Khi có 2 bên lợi ích, giống như 2 cục tạ vậy, rất khó để nó cân bằng nhau, thường thì bên này nghiêng qua bên kia, ăn thua do 2 bên trên bàn đàm phán.
Bọn lãnh đạo TQ khi đàm phán thỏa thuận với FDI thì tụi nó sẽ cam kết hỗ trợ vài điều nhưng tụi nó yêu cầu các cty FDI phải sử dụng lao động TQ, bộ máy cty phải có 1/2 người TQ, mở lớp dạy kĩ thuật cho người lao động và có phúc lợi cho công nhân. Lãnh đạo TQ có tham vọng nội địa hoá các dây chuyền công nghệ của các cty FDI và họ đã thành công. Bây giờ thì tụi nó dùng các hacker và sinh viên du học để lấy trộm các kỹ thuật, nghiên cứu của nước ngoài.
Còn VN mình thì chẳng có chính sách cụ thể gì cả, lãnh đạo nhượng bộ trước các cty FDI, không có chiến lược nội địa hoá. Trình độ lao động VN vẫn thấp, lãnh đạo VN thì bày ra mấy cái trò Startup khởi nghiệp mà đến bây giờ vẫn chưa có Startup nào nổi trội mở xưởng sản xuất lớn cả. Mày xem Shark Tank thì biết, toàn sản phẩm vớ vẫn, kinh doanh về dịch vụ là chính. Trình độ sản xuất của VN kém nên dân đổ tiền đầu tư bđs. Dầu gội, xà bông, kem đánh răng ... chẳng có cty VN nào nổi trội cả. Nói chung VN thiếu chiến lược tầm nhìn nội địa hoá, phụ thuộc vào tiền đóng thuế của các cty FDI.
TQ hữu dũng hữu mưu.
VN hữu dũng vô mưu.