CUỘC CHIẾN NGA -U CÀ .....GÓC NHÌN KHÁC

  • Tạo bởi Tạo bởi Cqson
  • Start date Start date

Cqson

Địt Bùng Đạo Tổ
Bài này nhặT trên mạng , ko bít đúng sai , xem tham khảo

Sự thật: Quân đội Nga đang sa lầy tại Ukraine hay đang áp dụng chiến thuật vây hãm thời Trung cổ?​

Hôm nay là ngày thứ 23 chiến sự bùng nổ tại Ukraine. Ngày qua ngày, các tin tức tràn ngập "cõi mạng" rằng, Ukraine vẫn đang kìm chân quân Nga, đang trên đà chiến thắng, và quân đội của Putin đang chịu tổn thất nặng nề... Nhưng tình hình thực tế trên chiến trường có vẻ lại khác xa với con chữ trên các mặt báo truyền thông quốc tế...


Thật giả lẫn lộn


Ngày 15/3, khi chiến sự bước sang ngày thứ 19, tờ Thesun đưa tin:





Thậm chí tướng Mỹ đã nghỉ hưu Ben Hodges còn dự đoán lực lượng Nga sẽ không thể tiếp tục tấn công Ukraine trong 10 ngày tới, và Ukraine đang gây những tổn thất thảm khốc cho Nga…


Đây là những thông tin phổ biến mà chúng ta thường đọc và nghe thấy trên các kênh truyền hình lẫn báo mạng quốc tế trong những ngày gần đây.


Tuy nhiên trái ngược với những gì các kênh truyền thông dòng chính phương Tây đưa tin, rằng quân đội Nga đang mắc kẹt ở Ukraine, thì chỉ cần nhìn vào bản đồ các hướng tiến công của Nga, sẽ biết đâu là thực tế. Việc Nga đang kiểm soát lãnh thổ Ukraine vẫn đang gia tăng.
 
Hiện chiến sự đang bước sang tuần thứ 4 tại đất nước có diện tích 603.000km2. Ukraine được cho là quốc gia lớn nhất ở châu Âu chỉ sau Nga. Và các kênh truyền thông dòng chính phương Tây đều cho người dân thế giới một “cảm giác” an ủi rằng, quân đội Nga đang sa lầy, đang gặp khó khăn, hoặc thất bại chiến lược… tại Ukraine.


Đáng tiếc, những gì đang xảy ra thực tế cho thấy: Quân đội Nga đang tác chiến nhanh, gọn, và đang tạo ra thế bao vây Ukraine ở mọi hướng.


Quân đội Nga đang ở thế thượng phong?


Có lẽ thật khó tìm được những thông tin về điều này trên các kênh truyền thông lớn quốc tế. Hầu hết các kênh dòng chính và ngay cả trang tin độc lập 19fortyfive cũng cho rằng, Nga đã mắc lỗi chiến thuật, bộc lộ yếu kém trong công tác hậu cần, binh sĩ nghiệp dư… Trong khi đó Lực lượng vũ trang và Không quân của Ukraine vượt trội hơn rất nhiều, và đang đẩy lùi các đợt tấn công của Nga, cầm chân người Nga…


Các kênh truyền thông quốc tế thường dựa vào thông tin do tình báo Anh và Mỹ cung cấp. Bộ Quốc phòng Anh (MoD) đã cập nhật thông tin trên Twitter vào ngày 17/3, nêu 3 lý do chính, tiết lộ đường tiếp tế quân sự của Nga đang gặp vấn đề nghiêm trọng, không thể tiếp viện nhiên liệu, thực phẩm và các nhu yếu phẩm kịp thời.


  • Hệ thống hậu cần tiếp tục cản trở cuộc tấn công;
  • Nga chưa sẵn sàng có thể thực hiện các chiến dịch cơ động xuyên quốc gia, không thể kiểm soát không phận Ukraine;
  • Người Ukraine đã chống trả mạnh mẽ.
 
Trước đó, một quan chức quốc phòng Anh đã ca ngợi khả năng kháng chiến ngoan cường của Ukraine, cho thấy "sự kiên định và khả năng phối hợp tốt", khi quân đội Nga liên tục gặp thất bại, The Independent đưa tin.


Hay như Theguardian đưa tin từ ngày 14-17/3, chiến thuật pháo kích của Nga vào các thành phố như Sumi, Kharkiv, Mariupol đều thất bại.


Dailymail.co.uk dù cho rằng các thành phố như Kharkiv, Kherson, Zhytomyr đều đang bị Nga tấn công dữ dội, và thậm chí dự đoán Mariupol thất thủ, nhưng Nga đang bị "kháng cự khắp nơi và chịu tổn thất".


Tuy nhiên thực tế cho thấy, ở mặt trận phía đông, người Nga dễ dàng san phẳng thị trấn Avdeevka (Donetsk) và Lữ đoàn Không vận số 95 của Ukraine (một trong những đơn vị có khả năng chiến đấu cao nhất của Quân đội Ukraine) đang tác chiến ở khu vực này, về cơ bản đã bị xóa sổ.


Nga đồng thời cũng mở rộng chiến dịch lớn ở phía nam (Odessa), phía tây (Lviv) của Ukraine. Vào ngày thứ 23 của chiến sự, Nga thông báo lực lượng ly khai Donetsk đang siết chặt vòng vây ở thành phố cảng Mariupol - nơi xảy ra giao tranh dữ dội nhất, trong khi nhiều thành phố Ukraine vẫn tiếp tục bị pháo kích dữ dội.


Vây hãm: Chiến thuật tàn khốc thời Trung cổ


Cho đến lúc này, các kênh truyền thông quốc tế vẫn đưa tin là nhiều thành phố lớn của Ukraine chưa thất thủ để làm bằng chứng cho thấy sức chiến đấu bền bỉ của người Ukraine, và cuộc chiến đang diễn ra đầy bất lợi cho Nga.


Thực tế, một số nhà quan sát cho rằng, Nga không có ý định ồ ạt đưa bộ binh vào các khu vực thành phố, nơi có mật độ dân cư dày đặc, nhằm tránh tổn thất về quân số. Thay vào đó, quân đội Nga sử dụng chiến thuật bao vây các thành phố lớn nhất của Ukraine. Vòng vây này được thiết lập để cắt đứt mọi nguồn cung lương thực, vũ khí, nhu yếu phẩm, để rồi từ từ siết chặt mục tiêu và thôn tính bằng hỏa lực.


Điển hình là hình ảnh đoàn xe quân sự dài 64 km của Nga tiến về thủ đô Kiev từ hôm 1/3. Tuy nhiên đoàn xe "án binh bất động" suốt 1 tuần khiến tình báo phương Tây "đồn đoán" rằng, quân Nga yếu kém khâu hậu cần. Tuy nhiên hình ảnh vệ tinh của Maxar Technologies chụp vào ngày 10/3 cho thấy, đoàn xe lại bắt đầu di chuyển “phân tán và được triển khai lại” sau nhiều ngày không động tĩnh. Điều này dường như cho thấy đây là chiến thuật của Nga, chứ không như những gì tình báo phương Tây nhận định.
 
Ở thành phố Mariupol, người Nga cũng sử dụng các chiến thuật bao vây tàn khốc mà họ đã sử dụng trong hai cuộc chiến tranh ở Chechnya.


Trang USAtoday thừa nhận: “Bao vây là một chiến thuật quân sự phổ biến trong thời Trung cổ và được thi hành để kiểm soát dân chúng thông qua nạn đói và bạo lực, cho phép lực lượng tấn công tiết kiệm chi phí cho binh lính của mình khi tiến vào một thành phố thù địch. Nhưng thường dân lại là những người bị bỏ lại và phải chết dần chết mòn trong đau đớn.


Putin đã hoàn thiện chiến thuật trong những năm cầm quyền, mà đầu tiên là ở thành phố Grozny của Chechnya vào năm 2000 và sau đó là thành phố Aleppo của Syria vào năm 2016. Ông đã biến cả hai thành đống đổ nát.”


Đây là lý do tại sao cho đến nay quân Nga chỉ bao vây hầu hết các thành phố lớn của Ukraine, trong đó có thủ đô Kiev. Trong hai cuộc chiến tranh tại Chechnya, thay vì gửi quân đến để chiếm cứ thành phố, quân đội Nga đã san phẳng nó bằng các cuộc pháo kích liên tục, rồi mới tiến quân vào nơi mà hầu hết đã trở thành đống đổ nát.


Về bản chất đó được gọi là Chiến tranh bao vây. Quân đội Nga cắt đứt các tuyến đường tiếp tế, và liên tục tấn công bằng hỏa lực cho đến khi buộc đối phương phải đầu hàng, ngồi vào bàn đàm phán hoặc bị xóa sổ.


Phóng viên Steve Harrigan của Fox News vừa trở về từ Ukraine đã kể tình hình tồi tệ ở Ukraine và nhận định:


“Tôi nghĩ đối với tôi, Ukraine là chuyện đã rồi. Nó đã bị san phẳng và họ đã thua.”
 

Vì sao Mariupol bị bao vây siết chặt nhất?


Hôm nay, khi chiến sự bước sang ngày thứ 23, Mariupol đang là thành phố bị quân đội Nga siết chặt bao vây và bắn phá dữ dội nhất. Thành phố cảng nằm ở phía đông nam Ukraine đã trở thành mục tiêu của các đợt không kích suốt từ hôm 26/2, và các cuộc giao tranh ngày càng trở nên dữ dội.


Trang USAtoday mô tả như sau: “Mỗi cuộc không kích và đạn pháo không ngừng trút xuống Mariupol - khoảng một phút một quả….


Thành phố hiện đang bị bao vây bởi lính Nga, những người đang dần bóp chết sự sống của nó, mỗi lần một vụ nổ.”


Ước tính hàng trăm nghìn người mắc kẹt, đơn giản là bởi không có nơi nào để đi… Các con đường xung quanh đều bị cày nát và hải cảng bị phong tỏa” .


Đây là những ghi nhận của truyền thông dòng chính về thảm cảnh của thành phố Mariupol. Vậy tại sao thành phố này lại bị Nga pháo kích “bầm dập” nhất so với các thành phố lớn khác của Ukraine?


Ngày 15/3 đã diễn ra vòng đàm phán thứ 4 giữa Nga và Ukraine. Và theo một thành viên của đoàn Ukraine, thì vòng 4 này tập trung vào "hòa bình, ngừng bắn, và rút quân lập tức, cùng các bảo đảm an ninh khác".


Vậy tại sao hôm nay, ngày 19/3, Nga vẫn tiếp tục siết chặt và bắn phá Mariupol? Phải chăng quân đội Nga đang nỗ lực hoàn thành việc “phi phát xít hóa” ở Mariupol trước khi lệnh ngừng bắn và rút quân có hiệu lực?


Bởi thành phố này chính là “quê hương” của Tiểu đoàn Azov khét tiếng.


Tiểu đoàn Azov: Lực lượng tân phát xít khét tiếng


Sáng ngày 24/2, Tổng thống Putin đã công bố một "chiến dịch quân sự đặc biệt" nhằm "phi quân sự hoá và phi Phát xít hoá Ukraine", đồng thời khẳng định các kế hoạch này "không bao gồm việc chiếm đóng lãnh thổ Ukraine".


Thực tế, trước khi xung đột Nga-Ukraine bùng nổ vào ngày 24/2, Tổng thống Putin đã nhắc nhiều lần trong các tuyên bố, rằng Nga sẽ tiêu diệt các lực lượng tân phát xít ở Ukraine, trong đó có "Tiểu đoàn Azov".
 
Vậy, "Tiểu đoàn Azov" nguy hiểm thế nào?

Theo Wikipedia, Tiểu đoàn Azov có nguồn gốc từ một nhóm cực đoan của đội bóng FC Metalist Kharkiv có tên "Sect 82". Tiểu đoàn Azov được thành lập vào ngày 5/5/2014, và khởi đầu là một đơn vị trực thuộc lực lượng Cảnh sát Tuần tra Đặc biệt (các tiểu đoàn tình nguyện do Bộ Nội vụ Ukraine quy định).

Nhiều thành viên thuộc chính đảng Patriot của Ukraine đã tham gia vào tiểu đoàn này. Tháng 9/2014, Tiểu đoàn Azov được “thăng” lên cấp trung đoàn của Lực lượng Vệ binh Quốc gia Ukraine.

