Tnahh
Chú bộ đội
Chào các m, t sẽ kể câu chuyện của t. T xuất phát điểm thấp kém, đến nay luôn thầm lặng cố vươn lên. Trên chặng đường t luôn cô độc, t sắp đạt được mục tiêu của t rồi, chỉ 6 tháng nữa thôi. Giá như sự thầm lặng của t tránh được ánh mắt, sự cản trở của mọi người.
Dạo này dịch bệnh nên t phải về quê, đây là lúc mà cả nhà bắt đầu chĩa mũi nhọn vào t. Anh em họ hàng gia đình đều khá giả, mọi người kiếm tiền quá dễ dàng nên t chẳng cần bọn họ phải hiểu nỗ lực từ con số 0 khó khăn thế nào. T lựa chọn con đường học tập nên tam quan của t khác với mọi người.
Những người thân cận nhất thì k hiểu t làm gì, chỉ thấy t lúc nào cũng trong phòng 1 mình. Rồi lại nghĩ t có vấn đề, vì thế nên mọi người bắt đầu can thiệp. T cảm thấy t ổn, t bình thường nhưng mọi người thì nghĩ t loser, t có vấn đề, t hư đốn, t bệnh tật, t trầm cảm, t dở hơi, hâm hấp, ...... Ôi chính cái sự can thiệp của mọi người mới làm t trầm cảm. Thực sự t rất khó chịu khi công việc của mình bị ảnh hưởng, chúng m có thể tưởng tượng ra bất cứ việc gì mà một người có thể đối xử với m để ngăn cản công việc của m. Ví dụ như họ liên lạc với cả người yêu, bạn bè của m chỉ để nói xấu m, sau đó tất cả sẽ quay lưng với m.
Nhà t cách nhà bà nội 2 chục cây, t định tết thì xuống thăm bà nhưng nay cả nhà ông chú phóng oto lên ban đầu giả bộ đón t xuống chơi nhưng thực chất là định lôi cổ t đi. T cảm thấy bị tổn thương và thiếu tôn trọng ghê gớm với cú lừa ấy. Cuối cùng khi k lôi được t đi thì mới lật bài, chửi rủa t, chê bai t, bảo t k bằng tất cả con cháu trong nhà. Ừa dĩ nhiên t k bằng khi tất cả chúng nó sinh ra đã ở vạch đích. Bắt đầu bảo t bội bạc, sống k biết đến ai, thách thức t mưa gió xuống thăm bà. Chẳng qua là t k thể xởi lởi, sống giả tạo như bọn họ. T học đại học thì 1 năm t cũng đã xuống thăm bà ít nhất 2, 3 lần chứ t chẳng bất cần đến mức thế. Nãy t gọi điện cho bà mà t k nói được câu nào chúng m ạ.
T chẳng cần ai hiểu, vì có giải thích cũng chẳng ai hiểu, tính cách của t đã vậy rồi, ít nhất là với người nhà t ít nói nên t cũng chẳng muốn giải thích, t k thân với họ hàng nữa, hồi bé thì chơi được cùng nhau nhưng bây giờ đứa nào cũng có thú vui riêng, ít nhất k chơi với nhau thì cũng nên tôn trọng cuộc sống riêng của nhau chứ, mà lại quay ra nói t k quan tâm ai trong khi t vốn từng là đứa đến nhà anh em nhiều hơn bất cứ đứa nào đến nhà t, chúng nó chỉ toàn giả tạo xởi lởi. Ra đời t cũng đã phải giả tạo đến phát mệt rồi. Chỉ mong về nhà được bình yên. Hi vọng 1 thời gian nữa t có thể ra riêng để k phải sống trong cái cảnh này nữa.
Túm lại sau tất cả những lời nói như dao như cắt thì t vẫn ý thức được t k loser như lời chúng nói. Vậy thôi, nếu t k thành công thì chẳng hi vọng gì ở những con người ấy cả. Cám ơn chúng m đã nghe.
Dạo này dịch bệnh nên t phải về quê, đây là lúc mà cả nhà bắt đầu chĩa mũi nhọn vào t. Anh em họ hàng gia đình đều khá giả, mọi người kiếm tiền quá dễ dàng nên t chẳng cần bọn họ phải hiểu nỗ lực từ con số 0 khó khăn thế nào. T lựa chọn con đường học tập nên tam quan của t khác với mọi người.
Những người thân cận nhất thì k hiểu t làm gì, chỉ thấy t lúc nào cũng trong phòng 1 mình. Rồi lại nghĩ t có vấn đề, vì thế nên mọi người bắt đầu can thiệp. T cảm thấy t ổn, t bình thường nhưng mọi người thì nghĩ t loser, t có vấn đề, t hư đốn, t bệnh tật, t trầm cảm, t dở hơi, hâm hấp, ...... Ôi chính cái sự can thiệp của mọi người mới làm t trầm cảm. Thực sự t rất khó chịu khi công việc của mình bị ảnh hưởng, chúng m có thể tưởng tượng ra bất cứ việc gì mà một người có thể đối xử với m để ngăn cản công việc của m. Ví dụ như họ liên lạc với cả người yêu, bạn bè của m chỉ để nói xấu m, sau đó tất cả sẽ quay lưng với m.
Nhà t cách nhà bà nội 2 chục cây, t định tết thì xuống thăm bà nhưng nay cả nhà ông chú phóng oto lên ban đầu giả bộ đón t xuống chơi nhưng thực chất là định lôi cổ t đi. T cảm thấy bị tổn thương và thiếu tôn trọng ghê gớm với cú lừa ấy. Cuối cùng khi k lôi được t đi thì mới lật bài, chửi rủa t, chê bai t, bảo t k bằng tất cả con cháu trong nhà. Ừa dĩ nhiên t k bằng khi tất cả chúng nó sinh ra đã ở vạch đích. Bắt đầu bảo t bội bạc, sống k biết đến ai, thách thức t mưa gió xuống thăm bà. Chẳng qua là t k thể xởi lởi, sống giả tạo như bọn họ. T học đại học thì 1 năm t cũng đã xuống thăm bà ít nhất 2, 3 lần chứ t chẳng bất cần đến mức thế. Nãy t gọi điện cho bà mà t k nói được câu nào chúng m ạ.
T chẳng cần ai hiểu, vì có giải thích cũng chẳng ai hiểu, tính cách của t đã vậy rồi, ít nhất là với người nhà t ít nói nên t cũng chẳng muốn giải thích, t k thân với họ hàng nữa, hồi bé thì chơi được cùng nhau nhưng bây giờ đứa nào cũng có thú vui riêng, ít nhất k chơi với nhau thì cũng nên tôn trọng cuộc sống riêng của nhau chứ, mà lại quay ra nói t k quan tâm ai trong khi t vốn từng là đứa đến nhà anh em nhiều hơn bất cứ đứa nào đến nhà t, chúng nó chỉ toàn giả tạo xởi lởi. Ra đời t cũng đã phải giả tạo đến phát mệt rồi. Chỉ mong về nhà được bình yên. Hi vọng 1 thời gian nữa t có thể ra riêng để k phải sống trong cái cảnh này nữa.
Túm lại sau tất cả những lời nói như dao như cắt thì t vẫn ý thức được t k loser như lời chúng nói. Vậy thôi, nếu t k thành công thì chẳng hi vọng gì ở những con người ấy cả. Cám ơn chúng m đã nghe.
Sửa lần cuối:
