Johnsmith
Con chim biết nói
Hello các mày. Là t Johnsmith đã quay trở lại với series Luận Tam quốc. Tính ra t cũng tính dừng rồi do chả mấy ai quan tâm nhưng do có tml yêu cầu t làm về Lưu Bị nên thôi nhân lúc ngồi máy bay ra Đà Nẵng công chuyện, t tiện viết luôn. Lưu Bị thì đa phần ai cũng rõ rồi nên góc nhìn của t có thể ko mới vs 1 cơ số các mày.
Nhắc đến Lưu Bị, t nói luôn là hình tượng lão này bị ảnh hưởng rất nhiều bởi “tư tưởng chính thống” của Tam Quốc Diễn Nghĩa. Hình tượng mềm mỏng có phần ủy mị sến súa và dân túy của lão này ko chỉ phổ biến và được dân chúng ưa chuộng trong dân gian tại Việt Nam mà còn tại Trung Quốc. 1 ông thầy đại học Vũ Hán mà t từng chuyện phiếm lúc qua đó cũng xác nhận là đa phần dân TQ “yêu Lưu Bị và ghét Tào Tháo”. Nhưng t nghĩ đa phần đã là chính trị gia thì thằng nào cũng điếm thúi và mấy thằng dân túy thì còn khó ngửi hơn. Lưu Bị cũng ko ngoài số này, thậm chí có thể coi là tổ của cái trường phái chính trị thảo mai khó đỡ này
Trong khuôn khổ bài này, t sẽ phân tích sự nguy hiểm sâu xa của vị Nhạc Bất Quần thời 3Q này, bọc trong cái vỏ dân túy thảo mai qua sự kiện Từ châu - khởi đầu nghiệp quân phiệt của lão.
Sự kiện đầu tiên thể hiện sự gian hùng của LB và bước chuyển lớn trong sự nghiệp của lão chính là vụ giúp Đào Khiêm phòng thủ Từ châu trước quân Tào Tháo và sau đó được ông này nhượng lại Từ Châu. Nói là bước chuyển lớn là vì trước đó, ngoài 1 nhúm quân và 2 tg đệ cơ tay to hơn cơ não (bik ai rồi, khỏi nói), LB chỉ có 1 dái 2 hòn và chưa ai biết là Hoàng thúc (fai đến khi theo về Tào Tháo, gặp Hiến đế thì LB mới đc nhận họ). Việc đc nhượng lại Từ châu khiến LB bỗng dưng có đc 1 lãnh thổ vùng Trung Nguyên rộng lớn, tài nguyên dồi dào và dân số đông đúc. Thế nhưng, lần đầu, LB đều từ chối nhận Từ châu của Đào Khiêm giao. Lần từ chối này ko chỉ là lấy lệ hay vì “ko đủ đức đủ tài” như bản thân lão nhận định mà còn vì 2 cớ khác.
(1) lúc này tuy có công giải vây cho Từ châu nhưng uy vọng của LB tại đây, đặc biệt là đối vs tầng lớp hào phú (địa chủ có tiền tài và thế lực), vẫn chưa có. Như chúng m đã biết, thời 3Q, rất nhiều các lãnh chúa quân phiệt đến địa phương nào thì đều phải lấy lòng các thế lực hào phú địa phương đó để gây dựng cơ nghiệp. Điển hình là Lưu Biểu vs hai dòng họ lớn ở Kinh châu là Khoái (Khoái Việt, Khoái Lương) và Sái (Sái Mạo) hay Tôn Quyền sau này vs chính sách cho người của 4 dòng họ lớn ở Giang Đông làm quan là Cố (Cố Ung), Lục (Lục Tốn), Chu (Chu Du), Trương (Trương Chiêu, Trương Hoành).
Nhận thức đc nguồn vốn chính trị eo hẹp của mình tại Từ châu lúc đó, LB đã chủ động khách sáo ko nhận, chỉ xin ra Tiểu Bái (thành gần Hạ Bì-trị sở của Từ châu) đóng quân vs danh nghĩa “bảo vệ Từ châu”. Tại Tiểu Bái, LB đã nhanh chóng thực hành chiêu bài “nhân nghĩa”, năng qua lại với các thế lực hào phú của Từ châu và nhanh chóng đc họ My (My Chúc) hậu thuẫn. Tam Quốc Chí cũng đề cập giai đoạn đầu sự nghiệp, My Chúc đã tài trợ tài chính rất nhiều cho LB và việc tôn LB lên làm Từ châu mục sau khi Đào Khiêm chết cũng có tiếng nói ko hề nhỏ của My Chúc.
(2) Từ Châu lúc này đang có 2 thế lực quân phiệt khác nhòm ngó. 1 là Tào Tháo, đánh Từ Châu báo thù cho bố (Tào Tung về quê dưỡng già đi qua Từ châu thì bị cướp, hiếp, giết) chỉ là phụ, chính là muốn chiếm Từ châu có địa bàn liền kề vs Duyện châu để mở rộng địa bàn. 2 là Viên Thuật, tự xưng là Từ châu bá (là chúng m hiểu nó muốn tranh Từ châu rồi), mới chạy từ Nam Dương qua đóng ở Thọ Xuân (thuộc Dương châu, liền kề vs Từ châu ở phía Đông Nam). Chính vì thế, việc nhận Từ châu lúc mới đến khi chưa có đủ vốn chính trị như t đã phân tích ở (1) và đang có 2 con sói khác lăm le tranh giành thì chắc nuốt cũng ko trôi đâu. Mà huống hồ tg chủ nhà Đào Khiêm còn sống sờ sờ ra đó, mồm nó nói nhường chứ trong bụng biết thế éo nào mà lần nên chỉ khi tg chủ nhà đi bán muối và đc “nhân dân và bộ thuộc cũ của Từ châu” tôn lên thì mới danh chính ngôn thuận. Và để hóa giải tình trạng 2 con hùm rình rập trước nhà kia, ngay sau khi lên ghế Từ châu mục, LB đã đón 1 con sói khác về (con này xài phương thiên họa kích và mới thua Tào Tháo trong trận giành giật Duyện châu), cho đóng ở Tiểu Bái như chính bản thân LB trước kia, lập thế “ỷ dốc” để cover lẫn nhau. Mỗi tội, LB đã đánh giá quá thấp con sói mới đón về kia và giao việc giữ Hạ Bì cho 1 tg đệ cơ tay to hơn cơ não (xài xà mâu, thích ăn nhậu và đánh đập lính tráng) dẫn đến làm cho lính cay cú, mở cửa nội ứng cho con sói kia đánh úp Hạ Bì lúc LB đang mải ra quân chống nhau vs Viên Thuật. Việc chỉ định nhân sự đi vào lòng đất này ư cũng là do quá ưu ái tg đệ dù cả My Chúc và Tôn Càn đều đã can gián rất nhiệt tình.
Chính vì khả năng chính trị sâu sắc, độ co duỗi và giả đò đa dạng (dân gian gọi là điếm), nên LB mới đc Tào Tháo coi là đối trọng ngang hàng dù lúc đó LB binh chưa có, quyền chưa có và còn đang phải đi ở nhờ.
Nhắc đến Lưu Bị, t nói luôn là hình tượng lão này bị ảnh hưởng rất nhiều bởi “tư tưởng chính thống” của Tam Quốc Diễn Nghĩa. Hình tượng mềm mỏng có phần ủy mị sến súa và dân túy của lão này ko chỉ phổ biến và được dân chúng ưa chuộng trong dân gian tại Việt Nam mà còn tại Trung Quốc. 1 ông thầy đại học Vũ Hán mà t từng chuyện phiếm lúc qua đó cũng xác nhận là đa phần dân TQ “yêu Lưu Bị và ghét Tào Tháo”. Nhưng t nghĩ đa phần đã là chính trị gia thì thằng nào cũng điếm thúi và mấy thằng dân túy thì còn khó ngửi hơn. Lưu Bị cũng ko ngoài số này, thậm chí có thể coi là tổ của cái trường phái chính trị thảo mai khó đỡ này
Trong khuôn khổ bài này, t sẽ phân tích sự nguy hiểm sâu xa của vị Nhạc Bất Quần thời 3Q này, bọc trong cái vỏ dân túy thảo mai qua sự kiện Từ châu - khởi đầu nghiệp quân phiệt của lão.
Sự kiện đầu tiên thể hiện sự gian hùng của LB và bước chuyển lớn trong sự nghiệp của lão chính là vụ giúp Đào Khiêm phòng thủ Từ châu trước quân Tào Tháo và sau đó được ông này nhượng lại Từ Châu. Nói là bước chuyển lớn là vì trước đó, ngoài 1 nhúm quân và 2 tg đệ cơ tay to hơn cơ não (bik ai rồi, khỏi nói), LB chỉ có 1 dái 2 hòn và chưa ai biết là Hoàng thúc (fai đến khi theo về Tào Tháo, gặp Hiến đế thì LB mới đc nhận họ). Việc đc nhượng lại Từ châu khiến LB bỗng dưng có đc 1 lãnh thổ vùng Trung Nguyên rộng lớn, tài nguyên dồi dào và dân số đông đúc. Thế nhưng, lần đầu, LB đều từ chối nhận Từ châu của Đào Khiêm giao. Lần từ chối này ko chỉ là lấy lệ hay vì “ko đủ đức đủ tài” như bản thân lão nhận định mà còn vì 2 cớ khác.
(1) lúc này tuy có công giải vây cho Từ châu nhưng uy vọng của LB tại đây, đặc biệt là đối vs tầng lớp hào phú (địa chủ có tiền tài và thế lực), vẫn chưa có. Như chúng m đã biết, thời 3Q, rất nhiều các lãnh chúa quân phiệt đến địa phương nào thì đều phải lấy lòng các thế lực hào phú địa phương đó để gây dựng cơ nghiệp. Điển hình là Lưu Biểu vs hai dòng họ lớn ở Kinh châu là Khoái (Khoái Việt, Khoái Lương) và Sái (Sái Mạo) hay Tôn Quyền sau này vs chính sách cho người của 4 dòng họ lớn ở Giang Đông làm quan là Cố (Cố Ung), Lục (Lục Tốn), Chu (Chu Du), Trương (Trương Chiêu, Trương Hoành).
Nhận thức đc nguồn vốn chính trị eo hẹp của mình tại Từ châu lúc đó, LB đã chủ động khách sáo ko nhận, chỉ xin ra Tiểu Bái (thành gần Hạ Bì-trị sở của Từ châu) đóng quân vs danh nghĩa “bảo vệ Từ châu”. Tại Tiểu Bái, LB đã nhanh chóng thực hành chiêu bài “nhân nghĩa”, năng qua lại với các thế lực hào phú của Từ châu và nhanh chóng đc họ My (My Chúc) hậu thuẫn. Tam Quốc Chí cũng đề cập giai đoạn đầu sự nghiệp, My Chúc đã tài trợ tài chính rất nhiều cho LB và việc tôn LB lên làm Từ châu mục sau khi Đào Khiêm chết cũng có tiếng nói ko hề nhỏ của My Chúc.
(2) Từ Châu lúc này đang có 2 thế lực quân phiệt khác nhòm ngó. 1 là Tào Tháo, đánh Từ Châu báo thù cho bố (Tào Tung về quê dưỡng già đi qua Từ châu thì bị cướp, hiếp, giết) chỉ là phụ, chính là muốn chiếm Từ châu có địa bàn liền kề vs Duyện châu để mở rộng địa bàn. 2 là Viên Thuật, tự xưng là Từ châu bá (là chúng m hiểu nó muốn tranh Từ châu rồi), mới chạy từ Nam Dương qua đóng ở Thọ Xuân (thuộc Dương châu, liền kề vs Từ châu ở phía Đông Nam). Chính vì thế, việc nhận Từ châu lúc mới đến khi chưa có đủ vốn chính trị như t đã phân tích ở (1) và đang có 2 con sói khác lăm le tranh giành thì chắc nuốt cũng ko trôi đâu. Mà huống hồ tg chủ nhà Đào Khiêm còn sống sờ sờ ra đó, mồm nó nói nhường chứ trong bụng biết thế éo nào mà lần nên chỉ khi tg chủ nhà đi bán muối và đc “nhân dân và bộ thuộc cũ của Từ châu” tôn lên thì mới danh chính ngôn thuận. Và để hóa giải tình trạng 2 con hùm rình rập trước nhà kia, ngay sau khi lên ghế Từ châu mục, LB đã đón 1 con sói khác về (con này xài phương thiên họa kích và mới thua Tào Tháo trong trận giành giật Duyện châu), cho đóng ở Tiểu Bái như chính bản thân LB trước kia, lập thế “ỷ dốc” để cover lẫn nhau. Mỗi tội, LB đã đánh giá quá thấp con sói mới đón về kia và giao việc giữ Hạ Bì cho 1 tg đệ cơ tay to hơn cơ não (xài xà mâu, thích ăn nhậu và đánh đập lính tráng) dẫn đến làm cho lính cay cú, mở cửa nội ứng cho con sói kia đánh úp Hạ Bì lúc LB đang mải ra quân chống nhau vs Viên Thuật. Việc chỉ định nhân sự đi vào lòng đất này ư cũng là do quá ưu ái tg đệ dù cả My Chúc và Tôn Càn đều đã can gián rất nhiệt tình.
Chính vì khả năng chính trị sâu sắc, độ co duỗi và giả đò đa dạng (dân gian gọi là điếm), nên LB mới đc Tào Tháo coi là đối trọng ngang hàng dù lúc đó LB binh chưa có, quyền chưa có và còn đang phải đi ở nhờ.
Sửa lần cuối:

