Từ nhỏ tao đã ý thức được trên đời này đéo có thần thánh gì rồi. Vậy nên tao cảm thấy cái xã hộ tao sống nó phiền phức thật. Cứ làm gì sai trái thì mấy bà hàng xóm, lũ bạn, thậm chí cả thầy giáo cũng nhồi sọ tao cái tư tưởng củ Lồn của Phật giáo, thiên chúa.vv. Thật ra thì không phải là tao làm gì sai trái với pháp luật, mà sai với cái quy luật củ lồn của tôn giáo tụi nó theo, nên tụi nó chửi tao. Cái lồn mẹ nó bực nhất là khi ăn cơm để thừa vài hột cũng bị nói, nói tội lỗi, xuống địa ngục ăn dòi. Tao cự lại thì nói tao mất dạy, cả đám xúm lại chửi tao , dùng ánh mắt kỳ thị như người Mỹ Đen ở Thanh Hóa vậy. Nhưng cũng may là tao thông minh, nên sớm nghĩ ra cách đối phó tụi nó. Cứ thằng nào nói tao sai với đạo phật thì tao nói tao theo thiên chúa nên phật đéo làm con cặc gì được tao, và ngược lại. Thà như vậy tụi nó lại im lặng, chứ nói không theo đạo thì chúng nó lại cố chứng minh với tao là thần thánh có thật, rồi bắt tao phải tin, nào là có thờ có thiên cái củ lồn gì, nào là' chết rồi sẽ biết, rồi hối hận'.
