TráiTimSắtĐá
Xamer mới lớn
Lúc còn là một đứa trẻ ngây thơ chưa cảm nhận được xã hội tàn khốc, nó là một người rất tốt. Một người vị tha, cao thượng luôn mong muốn mọi người hãy tốt giống như mình, sẳn sàng thay thế người khác chịu đựng mọi tổn thương để chính mình chiến đấu với những kẻ thích gây tổn thương. Thời đó, những câu hỏi như ' tại sao bạn lại làm vậy, nó làm bạn đau mà, bạn không sợ sao ' hay ' bạn thật là bản lĩnh ' nghe riết mà ngại, những lời đó xuất phát những người nó giúp đỡ hay cả những kẻ đã gây ra tổn thương cho nó với với một biểu cảm khâm phục.
Nhưng không biết từ lúc nào, đứa trẻ tốt đó đã bị trầm cảm, chắc là do nó yếu đuối, hoặc nó nhận ra mình quá nhỏ bé. Nó nhận ra một tay nó thì không thể thay đổi được xã hội này, giấc mơ thành người hùng của nó bị cả khối nước lạnh tạt vào, gần như muốn dập tắt. Mỗi giờ mỗi phút, tâm hồn tốt đẹp của nó bị mài mòn bởi xã hội, mỗi lần nó hy sinh chính là một lần nó thấy mình ngu ngốc. Năm đó nó chưa tròn 15, con người nó gần muốn như thay đổi hoàn toàn vì sự mài mòn của xã hội. Sự trầm cảm đã đạt đến đỉnh điểm, tự nhốt mình trong nhà, từ bỏ mọi mối quan hệ, như muốn reset lại vậy. Sự trầm cảm đã làm cho não của nó sinh ra hai luồng suy nghĩ. Một là thay đổi chính mình, bỏ cái ý nghĩ làm người tôt ngu ngốc đó đi, sống vì lợi ích của mình thôi. Hoặc là từ bỏ cuộc sống này, đi chết rồi mong đầu thay lại ở một thế giới khác cho xong, vì hành vi từ bỏ bản ngã của mình vì lợi ích, thật hèn hạ. Cuộc Đấu tranh tư tưởng này diễn ra rất lâu, nó biết chỉ cần nó nhấn nút chọn một trong hai, thì ngay lập tức mọi khổ não, dày vò sẽ bị đánh bay, giải thoát. Nhưng cuộc đời chớ trêu quá mà, chọn 1 thì rất tốt đấy nhưng chính mình lại biến thành một kẻ mà mình từng rất ghét bỏ, chọn 2 thì cũng hèn hạ không khác gì 1, cha mẹ còn chưa được báo hiếu, hoặc nếu có chết thì cũng phải ý nghĩa một chút chứ, vì mình đã chọn giữ lấy bản ngã mà, phải dùng mạng của mình để làm một việc tốt chứ không phải là tự tử. Vậy phải làm gì đây? Đó là câu hỏi hiện ra trong đầu của nó mỗi khi đi ngủ, và mỗi sáng thức dậy. 17 tuổi, sau hơn hai năm đấu tranh tư tưởng gần như nó đã khai thác toàn bộ lợi hại của những tư tưởng đó. Và cuối cùng nó đã đưa ra quyết định, thôi thì chọn cả 2 vậy
ngừng đấu tranh lại và sống chung với trầm cảm . Chọn cả 2 chính là giữ một đứa trẻ bị trầm cảm vì không thể làm người hùng thay đổi xã hội. Và chọn luôn một cách sống xấu xa, à không, không phải xấu xa mà là đúng đắng với cá nhân. Chia đôi linh hồn của mình làm 2 để không bị mất đi bản ngã mà vẫn sống được, tùy hoàn cảnh mà dùng. Nhưng nó thề chắc chắn là Khi nó chết thì nó chọn chết với tư cách của một đứa trẻ tốt bụng ngu ngốc. Sống thì tùy hoàn cảnh, chết thì chết là chính mình, vẫn giữ bản ngã là một người hùng. Các bạn vẫn thường hai xem phim thấy một kẻ xấu nhưng khi chết lại chọn chết là một người tốt đúng không, nó chọn thế đấy.
Nhưng không biết từ lúc nào, đứa trẻ tốt đó đã bị trầm cảm, chắc là do nó yếu đuối, hoặc nó nhận ra mình quá nhỏ bé. Nó nhận ra một tay nó thì không thể thay đổi được xã hội này, giấc mơ thành người hùng của nó bị cả khối nước lạnh tạt vào, gần như muốn dập tắt. Mỗi giờ mỗi phút, tâm hồn tốt đẹp của nó bị mài mòn bởi xã hội, mỗi lần nó hy sinh chính là một lần nó thấy mình ngu ngốc. Năm đó nó chưa tròn 15, con người nó gần muốn như thay đổi hoàn toàn vì sự mài mòn của xã hội. Sự trầm cảm đã đạt đến đỉnh điểm, tự nhốt mình trong nhà, từ bỏ mọi mối quan hệ, như muốn reset lại vậy. Sự trầm cảm đã làm cho não của nó sinh ra hai luồng suy nghĩ. Một là thay đổi chính mình, bỏ cái ý nghĩ làm người tôt ngu ngốc đó đi, sống vì lợi ích của mình thôi. Hoặc là từ bỏ cuộc sống này, đi chết rồi mong đầu thay lại ở một thế giới khác cho xong, vì hành vi từ bỏ bản ngã của mình vì lợi ích, thật hèn hạ. Cuộc Đấu tranh tư tưởng này diễn ra rất lâu, nó biết chỉ cần nó nhấn nút chọn một trong hai, thì ngay lập tức mọi khổ não, dày vò sẽ bị đánh bay, giải thoát. Nhưng cuộc đời chớ trêu quá mà, chọn 1 thì rất tốt đấy nhưng chính mình lại biến thành một kẻ mà mình từng rất ghét bỏ, chọn 2 thì cũng hèn hạ không khác gì 1, cha mẹ còn chưa được báo hiếu, hoặc nếu có chết thì cũng phải ý nghĩa một chút chứ, vì mình đã chọn giữ lấy bản ngã mà, phải dùng mạng của mình để làm một việc tốt chứ không phải là tự tử. Vậy phải làm gì đây? Đó là câu hỏi hiện ra trong đầu của nó mỗi khi đi ngủ, và mỗi sáng thức dậy. 17 tuổi, sau hơn hai năm đấu tranh tư tưởng gần như nó đã khai thác toàn bộ lợi hại của những tư tưởng đó. Và cuối cùng nó đã đưa ra quyết định, thôi thì chọn cả 2 vậy
ngừng đấu tranh lại và sống chung với trầm cảm . Chọn cả 2 chính là giữ một đứa trẻ bị trầm cảm vì không thể làm người hùng thay đổi xã hội. Và chọn luôn một cách sống xấu xa, à không, không phải xấu xa mà là đúng đắng với cá nhân. Chia đôi linh hồn của mình làm 2 để không bị mất đi bản ngã mà vẫn sống được, tùy hoàn cảnh mà dùng. Nhưng nó thề chắc chắn là Khi nó chết thì nó chọn chết với tư cách của một đứa trẻ tốt bụng ngu ngốc. Sống thì tùy hoàn cảnh, chết thì chết là chính mình, vẫn giữ bản ngã là một người hùng. Các bạn vẫn thường hai xem phim thấy một kẻ xấu nhưng khi chết lại chọn chết là một người tốt đúng không, nó chọn thế đấy.
.