Hecker
Lồn phải lá han
Tao ko chỉ nói về Mỹ, tao nói về toàn thế giới, Việt Nam cũng đề cao dân chủ cơ mà. Nhưng dân chủ là gì? có ăn được không?
1. Dân chủ không mài ra ăn được.
- Bọn mày có bao giờ tự hỏi, bọn mày có quyền bầu ông này, ông kia lên làm lãnh đạo nhưng bọn mày vẫn nghèo y như thế không? Tại sao đời này qua kiếp khác vẫn luôn tồn tại người nghèo, người giàu, thậm chí phân hóa ngày càng rộng và lớn hơn. Vậy dân chủ ko phải là thứ để cứu rỗi khoảng cách giàu nghèo.
2. Bọn mày có để ý đất nước nào giàu mạnh như Mỹ, Trung Quốc đều phải có một tầng lớp nghèo mạt (gọi mỹ miều là nhân công rẻ), đi bới rác, đi làm công nhân, đi bán mc.donal không? Vì xã hội phải có đội đi bốc cứt, làm việc chân tay thì mới phát triển được. Nếu ko có lực lượng đông đảo này thì phải đi thuê như Singapore phải thuê TQ, Ấn Độ rồi cấp thẻ định cư cho chúng nó làm mồi nhử. Đội làm ra của cải vật chất chính là giai cấp lao động nghèo mạt này. Đừng ngạc nhiên là ở Mỹ tỉ lệ hộ nghèo còn cao hơn Việt Nam, và một lượng lớn người lao động nếu ngừng làm việc thì lập tức ra đường ở.
Không giống như ngày xưa chế độ nô lệ, nhưng giai cấp này chỉ đc trả lương đủ ăn, ko có tích lũy nhiều và dừng làm việc đồng nghĩa với đói ăn. Để làm gì? để họ luôn luôn làm, làm việc, sinh con đẻ cái rồi lại làm việc từ kiếp này sang kiếp khác, làm việc nuôi sống đất nước. Làm những việc mà những giai cấp khác ko muốn làm.
Ở đâu đó một số quyển sách có đề cập đến: "người ta dạy bạn chỉ đủ để bạn đi làm thuê mà thôi" và tao công nhận câu đó đúng. Giáo dục hướng tới tạo ra một lực lượng lao động cho đất nước chứ ko phải để dạy mày trở thành tỉ phú.
Rồi bọn mày có tự hỏi cứ làm ăn tích lũy đến một mức nào đó thì tự dưng lại có lạm phát và chỉ có những người giàu mới tránh được và càng giàu lên qua những "cơn lạm phát" đó không?
3. Kết luận.
Dân chủ đích thị là một cục xương do nhà nước tư bản (nhà nước ta giờ cũng có nền kinh tế tư bản) nghĩ ra để đội chó nghèo mạt gặm ngày này qua ngày khác, hi vọng gặm xương sẽ hết đói nghèo, sẽ đổi đời nếu có một vị lãnh đạo anh minh xuất hiện. Nhưng hàng chục năm dân chủ trôi qua người nghèo lao động chân tay vẫn hoàn nghèo vì xương có miếng thịt nào đâu. Vì lực lượng nô lệ không thể thiếu để phát triển bất cứ một đất nước nào. Nói cách khác chúng ta vẫn luôn luôn sống trong một chế độ nô lệ chỉ khác là nó tinh vi hơn nô lệ ngày xưa mà thôi. Máy móc dù hiện đại nhưng còn rất rất lâu mới thay thế đc hết bàn tay con người.
Vậy làm gì để thoát khỏi cảnh nô lệ? đó chính là kiếm tiền đến mức không phải làm nô lệ cho đồng tiền nữa: bitcoin, buôn bán làm ăn, bất động sản ... khi bạn có đủ tiền sống đến cuối đời thì bạn sẽ "chuộc" được bản thân ra khỏi vòng nô lệ đó. Đương nhiên chỉ có số ít làm được điều này, hoặc có làm được thì bạn cũng già rồi. Nhà nước đương nhiên ko muốn bọn mày đầu cơ, hợp pháp hóa tiền số để dân tự chủ tài chính, thoát khỏi vòng điểu khiển đồng tiền, của cải của nhà nước.
Ở đây tao ko nói đến bất công, tao công nhận chế độ "nô lệ" này là hợp lý, và cần thiết cho sự phát triển. Nhưng bọn mày nên tự biết bọn mày là ai trong cái thế giới này.
