Cặp mắt phượng thỉnh thoảng vụt qua ánh sáng tối tăm kia đang nheo lại, hàng mi dài cong vút, ánh mắt có tính xâm lược đảo qua người Chu Ngưng.
“Đến lúc uống nước rồi, bảo bối.”
Ngọn lửa hưng phấn bùng lên trong cặp mắt phượng híp lại của Ninh Tu Cẩn, côn thịt thô cứng đỏ tím được giải phóng, vươn ra từ khoá kéo đũng quần, cương cứng dựng thẳng. Đầu nấm cứng rắn di chuyển lên xuống theo bờ môi xinh đẹp của cô gái, chất lỏng trong suốt phun ra từ lỗ chuông bôi lên môi làm môi bóng loáng, sáng lấp lánh hấp dẫn người ta muốn mút.