Tnahh
Chú bộ đội
Đọc qua tiêu đề chắc các m nghĩ t có vấn đề. Đúng, t có vấn đề với gia đình t.
Mọi việc sẽ chẳng đáng bận tâm nếu t tiếp tục sống cun cút, thầm lặng như chó suốt 23 năm qua nhưng sức chịu đựng của t có giới hạn.
T sẽ thoát ly khỏi cái gia đình giả tạo này một thời gian ngắn nữa. T k nói bố mẹ t, bố mẹ t k đáng sợ. T đang nói gia đình nhà nội.
Tuy nhiên t phát hiện ra t cần phải cẩn thận. Những lo lắng của t lúc này k phải k có căn cứ. Nhà nội ngoài bố t còn 5 anh em nữa, tất cả đều khá giả trừ bố t. Đến tuổi này thì t đã nhìn rõ bản chất của từng người trong nhà, chẳng ai tốt đẹp cả như bề ngoài chúng thể hiện. Hồi ông nội t vừa mới mất thì anh em trong nhà đã đánh nhau sứt đầu mẻ chán. Dù bề ngoài học thức đạo mạo nhưng trong lòng ai cũng dã tâm. Nếu chỉ dã tâm thì chưa đủ, nó phải thêm nhiều phần nhẫn tâm nữa. T cảm nhận được rõ trong từng hành động, lời nói của chúng, đặc biệt là ông chú conan của t.
Mặc dù ghét nhau đến chết nhưng sự giả tạo trước mặt người ngoài khiến chúng phải ra vẻ anh anh em em đến mức ỉa chảy. Sự giả tạo lâu ngày diễn biến lên mức dối trá, lừa lọc.
Tóm lại với tất cả sự xấu xa đó thì k đáng sợ bằng việc một người vừa xấu xa lại vừa trí tuệ. T k sợ bất cứ anh em con chú con bác nào trong nhà vì chúng k đáng sợ. Tuy nhiên t bắt đầu bị để ý vì chúng phát hiện ra t hoàn toàn khác với anh em họ đặc biệt chú t coi t giờ như cái gai trong mắt. Ngăn cấm t gặp bà nội t, và dùng mọi lời lẽ dìm dập t như một con người thất bại
))
T có lẽ k nên lo lắng thái quá nhưng t k thích sự bị động, t muốn lường trước mọi bước đi của chúng. Để xin cao kiến của các ae xamer câu hỏi của t hôm này là liệu có tồn tại khả năng nào, một người bình thường có thể bị hãm hại bằng một cách nào đó không ví dụ bị người thân đưa vào trại chẳng hạn hoặc có thể đồn thổi ở nơi làm việc của t khiến t bị mất việc ?
Thông cảm cho t, sống trong cái gia đình này lúc nào cũng phải để ý trước sau khiến t k hồn nhiên được
Mọi việc sẽ chẳng đáng bận tâm nếu t tiếp tục sống cun cút, thầm lặng như chó suốt 23 năm qua nhưng sức chịu đựng của t có giới hạn.
T sẽ thoát ly khỏi cái gia đình giả tạo này một thời gian ngắn nữa. T k nói bố mẹ t, bố mẹ t k đáng sợ. T đang nói gia đình nhà nội.
Tuy nhiên t phát hiện ra t cần phải cẩn thận. Những lo lắng của t lúc này k phải k có căn cứ. Nhà nội ngoài bố t còn 5 anh em nữa, tất cả đều khá giả trừ bố t. Đến tuổi này thì t đã nhìn rõ bản chất của từng người trong nhà, chẳng ai tốt đẹp cả như bề ngoài chúng thể hiện. Hồi ông nội t vừa mới mất thì anh em trong nhà đã đánh nhau sứt đầu mẻ chán. Dù bề ngoài học thức đạo mạo nhưng trong lòng ai cũng dã tâm. Nếu chỉ dã tâm thì chưa đủ, nó phải thêm nhiều phần nhẫn tâm nữa. T cảm nhận được rõ trong từng hành động, lời nói của chúng, đặc biệt là ông chú conan của t.
Mặc dù ghét nhau đến chết nhưng sự giả tạo trước mặt người ngoài khiến chúng phải ra vẻ anh anh em em đến mức ỉa chảy. Sự giả tạo lâu ngày diễn biến lên mức dối trá, lừa lọc.
Tóm lại với tất cả sự xấu xa đó thì k đáng sợ bằng việc một người vừa xấu xa lại vừa trí tuệ. T k sợ bất cứ anh em con chú con bác nào trong nhà vì chúng k đáng sợ. Tuy nhiên t bắt đầu bị để ý vì chúng phát hiện ra t hoàn toàn khác với anh em họ đặc biệt chú t coi t giờ như cái gai trong mắt. Ngăn cấm t gặp bà nội t, và dùng mọi lời lẽ dìm dập t như một con người thất bại
))T có lẽ k nên lo lắng thái quá nhưng t k thích sự bị động, t muốn lường trước mọi bước đi của chúng. Để xin cao kiến của các ae xamer câu hỏi của t hôm này là liệu có tồn tại khả năng nào, một người bình thường có thể bị hãm hại bằng một cách nào đó không ví dụ bị người thân đưa vào trại chẳng hạn hoặc có thể đồn thổi ở nơi làm việc của t khiến t bị mất việc ?
Thông cảm cho t, sống trong cái gia đình này lúc nào cũng phải để ý trước sau khiến t k hồn nhiên được