1. Dân chủ không mài ra ăn được.
- Bọn mày có bao giờ tự hỏi, bọn mày có quyền bầu ông này, ông kia lên làm lãnh đạo nhưng bọn mày vẫn nghèo y như thế không? Tại sao đời này qua kiếp khác vẫn luôn tồn tại người nghèo, người giàu, thậm chí phân hóa ngày càng rộng và lớn hơn. Vậy dân chủ ko phải là thứ để cứu rỗi khoảng cách giàu nghèo.
2. Bọn mày có để ý đất nước nào giàu mạnh như Mỹ, Trung Quốc đều phải có một tầng lớp nghèo mạt (gọi mỹ miều là nhân công rẻ), đi bới rác, đi làm công nhân, đi bán mc.donal không? Vì xã hội phải có đội đi bốc cứt, làm việc chân tay thì mới phát triển được. Nếu ko có lực lượng đông đảo này thì phải đi thuê như Singapore phải thuê TQ, Ấn Độ rồi cấp thẻ định cư cho chúng nó làm mồi nhử. Đội làm ra của cải vật chất chính là giai cấp lao động nghèo mạt này. Đừng ngạc nhiên là ở Mỹ tỉ lệ hộ nghèo còn cao hơn Việt Nam, và một lượng lớn người lao động nếu ngừng làm việc thì lập tức ra đường ở.
Không giống như ngày xưa chế độ nô lệ, nhưng giai cấp này chỉ đc trả lương đủ ăn, ko có tích lũy nhiều và dừng làm việc đồng nghĩa với đói ăn. Để làm gì? để họ luôn luôn làm, làm việc, sinh con đẻ cái rồi lại làm việc từ kiếp này sang kiếp khác, làm việc nuôi sống đất nước. Làm những việc mà những giai cấp khác ko muốn làm.
Ở đâu đó một số quyển sách có đề cập đến: "người ta dạy bạn chỉ đủ để bạn đi làm thuê mà thôi" và tao công nhận câu đó đúng. Giáo dục hướng tới tạo ra một lực lượng lao động cho đất nước chứ ko phải để dạy mày trở thành tỉ phú.
Rồi bọn mày có tự hỏi cứ làm ăn tích lũy đến một mức nào đó thì tự dưng lại có lạm phát và chỉ có những người giàu mới tránh được và càng giàu lên qua những "cơn lạm phát" đó không?
3. Kết luận.
Dân chủ đích thị là một cục xương do nhà nước tư bản (nhà nước ta giờ cũng có nền kinh tế tư bản) nghĩ ra để đội chó nghèo mạt gặm ngày này qua ngày khác, hi vọng gặm xương sẽ hết đói nghèo, sẽ đổi đời nếu có một vị lãnh đạo anh minh xuất hiện. Nhưng hàng chục năm dân chủ trôi qua người nghèo lao động chân tay vẫn hoàn nghèo vì xương có miếng thịt nào đâu. Vì lực lượng nô lệ không thể thiếu để phát triển bất cứ một đất nước nào. Nói cách khác chúng ta vẫn luôn luôn sống trong một chế độ nô lệ chỉ khác là nó tinh vi hơn nô lệ ngày xưa mà thôi. Máy móc dù hiện đại nhưng còn rất rất lâu mới thay thế đc hết bàn tay con người.
Vậy làm gì để thoát khỏi cảnh nô lệ? đó chính là kiếm tiền đến mức không phải làm nô lệ cho đồng tiền nữa: bitcoin, buôn bán làm ăn, bất động sản ... khi bạn có đủ tiền sống đến cuối đời thì bạn sẽ "chuộc" được bản thân ra khỏi vòng nô lệ đó. Đương nhiên chỉ có số ít làm được điều này, hoặc có làm được thì bạn cũng già rồi. Nhà nước đương nhiên ko muốn bọn mày đầu cơ, hợp pháp hóa tiền số để dân tự chủ tài chính, thoát khỏi vòng điểu khiển đồng tiền, của cải của nhà nước.
Ở đây tao ko nói đến bất công, tao công nhận chế độ "nô lệ" này là hợp lý, và cần thiết cho sự phát triển. Nhưng bọn mày nên tự biết bọn mày là ai trong cái thế giới này.
Sửa lần cuối: