Ai nào là Phật tử thì nên nghe "Người Phật tử cần biết" của Trưởng lão Thích Thông Lạc

minhchauforever

Trai thôn
Đây có lẽ là trường hợp duy nhất trong suốt hơn 2 ngàn năm sau khi Đức Phật nhập diệt dám nói thẳng Phật giáo Đại Thừa không thể giúp cho con người được giải thoát, ông ấy cũng dám nói thẳng luôn mấy chục vị Tổ trong thiền tông đi sai đường. Nghe thì hết sức vô lý, nhưng 5 năm nay càng tìm hiểu, càng nghe, càng tìm hiểu và càng ngẫm lại lời nói của ông ấy thì càng thấy lời nói của ông ấy hoàn toàn hợp lý.

Tao đã từng nghe cực kỳ nhiều tu sĩ Phật Giáo giảng pháp trong 20 năm nay, từ Tịnh Độ, Mật Tông cho đến Thiền Tông. Nghe thời gian ngắn 1-2 năm đổ lại thì bắt đầu có những sơ hở, và lại từ bỏ. Cho đến khi gặp được giáo lý của Trưởng Lão, tao thấy thật sai lầm khi trước kia nghe người này nói nghe người kia nói Trưởng Lão thế này thế nọ nên nhất quyết không nghe mà cũng không tìm hiểu, cho rằng đã rất rõ rất hiểu nên đã bỏ phí hơn 10 năm mà không tìm đến Trưởng Lão sớm hơn. Nhưng không sao, tao đã không còn lạc đường lỡ bước nữa rồi!

Có 1 đặc điểm mà Trưởng Lão khác với các tu sĩ giảng pháp khác. Ông ấy có giảng pháp và viết sách khi đã "tu xong", còn người khác vừa tu vừa viết vừa giảng. Chỉ như vậy thôi cũng đã thấy được sự khác biệt rất lớn. 1 người đã hiểu rõ đã trải qua đã hoàn thành hướng dẫn phải khác với 1 người đang trên đường đi mà chưa biết có đi đúng hướng hay không hướng dẫn. Tao tin Trưởng Lão đã hoàn thành và là người đi gần nhất với Đức Phật từ khi Đức Phật và các đệ tử của Đức Phật nhập diệt đến nay, kể cả mấy chục vị Tổ truyền thừa của bên Đại Thừa!
 
Mục đích của Tu Sĩ trong Phật Giáo là phải làm chủ được sinh già bệnh chết, ngoài mục đích đó thì không nên đi Tu, Trưởng Lão đã nói như vậy. Suốt cuộc đời hành đạo của Ông ấy, chỉ lo Tu và Tu, Giới-Định-Tuệ, Giới Luật là quan trọng nhất, Ông ấy là Tu Sĩ giữ giới luật bậc nhất. Đến khi Tu thành toàn thì mới ra giáo hóa, mới viết sách, mà viết sách không phải vì mục đích thương mại như nhiều tu sĩ bây giờ, viết sách để lưu hành nội bộ để làm tài liệu cho đệ tử đi đúng đường như Ông đã từng đi, viết sách giảng pháp khi đã Tu chứng đã trải qua, đã làm chủ được sinh già bệnh chết, cả đời không bệnh đau, càng già càng đẹp, chẳng cần ai chăm sóc, trước khi chết nói trước với đệ tử rằng đây là lần giảng pháp cuối cùng, rồi 3 tháng sau ra đi nhẹ nhàng, tịnh hơi thở bỏ xác thân mà chết, không đau đớn co giật bệnh tật xe lăn liệt giường các kiểu, cực kỳ an lạc, dặn dò đệ tử đám tang phải làm cực kỳ đơn giản, phải xong trong ngày, không tụng kinh cầu siêu vớ vẩn, không phúng điếu vòng hoa tốn kém, có ai như vậy không? Đến lúc chết Ông vẫn nghĩ cho Phật tử không muốn ai cũng phải tốn kém cho cái chết của mình, thậm chí Ông nói đệ tử chỉ cần quấn tấm chiếu rồi chôn ông là được, xác ông sẽ nhanh phân hủy hơn. Nhưng đệ tử thương ông nên đâu thể để Ông trong manh chiếu lạnh lẽo như vậy mà vẫn để ông nằm trong hòm (đó là cãi lời ông, nhưng cãi lời trong tình thương)

Tụi bây cứ tìm hiểu về cuộc đời của Trưởng Lão đi, xúc động lắm!!!
 
Đây có lẽ là trường hợp duy nhất trong suốt hơn 2 ngàn năm sau khi Đức Phật nhập diệt dám nói thẳng Phật giáo Đại Thừa không thể giúp cho con người được giải thoát, ông ấy cũng dám nói thẳng luôn mấy chục vị Tổ trong thiền tông đi sai đường. Nghe thì hết sức vô lý, nhưng 5 năm nay càng tìm hiểu, càng nghe, càng tìm hiểu và càng ngẫm lại lời nói của ông ấy thì càng thấy lời nói của ông ấy hoàn toàn hợp lý.

Tao đã từng nghe cực kỳ nhiều tu sĩ Phật Giáo giảng pháp trong 20 năm nay, từ Tịnh Độ, Mật Tông cho đến Thiền Tông. Nghe thời gian ngắn 1-2 năm đổ lại thì bắt đầu có những sơ hở, và lại từ bỏ. Cho đến khi gặp được giáo lý của Trưởng Lão, tao thấy thật sai lầm khi trước kia nghe người này nói nghe người kia nói Trưởng Lão thế này thế nọ nên nhất quyết không nghe mà cũng không tìm hiểu, cho rằng đã rất rõ rất hiểu nên đã bỏ phí hơn 10 năm mà không tìm đến Trưởng Lão sớm hơn. Nhưng không sao, tao đã không còn lạc đường lỡ bước nữa rồi!

Có 1 đặc điểm mà Trưởng Lão khác với các tu sĩ giảng pháp khác. Ông ấy có giảng pháp và viết sách khi đã "tu xong", còn người khác vừa tu vừa viết vừa giảng. Chỉ như vậy thôi cũng đã thấy được sự khác biệt rất lớn. 1 người đã hiểu rõ đã trải qua đã hoàn thành hướng dẫn phải khác với 1 người đang trên đường đi mà chưa biết có đi đúng hướng hay không hướng dẫn. Tao tin Trưởng Lão đã hoàn thành và là người đi gần nhất với Đức Phật từ khi Đức Phật và các đệ tử của Đức Phật nhập diệt đến nay, kể cả mấy chục vị Tổ truyền thừa của bên Đại Thừa!
Nên nhớ Y Bát của Phật và Dĩ Ấn Tâm Truyền Tâm Pháp không phải muốn truyền là được! Ngồi đó mà nói mấy vị Tổ Sư Đại Thừa chư vị Tổ Sư Ngộ Đạo mới đi truyền Pháp và đó là quy định của Phật chế Quán được căn cơ chúng sanh mới tuỳ duyên mà thí giáo mới gọi là Pháp Sư! Còn nếu không quán được căn cơ phải nương theo kinh sách mà lấy ý chính lời Phật dạy mà giảng giải thêm và không được tự lấy ý mình cho đó là đúng! Từ Tổ Ca Diếp đến Tổ Long Thọ đều xiển dương Phật Pháp Tiểu Đại nhưng đến Tổ Long Thọ Ngài mới hằng xiển dương mạnh Đại Thừa cuốn Luận nổi tiếng là Luận Đại Trí Độ, được giảng giải từ Đại Thừa Bát Nhã, Trung Quán Luận phá các chấp của chúng sanh. Người được người đời sau gọi là Bồ Tát Long Thọ vì như trong Kinh Kim Cang Phật từng dự ký rằng sau ta nhập diệt mấy trăm năm có tỳ kheo hiệu là Long Thọ hằng tuyên chánh Pháp của Ta ngay trong đời chứng ngôi hoan hỉ địa Bồ Tát! Ông mang trí mình lường bậc thánh trí há chẳng ngu si? Mà vội chê Đại Thừa?
 
Mục đích của Tu Sĩ trong Phật Giáo là phải làm chủ được sinh già bệnh chết, ngoài mục đích đó thì không nên đi Tu, Trưởng Lão đã nói như vậy. Suốt cuộc đời hành đạo của Ông ấy, chỉ lo Tu và Tu, Giới-Định-Tuệ, Giới Luật là quan trọng nhất, Ông ấy là Tu Sĩ giữ giới luật bậc nhất. Đến khi Tu thành toàn thì mới ra giáo hóa, mới viết sách, mà viết sách không phải vì mục đích thương mại như nhiều tu sĩ bây giờ, viết sách để lưu hành nội bộ để làm tài liệu cho đệ tử đi đúng đường như Ông đã từng đi, viết sách giảng pháp khi đã Tu chứng đã trải qua, đã làm chủ được sinh già bệnh chết, cả đời không bệnh đau, càng già càng đẹp, chẳng cần ai chăm sóc, trước khi chết nói trước với đệ tử rằng đây là lần giảng pháp cuối cùng, rồi 3 tháng sau ra đi nhẹ nhàng, tịnh hơi thở bỏ xác thân mà chết, không đau đớn co giật bệnh tật xe lăn liệt giường các kiểu, cực kỳ an lạc, dặn dò đệ tử đám tang phải làm cực kỳ đơn giản, phải xong trong ngày, không tụng kinh cầu siêu vớ vẩn, không phúng điếu vòng hoa tốn kém, có ai như vậy không? Đến lúc chết Ông vẫn nghĩ cho Phật tử không muốn ai cũng phải tốn kém cho cái chết của mình, thậm chí Ông nói đệ tử chỉ cần quấn tấm chiếu rồi chôn ông là được, xác ông sẽ nhanh phân hủy hơn. Nhưng đệ tử thương ông nên đâu thể để Ông trong manh chiếu lạnh lẽo như vậy mà vẫn để ông nằm trong hòm (đó là cãi lời ông, nhưng cãi lời trong tình thương)

Tụi bây cứ tìm hiểu về cuộc đời của Trưởng Lão đi, xúc động lắm!!!
Chữ Tiểu Và Đại cũng vốn là Danh Tự dùng văn tự để chỉ bày chứ không phải ông mang tâm chấp đó Tiểu Thừa là đúng Đại Thừa là sai, Phải hiểu chữ Đại ở đây là phương tiện hằng hoá độ sanh, Muốn độ chúng sanh phải ở gần phải theo tập tính của chúng sanh, phải biết chúng sanh muốn gì cần gì để đem đến mà giáo hoá! Và tất cả các tông từ tịnh độ, Thiền, Mật, Quyền, Giáo, cũng chỉ danh tự duy chủ pháp môn để khế hợp với căn cơ chúng sanh mà thọ nhận!
Kẻ độn căng không thể mà dạy họ thiền định được nên dạy niệm hơi thở hay niệm Phật, để cho an tâm lại.
Kẻ ngu si thì dạy giáo nghĩa, nên cái tông phái cũng chỉ là khế hợp từng người chứ chẳng thể bệnh nào cũng cho chung một thuốc.
Người khéo biết các pháp là phương tiện chẳng rơi vào chấp pháp còn người rơi vào kiến chấp thì cho là pháp đúng sai mà có phân biệt!
Ai đọc Bát Nhã thì ắc hẳn Phật nói về tánh không tịch tĩnh của Niết Bàn và biết tất cả là bất khả đắc thân, Tâm, Pháp vốn bất khả đắc nên gọi là rốt ráo của vô ngã! Tịch tĩnh của Niết Bàn chơn như.
Giới là căn bản của người tu dù bất kỳ pháp môn nào có thể không hành nhưng miễn trì giới cũng đã có thành tựu rồi huống chi khi ta trì giới tiếp tục hành pháp!
Giới-Định-Huệ tuy 3 là 1 trì giới thì có định trong định lại có huệ, đã định rồi thì tất nhiên tuỳ không trì giới mà trì, vì tâm không khởi điều bất thì thì cần gì giữ giới? Còn trong định có huệ chứ không phải định rồi mới có tuy 2 nhưng nó là 1 tướng chẳng có sai biệt!
Đừng vội chê Đại Thừa nếu ông đã đu tri kiến thấu hiểu 6 ba la mật chưa mà nói đến các vị tổ sư? Thế nào là rốt ráo của ba la mật, 6 pháp ba la mật là gì Bố Thí Ba La Mật, Trì Giới Ba La Mật, Nhẫn Nhục Ba La Mật, Tinh Tấn Ba La Mật, Thiền Định Ba La Mật, Trí Huệ Ba La Mật, Trí Huệ Ba La Mật còn gọi là Trí Huệ Bát Nhã vậy!
Chung quy để nói thế nào gọi là rốt ráo ba la mật thì nó rất dài nếu ông có thể nghe tôi một lần một là đọc Đại Thừa Bát Nhã 11 cuốn 24 tập hoặc Luận Đại Trí Độ ông mới thấy cái ông biết trong Đại Thừa cũng chỉ là hạt bụi trong cái sa mạc rộng lớn thôi, cũng như giọt nước giữa Đại Dương. Đọc xong ông hiểu thế nào thật tướng của pháp rồi chắc hẳn cũng bỏ ý định chê Đại Tiểu hoặc chỉ cần người chắp tay lạy Phật cũng đủ khiến tâm ông hoan hỉ cũng chẳng ép người này nghe theo pháp này ép người kia phải hành pháp kia mà thấu hiểu pháp nó thế nào, khéo hiểu người tuỳ duyên mà thấu hiểu thế nào.
Ông mang tâm chấp trước đi chê bai thì đó cũng chỉ là tà kiến do kiến chấp ông thành và cái ý của ông!
 
Đây có lẽ là trường hợp duy nhất trong suốt hơn 2 ngàn năm sau khi Đức Phật nhập diệt dám nói thẳng Phật giáo Đại Thừa không thể giúp cho con người được giải thoát, ông ấy cũng dám nói thẳng luôn mấy chục vị Tổ trong thiền tông đi sai đường. Nghe thì hết sức vô lý, nhưng 5 năm nay càng tìm hiểu, càng nghe, càng tìm hiểu và càng ngẫm lại lời nói của ông ấy thì càng thấy lời nói của ông ấy hoàn toàn hợp lý.

Tao đã từng nghe cực kỳ nhiều tu sĩ Phật Giáo giảng pháp trong 20 năm nay, từ Tịnh Độ, Mật Tông cho đến Thiền Tông. Nghe thời gian ngắn 1-2 năm đổ lại thì bắt đầu có những sơ hở, và lại từ bỏ. Cho đến khi gặp được giáo lý của Trưởng Lão, tao thấy thật sai lầm khi trước kia nghe người này nói nghe người kia nói Trưởng Lão thế này thế nọ nên nhất quyết không nghe mà cũng không tìm hiểu, cho rằng đã rất rõ rất hiểu nên đã bỏ phí hơn 10 năm mà không tìm đến Trưởng Lão sớm hơn. Nhưng không sao, tao đã không còn lạc đường lỡ bước nữa rồi!

Có 1 đặc điểm mà Trưởng Lão khác với các tu sĩ giảng pháp khác. Ông ấy có giảng pháp và viết sách khi đã "tu xong", còn người khác vừa tu vừa viết vừa giảng. Chỉ như vậy thôi cũng đã thấy được sự khác biệt rất lớn. 1 người đã hiểu rõ đã trải qua đã hoàn thành hướng dẫn phải khác với 1 người đang trên đường đi mà chưa biết có đi đúng hướng hay không hướng dẫn. Tao tin Trưởng Lão đã hoàn thành và là người đi gần nhất với Đức Phật từ khi Đức Phật và các đệ tử của Đức Phật nhập diệt đến nay, kể cả mấy chục vị Tổ truyền thừa của bên Đại Thừa!
Có lẽ ông nên đọc các sách và nghe các bài giảng của HT TTL kỹ hơn. Có một số phản biện khá kỹ lưỡng về TTL trên thuvienhoasen.org dù t thấy hơi cực đoan với cái ngã hơi lớn nhưng đại ý cũng chuẩn tầm 80%. Cá nhân thì thấy HT giữ giới quá tuyệt vời, tứ thiền rồi nhưng đáng tiếc chắc dính ảo cảnh tà định... có clip trả lời các câu hỏi phật tử t coi thấy ko có được sáng suốt của người chứng ngộ.
 
Mục đích của Tu Sĩ trong Phật Giáo là phải làm chủ được sinh già bệnh chết, ngoài mục đích đó thì không nên đi Tu, Trưởng Lão đã nói như vậy. Suốt cuộc đời hành đạo của Ông ấy, chỉ lo Tu và Tu, Giới-Định-Tuệ, Giới Luật là quan trọng nhất, Ông ấy là Tu Sĩ giữ giới luật bậc nhất. Đến khi Tu thành toàn thì mới ra giáo hóa, mới viết sách, mà viết sách không phải vì mục đích thương mại như nhiều tu sĩ bây giờ, viết sách để lưu hành nội bộ để làm tài liệu cho đệ tử đi đúng đường như Ông đã từng đi, viết sách giảng pháp khi đã Tu chứng đã trải qua, đã làm chủ được sinh già bệnh chết, cả đời không bệnh đau, càng già càng đẹp, chẳng cần ai chăm sóc, trước khi chết nói trước với đệ tử rằng đây là lần giảng pháp cuối cùng, rồi 3 tháng sau ra đi nhẹ nhàng, tịnh hơi thở bỏ xác thân mà chết, không đau đớn co giật bệnh tật xe lăn liệt giường các kiểu, cực kỳ an lạc, dặn dò đệ tử đám tang phải làm cực kỳ đơn giản, phải xong trong ngày, không tụng kinh cầu siêu vớ vẩn, không phúng điếu vòng hoa tốn kém, có ai như vậy không? Đến lúc chết Ông vẫn nghĩ cho Phật tử không muốn ai cũng phải tốn kém cho cái chết của mình, thậm chí Ông nói đệ tử chỉ cần quấn tấm chiếu rồi chôn ông là được, xác ông sẽ nhanh phân hủy hơn. Nhưng đệ tử thương ông nên đâu thể để Ông trong manh chiếu lạnh lẽo như vậy mà vẫn để ông nằm trong hòm (đó là cãi lời ông, nhưng cãi lời trong tình thương)

Tụi bây cứ tìm hiểu về cuộc đời của Trưởng Lão đi, xúc động lắm!!!
Ngay câu đầu tiên là bất ổn rồi đó ông, sinh già bệnh chết là quy luật vận hành của thế giới sao mà làm chủ được, chỉ có tu hành để chấm dứt sinh già bệnh chết thôi. Trong các video HT TTL hay nói làm chủ kiểu điều khiển bệnh đau ko cho bệnh tấn công vào cơ thể hoặc đau thì làm cho ko cảm thụ được đau, làm chủ cái chết, tu xong ngồi chơi... những điều này ko hợp lý.
 
Nên nhớ Y Bát của Phật và Dĩ Ấn Tâm Truyền Tâm Pháp không phải muốn truyền là được! Ngồi đó mà nói mấy vị Tổ Sư Đại Thừa chư vị Tổ Sư Ngộ Đạo mới đi truyền Pháp và đó là quy định của Phật chế Quán được căn cơ chúng sanh mới tuỳ duyên mà thí giáo mới gọi là Pháp Sư! Còn nếu không quán được căn cơ phải nương theo kinh sách mà lấy ý chính lời Phật dạy mà giảng giải thêm và không được tự lấy ý mình cho đó là đúng! Từ Tổ Ca Diếp đến Tổ Long Thọ đều xiển dương Phật Pháp Tiểu Đại nhưng đến Tổ Long Thọ Ngài mới hằng xiển dương mạnh Đại Thừa cuốn Luận nổi tiếng là Luận Đại Trí Độ, được giảng giải từ Đại Thừa Bát Nhã, Trung Quán Luận phá các chấp của chúng sanh. Người được người đời sau gọi là Bồ Tát Long Thọ vì như trong Kinh Kim Cang Phật từng dự ký rằng sau ta nhập diệt mấy trăm năm có tỳ kheo hiệu là Long Thọ hằng tuyên chánh Pháp của Ta ngay trong đời chứng ngôi hoan hỉ địa Bồ Tát! Ông mang trí mình lường bậc thánh trí há chẳng ngu si? Mà vội chê Đại Thừa?
Đây ko phải là cách phản biện hợp lý dù chưa cần biết ông kia đúng hay sai. Bởi vì những luận điểm này là lấy một số nội dung trong chính các kinh Đại thừa để khẳng định Đại thừa hợp lý. Khái niệm Bồ Tát cũng rất khác nhau giữa hai bên cả về tính chất và điều kiện đạt đến Phật quả.
 
Cuộc đời chỉ có tu và tu thì đâu còn là cuộc đời.
Cuộc đời là phải có bụi trần, sống không phải để tồn tại mà phải có hưởng thụ, sống còn là vì người khác nữa.
Giáo lý đạo phật tao thấy có nhiều thứ quá siêu thực, không ổn chút nào.
 
Đây ko phải là cách phản biện hợp lý dù chưa cần biết ông kia đúng hay sai. Bởi vì những luận điểm này là lấy một số nội dung trong chính các kinh Đại thừa để khẳng định Đại thừa hợp lý. Khái niệm Bồ Tát cũng rất khác nhau giữa hai bên cả về tính chất và điều kiện đạt đến Phật quả.
Cái Niết Bàn là cái rốt ráo chứ không phải là Phật Quả. Nên thấy có khác nhau nhưng không khác là vậy. Đối với Giáo Lý Đại Thừa cũng hoứng đến Tịch Tĩnh Niết Bàn, Cho là có quả vị cũng chỉ là danh tự để y chỉ vào đó. Chứ quả Phật không thể cầu mà có, hay Bồ Tát tu khi nào đến nó đến chứ ko phải biết dc bao lâu nó đến nên sao có thể rơi vào chấp quả! Đối với giáo lý Tiểu Thừa có thể nói dùng Bát Chánh Đạo hay Tứ Niệm hay Thập Nhị Nhân Duyên để buôn để vào trạng thái tĩnh lặng. Nên các tướng vốn cũng chẳng chấp nên chẳng còn ngã và ngã sở, Đại Thừa phải rời chấp nơi các tướng cũng như chấp Pháp nó cũng là thế nhưng vì rơi nơi xác pháp thì có Huệ mà huệ này là phương tiện độ sanh!
 
Ông Thích Thông Lạc chỉ vì can đảm dám nói thẳng sự thật vả thẳng mặt phái Đại thừa (nguồn gốc xuất phát từ Tq) mà bị bọn trọc lừa quốc doanh cùng bọn truyền thông chó đẻ thi nhau hành ổng, viết xấu, xuyên tạc sự thật.
 
tao vừa vào niết bàn tìm trưởng lão thì thấy trưởng lão bảo 500 năm nữa trưởng lão sẽ quay trở lại
 
Cuộc đời chỉ có tu và tu thì đâu còn là cuộc đời.
Cuộc đời là phải có bụi trần, sống không phải để tồn tại mà phải có hưởng thụ, sống còn là vì người khác nữa.
Giáo lý đạo phật tao thấy có nhiều thứ quá siêu thực, không ổn chút nào.
Nói thẳng đéo có 3 thứ tham sân si tồn tại trên cuộc đời này thì con người đã tuyệt chủng mẹ từ lâu. Thằng nào cũng thiến dái, ngồi 1 chỗ lẫm bẩm, chờ người khác tới cúng dường cho ăn. Tham sân si sinh ra Động lực tinh thần mà phát triển, cạnh tranh, sáng tạo với nhau. Tụi mày đi học thì cũng đã phát tâm tham sân si cạnh tranh nhau từng điểm số, đi làm thì tham sân si để phấn đấu có chức vụ, lương cao để khẳng định, để nuôi sugar baby. Tất nhiên cái nào cũng phải có giới hạn.
 
Ô thầy TTL nói chuẩn nhe, đọc qua các bộ sách mới thấy liên kết dc. Nghe loáng thoáng thì dễ phản biện.
 
Này Ananda, những ai hiện nay hoặc sau khi Ta diệt độ, tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một điều gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một gì khác; những vị ấy, này Ananda, là những vị tối thượng trong hàng Tỷ-kheo của Ta, nếu những vị ấy tha thiết học hỏi.
 
Ngài TTL tuy kiến thức thâm sâu thực sự, và thực hành cũng đạt tới tứ thiền nhưng nói là đắc quả A la hán thì còn nhiều vấn đề. Một vị A La Hán có phong thái rất oai nghiêm, cười không hở răng, rất ít nói vì khi cần nói chỉ nói tới Pháp và Luật.

Mày đọc thêm các bộ kinh thuộc Nikaya sẽ có nhiều kiến thức về PG nguyên thuỷ hơn nữa.

Còn cái loại Bắc Tông là loại mạt hạng ko thể kể hết.
 
T thấy ông TTL bị kẹt ngay cái chỗ ông tuyên bố ổng “đắc” rùi ý. Thế giới luôn vận động và phát triển, 1 nhịp m vừa thở xong đã là cũ so với bây giờ rùi, ổng nói “đắc” là tự trói mình lại đó nhưng dù sao vẫn tìm được an lạc tại cuộc đời này thế là ok rùi.
 
Ông Thích Thông Lạc chỉ vì can đảm dám nói thẳng sự thật vả thẳng mặt phái Đại thừa (nguồn gốc xuất phát từ Tq) mà bị bọn trọc lừa quốc doanh cùng bọn truyền thông chó đẻ thi nhau hành ổng, viết xấu, xuyên tạc sự thật.
Bml sư quốc doanh có chung pháp danh THÍCH THÔNG ĐUÝT
 
Nói thẳng đéo có 3 thứ tham sân si tồn tại trên cuộc đời này thì con người đã tuyệt chủng mẹ từ lâu. Thằng nào cũng thiến dái, ngồi 1 chỗ lẫm bẩm, chờ người khác tới cúng dường cho ăn. Tham sân si sinh ra Động lực tinh thần mà phát triển, cạnh tranh, sáng tạo với nhau. Tụi mày đi học thì cũng đã phát tâm tham sân si cạnh tranh nhau từng điểm số, đi làm thì tham sân si để phấn đấu có chức vụ, lương cao để khẳng định, để nuôi sugar baby. Tất nhiên cái nào cũng phải có giới hạn.
tau khoái bị dày xuống địa ngục, ở mãi thiên đường nhàm chán coá
 
Thầy nào tên Thích Thông Hậu giảng về 69 thế thất truyền thì quay lại mở topic nghe.
tau chỉ có ảnh dư nài đéo đủ 69 thế

nhung-tu-the-quan-he-trne-ghe-tinh-nhan.jpg
 
Kính nể trưởng lão vì kéo nhiều Phật tử khỏi mê tín trong đó có con, giúp con an lạc ngay trong kiếp này để tận hưởng kiếp nhân sinh này, đó cũng là cõi cực lạc. Nhưng thực chất còn có nhiều kiếp sau nữa mà trưởng lão bác bỏ. Không sao, con vẫn xin cung kính đảnh lễ ngài
 
Nói thẳng đéo có 3 thứ tham sân si tồn tại trên cuộc đời này thì con người đã tuyệt chủng mẹ từ lâu. Thằng nào cũng thiến dái, ngồi 1 chỗ lẫm bẩm, chờ người khác tới cúng dường cho ăn. Tham sân si sinh ra Động lực tinh thần mà phát triển, cạnh tranh, sáng tạo với nhau. Tụi mày đi học thì cũng đã phát tâm tham sân si cạn tranh nhau từng điểm số, đi làm thì tham sân si để phấn đấu có chức vụ, lương cao để khẳng định, để nuôi sugar baby. Tất nhiên cái nào cũng phải có giới hạn.
Mày nói đúng,ko có tham sân si thì con người sẽ tuyệt chủng vì sẽ thành phật hết...nhưng mày ko nghĩ sâu hơn là làm gì có chuyện ai cũng tu được thành phật,mày làm như thành phật dễ lắm vậy,đơn giản như trong một kì thi đại học,tất cả đều thi bác sĩ và đều đậu..việc đó ko bao giờ xảy ra
 

Có thể bạn quan tâm

Top