Chỉ huy đầu tiên của "Tiểu đoàn Azov" là Andrei Biletsky, nổi tiếng tàn bạo khi lạm dụng tra tấn, phạm tội ác chiến tranh với quân nổi dậy ở miền đông nước này, nhưng lại được Tổng thống Ukraine (nhiệm kỳ 2014-2019) là Petro Poroshenko khen ngợi.
 
..
ntdvn_screen-shot-2022-03-19-at-11743-pm-1-550x330.jpg
 
Các lực lượng cực đoan như Tiểu đoàn Azov từ lâu đã được chính phủ Ukraine hỗ trợ và thậm chí còn nhận được viện trợ tài chính từ một số tài phiệt Ukraine như tỷ phú Igor Kolomoisky. Vì vậy, ngoài "Tiểu đoàn Azov", còn có "Tiểu đoàn Ada" và "Tiểu đoàn Donbas" có tính chất phát xít tương tự - là lực lượng mà chính quyền Kiev sử dụng để đối phó với phe nổi dậy Ukraine.

Các logo của Tiểu đoàn Azov chính là “biến tấu” logo của Đức Quốc xã. Ví dụ, logo "Wolf Hook" của Tiểu đoàn Azov rất giống với logo của Sư đoàn 2 SS thuộc Lực lượng SS của Đức Quốc xã; Biểu tượng "Mặt trời đen", tia chớp “SS”, hay chữ thập ngược đều lấy "cảm hứng" từ phát xít Đức...

 
Nga không chuẩn bị kỹ chiến lược đợt này, bị chặn đánh nhiều nơi, còn chơi quả kéo xe tăng dài 60km và đéo làm gì cả. Tướng tá chết cũng nhiều. Ngoài ra đầu tiên còn muốn phế thằng hề, nhưng sau nghĩ lại nên thôi, để nó còn đàm phán.
 
Tiểu đoàn Azov” còn được gọi là "Chủ nghĩa tân phát xít", với hệ tư tưởng tôn thờ quyền tối cao của người da trắng, thúc đẩy lòng căm thù và tấn công các nhóm dân tộc khác. Tiểu đoàn Azov cũng là một trong số những mô hình “quân đội riêng” của các đại chính trị gia Ukraine, và là một trong những đội quân được chính quyền Kiev hiện nay thừa nhận.

Trung tâm Soufan đã mô tả cách “mạng lưới" của Tiểu đoàn Azov vươn ra khắp thế giới để chiêu mộ các chiến binh nước ngoài, và so sánh nó tương đồng với chiến lược của Al Qaeda và ISIS.

Thậm chí, tháng 10/2019, một số thành viên của Hạ viện Mỹ từng yêu cầu liệt Tiểu đoàn Azov và hai nhóm cực hữu khác vào nhóm Tổ chức Khủng bố Nước ngoài, với lý do các phần tử cực đoan bạo lực ở nước ngoài có liên hệ với Tiểu đoàn Azov đã tàn sát 51 tín đồ tại một nhà thờ Hồi giáo ở Christchurch (New Zealand) vào năm 2019. (Theo Wikipedia)

Kể từ khi nổ ra xung đột Nga-Ukraine, "Tiểu đoàn Azov" tiếp tục mở rộng về quy mô, và đào tạo thêm đội quân thanh niên. Trong khi ấy, NATO và Mỹ lại đang cung cấp hàng tỷ đô la vũ khí viện trợ cho lực lượng Ukraine, bao gồm cả các lực lượng tân phát xít này, dẫn đến việc Nga ra đòn phản công dữ dội mà Mariupol là một minh chứng.

Tổng thống Nga Vladimir Putin nói rằng một trong những mục tiêu của ông là "phi quân sự hóa" Ukraine, nhưng có quá nhiều dân thường đã thiệt mạng hoặc lang bạt nơi đất khách quê người để tránh bom rơi đạn lạc.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky yêu cầu Quốc hội Mỹ gửi máy bay chiến đấu, tên lửa phòng không và các vũ khí khác tới Kiev, cũng như thiết lập vùng cấm bay trên bầu trời Ukraine, để quân đội của ông có thể đánh bại Nga.

Các lô hàng viện trợ vũ khí ấy cũng khó có thể giúp Ukraine đảo ngược tình thế trước một đội quân mạnh thứ 2 thế giới, mà việc cả hai bên gia tăng vũ trang chỉ càng khiến nhiều dân thường Ukraine thiệt mạng hơn.
 
Nga không chuẩn bị kỹ chiến lược đợt này, bị chặn đánh nhiều nơi, còn chơi quả kéo xe tăng dài 60km và đéo làm gì cả. Tướng tá chết cũng nhiều. Ngoài ra đầu tiên còn muốn phế thằng hề, nhưng sau nghĩ lại nên thôi, để nó còn đàm phán.
theo tin từ phương tây là vậy
 
https://****/sucmanhquansumy

Chúng mày vào đây xem tụi lính Nga chết đầy ra đây . Thằng nào yếu tim thì không nên xem . Toàn hình ảnh video gây ám ảnh . Có cả video lính Nga chết còn bị đái vào mặt ...
 
Phát động chiến tranh để tiêu diệt tiểu đoàn có 2500 thành viên năm 2016 và đang trên đà giảm còn 900 thành viên năm 2022. Anh Putin cũng thừa thời gian quá nhỉ. Sao không quét sân nhà ấy trước đi.
phpThumb_generated_thumbnail.jpg
 
Với sự gia nhập của ba quốc gia Baltic vào năm 2004, NATO, lần đầu tiên trong lịch sử, đã làm suy yếu khả năng phòng thủ chung của mình bằng cách mở rộng các điều khoản 5 bảo đảm cho ba quốc gia có nguy cơ tiếp xúc với Nga, và chỉ có một hành lang đất liền nhỏ với phần còn lại của liên minh, gần như bị bao vây bởi Kaliningrad, Belarus và Nga. Trong trường hợp xảy ra xung đột, NATO sẽ rất khó để có được sức mạnh trên bộ ở ba nước Baltic và các tuyến tiếp tế sẽ bị tấn công từ mặt đất, trên không và tên lửa của Nga, với rất ít phương tiện hỗ trợ lẫn nhau từ các thành viên liên minh khác.


Sai lầm của NATO xa hơn; rất nhiều chuyên gia quân sự, địa chính trị đã khẳng định quan điểm này, không chỉ ông Davis. Năm 2008, NATO chính thức tuyên bố rằng một ngày nào đó Ukraine và Gruzia sẽ trở thành thành viên liên minh. Theo ông Davis "Nếu lời mời năm 2004 dành cho ba quốc gia Baltic làm suy yếu NATO, sự gia nhập của hai quốc gia này - đặc biệt là Ukraine - sẽ có khả năng khiến toàn bộ liên minh gặp rủi ro trong trường hợp xảy ra chiến tranh trong tương lai".


Tại sao? Đây là góc nhìn của nhà phân tích chiến lược quân sự Daniel L. Davis.


Thứ nhất, việc đưa Ukraine vào liên minh NATO không hề cải thiện khả năng phòng thủ của liên minh. Chưa kể, Ukraine sẽ tạo ra khoản lỗ ròng cho NATO. Bằng việc sáp nhập Ukraine, NATO không còn vùng đệm giữa phần lớn vùng Baltic và toàn bộ nửa phía đông Ukraine.


Về mặt quân sự, điều này có nghĩa là, quân đội Nga có thể bao vây ba phía của Ukraine bất cứ lúc nào. Và chính xác là Nga đã làm như vậy trước khi chiến tranh nổ ra.


Thứ hai, Nga có thể xây dựng các căn cứ quân sự lâu dài, hầm chứa tên lửa và lưu trữ kho dự trữ chiến tranh lớn ở ngay sát biên giới NATO. Trong khi đó, sẽ có hàng trăm dặm đường có khả năng tranh chấp mà trên đó NATO sẽ phải tăng cường quân đội của mình để chống lại Nga.


Lý do cuối cùng, cũng là điều tồi tệ nhất: như chúng ta đang chứng kiến trong cuộc chiến xâm lược Ukraine của Nga bây giờ, nguy cơ vũ khí hạt nhân được sử dụng nếu Nga đối đầu trực tiếp với NATO.


Trên thực tế, một cuộc tập trận mô phỏng năm 2019 - mô phỏng một cuộc tấn công của Nga vào Ukraine - đã leo thang đến một cuộc giao tranh hạt nhân, và một tỷ người được ước tính đã thiệt mạng. NATO lẽ ra không bao giờ đề nghị kết nạp Ukraine. Bất kể Putin làm gì hay không muốn điều gì, NATO cần làm những gì tốt nhất cho liên minh và cho an ninh toàn cầu; NATO đáng lẽ phải tạm hoãn mọi cân nhắc về việc Ukraine trở thành thành viên trong tương lai.
 

Xảo trá: Cuộc chiến Nga - Ukraine đang đổi máu của dân và binh lính lấy thành tích cho chính trị gia​


Không có bất kỳ lời biện minh nào có thể tẩy rửa tội lỗi của người đã phát động chiến tranh là Tổng thống Nga Vladimir Putin. Nhưng cũng không có lời biện minh nào có thể gột rửa tội lỗi của những lãnh đạo quốc gia Ukraine, Mỹ và NATO đã thúc đẩy cuộc chiến tranh này.


Có một điều phi lý đến mức khó tin, khi giấc mơ vào NATO của Ukraine phải trả bằng máu của thường dân và binh lính từ hai chiến tuyến trong khi việc này không hữu ích gì cho chính NATO hay hoà bình thế giới, thì các chính trị gia đang có nguy cơ bị hạ bệ vì điều hành đất nước yếu kém, lại đang nhận được sự ủng hộ trở lại từ cử tri, được mở rộng quyền lực nhờ tăng cường chi tiêu ngân sách. Họ thậm chí còn trở thành anh hùng, người có trái tim vì lên án cuộc chiến mà chính họ đã thúc đẩy trực tiếp hoặc ngấm ngầm gián tiếp. Truyền thông dòng chính ở phương Tây đã thành công trong chiến dịch ca ngợi các chính trị gia này.




Trước hết, hãy nói về tổng thống Ukraine Zelenskyy. Chỉ vài ngày sau khi cuộc chiến tranh nổ ra, các bài phát biểu quyết tử chiến với Nga đã giúp Zelenskyy đảo ngược tình cảm của người dân dành cho ông.


Một cuộc thăm dò được thực hiện bởi Nhóm xã hội học xếp hạng và được Kyiv Independent công bố vài ngày sau khi Nga tấn công Ukraine cho thấy tỷ lệ ủng hộ Tổng thống Volodymyr Zelensky đã tăng vọt lên 91%, tin từ Breitbart. Trước đó hai tuần, một cuộc thăm dò khác được tiến hành bởi Viện Xã hội học Quốc tế Kyiv cho thấy chỉ 30% người được hỏi muốn Zelensky tranh cử nhiệm kỳ thứ hai với tư cách tổng thống và chỉ 23% nói rằng họ sẽ bỏ phiếu cho đương kim tổng thống nếu ông ấy tiếp tục ứng cử.
 
Cảm xúc phẫn nộ với quân xâm lược, chiến tranh và cái ác, cộng hưởng với sự hun đúc của truyền thông khiến người Ukraine quên mất rằng: muốn nói gì đi chăng nữa, một thủ lĩnh dẫn dắt cả quốc gia bước vào cuộc chiến tranh vô nghĩa là một thủ lĩnh tồi. Có những nguyện vọng chỉ có thể cân nhắc khi đủ cả Thiên thời - Địa lợi - Nhân hoà.


Về thiên thời, bố cục địa chính trị toàn cầu thay đổi hoàn toàn sau khi tổng thống Donald Trump không còn tại vị. Mỹ suy yếu và tình hình trong nước rối ren, thất bại trên các mặt trận quốc tế, đánh mất năng lực dẫn đầu. Trong khi đó Trung Quốc (bạn thân của Nga) trỗi dây, giá dầu (tử huyệt cũng là điểm mạnh của Nga) tăng vọt. Gọng kìm mà ông Trump để lại kiềm chế Nga: giá dầu, đường ống dẫn dầu từ Israel vào Đức, không miệt thị Nga đã bị ông Biden hoàn toàn gỡ bỏ. Thêm vào đó, 4 năm cả thế giới chưa có cuộc chiến tranh nào, nhiều thế lực cần một cuộc chiến để tạo tiền, lợi nhuận.


Về địa lợi, trong nước Ukraine, tình trạng 2 tỉnh đòi độc lập chưa xử lý được như chính phủ hứa. Xung đột ở hai tỉnh đòi ly khai này tăng cường bởi phe cực hữu ở Ukraine thù ghét người Nga. Việc tấn công và muốn loại bỏ người Nga khỏi cộng đồng của phe cực hữu không được xoa dịu bởi chính phủ đã thúc đẩy mâu thuẫn, xung đột. Thêm vào đó, cuộc chiến chống tham nhũng của tổng thống Ukraine Zelenskyy hoàn toàn thất bại. Một quốc gia nội loạn từ bên trong, suy yếu từ bên trong khiến Ukraine yếu nhược hơn. Đây không phải là thời điểm thích hợp để dẫn dắt quốc gia bước vào cuộc chiến sinh tử vì một lý do không hề 'sinh tử': gia nhập NATO.


Rõ ràng, thời điểm lãnh đạo Ukraine không nhượng bộ Nga và khăng khăng gia nhập NATO, quốc gia này không có cả Thiên thời - Địa lợi - Nhân hoà. Điều này khiến giới quan sát bên ngoài, những người điềm tĩnh hơn, tự hỏi có phải quyết định không nhượng bộ của ông ấy (trước khi cuộc chiến xảy ra) đã nằm trong kế hoạch của thế lực thích chiến tranh ở phương Tây hay không?


Chưa bàn tới câu hỏi mang hơi hướng thuyết âm mưu này, chỉ bằng một cuộc chiến tranh, Zelenskyy đang nổi lên như một anh hùng, người tử chiến với thế lực xâm lược từ Nga; một vị tổng thống chính nghĩa. Tỷ lệ ủng hộ ông ấy đã đảo ngược từ 30% lên 91% ở Ukraine. Cả toàn dân Ukraine mất mát và đau thương hay Putin trở thành tội đồ thế kỷ thì Zelenskyy đã chiến thắng.


Tiếp theo, hãy nói về tổng thống Mỹ Joe Biden, người đang lên án Putin là 'tội phạm chiến tranh'. Với vai trò lãnh đạo NATO, Mỹ có vai trò rất lớn trong việc gìn giữ hoà bình và cân nhắc chi phí cho NATO. Nhưng điều gì khiến Mỹ và NATO không nhượng bộ trong giấc mơ mang Ukraine gia nhập vào liên minh của họ? Rõ ràng, đó không phải là quyết định khôn ngoan về quân sự, chi phí và hoà bình cho thế giới như đã phân tích ở trên.


Nhưng hãy nhìn lại nước Mỹ, cuộc bầu cử giữa kỳ 2022 đang đến gần. Sau hơn một năm tại vị, ông Joe Biden cùng chính phủ của mình đang phải đối mặt với rất nhiều cuộc khủng hoảng và vô số lời chỉ trích: lạm phát tăng cao nhất trong 40 năm qua, tăng trưởng dự báo chỉ đạt 2,8% thay vì 4% trước đó, giá xăng dầu tăng cao kỷ lục, suy giảm vai trò lãnh đạo thế giới sau khi rút quân thất bại ở Afghanistan...
 
Nhưng ngay sau cuộc chiến này, Chủ tịch Ngân hàng dự trữ liên bang Mỹ ông Jerome Powell đã đổ lỗi lạm phát là do Nga xâm lược Ukraine. Giá xăng dầu và tiền của trong túi người Mỹ đang bị bốc hơi do Putin mang bom đạn sang Ukraine chứ không phải do Fed đã bơm tiền không cân nhắc vào nền kinh tế, không phải do chính quyền Mỹ đã tăng chi tiêu khổng lồ, càng không phải do ông Biden đã 'tàn sát' ngành công nghiệp khai thác dầu khí trong nước vì 'biến đổi khí hậu'.... Tất cả sự phẫn nộ của người dân được giới truyền thông dòng chính thành công chuyển từ Mỹ sang Nga và Putin. Cuộc chiến này hoàn toàn có thể là cái bình phong, một viên đá đệm đường tốt cho cuộc bầu cử giữa kỳ 2022 của ông Joe Biden và đảng dân chủ.




Không những thế, với tình cảm chính đáng và thống thiết dành cho dân thường Ukraine đang bi thương do bom đạn Nga, Mỹ tăng cường chi viện vũ khí, chế tài cho Ukraine, con số cam kết lên tới 1 tỷ USD. Các quốc gia cũng tăng cường chạy đua vũ trang để phòng chống chiến tranh và leo thang xung đột. Các hãng vũ khí thành kẻ đắc lợi lớn nhất trong cuộc chiến. Đằng sau họ chính là các tài phiệt hàng đầu thế giới - những người mà bản thân và gia đình họ chỉ biết đến chiến tranh qua internet.
 
Có một thực tế khác đang diễn ra trong cuộc chiến này, đó là một sự thật: phương Tây đã tỏ ra vô trách nhiệm trong cách ứng xử đối với Ukraine và không phải là không có lỗi trong việc ngăn chặn chiến tranh. Kẻ thúc đẩy cuộc chiến này, dù ra mặt như tổng thống Nga, như người hiện đang được ca tụng là tổng thống Ukraine hay những chính khách đang cao giọng rao giảng về hoà bình và lòng nhân ái ở Mỹ và EU, đều đã gây ra một tội ác tồi tệ - tội ác chống lại loài người…


Hoa Kỳ và các đồng minh châu Âu cùng chịu phần lớn trách nhiệm về cuộc khủng hoảng này. Cái gốc của vấn đề là sự mở rộng của NATO, yếu tố trung tâm của một chiến lược lớn hơn nhằm đưa Ukraine ra khỏi quỹ đạo của Nga và hội nhập với phương Tây. Đồng thời, sự mở rộng của EU về phía đông và sự hậu thuẫn của phương Tây đối với phong trào ủng hộ dân chủ ở Ukraine - bắt đầu từ cuộc Cách mạng Cam năm 2004 - cũng là những yếu tố quan trọng.




Mục đích cuối cùng của NATO có phải là hoà bình?


Phương Tây đã có rất nhiều cơ hội hợp lệ - trong nhiều năm - để kiềm chế những xung đột tồi tệ nhất của ông Putin đối với Kyiv khi có thể đã ngăn cản chiến tranh nổ ra một cách hợp lý.


Sau Hội nghị Bucharest, NATO chính thức công bố lối vào tổ chức này trong tương lai của Gruzia và Ukraine. Khi đó, Tổng thống Nga Putin lập tức cảnh báo rằng việc mở rộng NATO sang Ukraine hoặc Gruzia sẽ tạo thành "mối đe dọa trực tiếp" đối với an ninh của nước này. Một tờ báo của Nga đưa tin rằng Putin, trong khi nói chuyện với Bush, "đã rất minh bạch ám chỉ rằng nếu Ukraine được chấp nhận vào NATO, nước này sẽ không còn tồn tại". Bốn tháng sau, ông chứng tỏ rằng ông sẵn sàng sử dụng lực lượng quân sự hạn chế để ngăn chặn việc NATO xâm nhập biên giới của mình bằng cuộc tấn công vào Gruzia.


Sau khi giao tranh nổ ra giữa chính phủ Gruzia và phe ly khai Nam Ossetia, các lực lượng Nga đã giành quyền kiểm soát Abkhazia và Nam Ossetia. Moscow đã đưa ra quan điểm của mình. Tuy nhiên, bất chấp lời cảnh báo rõ ràng này, NATO chưa bao giờ công khai từ bỏ mục tiêu đưa Gruzia và Ukraine vào liên minh.
 
Vấn đề ở chỗ, NATO - dẫn đầu bởi Mỹ và phương Tây - có thể kiên định với mục tiêu sáp nhập Ukraine và Gruzia vào liên minh nếu họ thật sự kiềm chế được Nga và bảo vệ được an ninh cho các tiểu quốc này. Nhưng NATO đã không làm gì đáng kể, cả việc kiềm chế năng lực quân sự của Nga, lắng nghe Nga hay tăng cường an ninh cho hai tiểu quốc sát sườn Nga. NATO dường như đã đặt mục tiêu hoà bình mà nó vẫn rêu rao dưới mục tiêu khiêu khích và tấn công Nga. Hậu quả cuối cùng không phải NATO gánh chịu, không phải tổng thống Nga hay Ukraine, không phải các tổng thống Mỹ tạo nên câu chuyện thù ghét kẻ thù truyền kiếp Nga phải gánh chịu, mà là máu của phụ nữ, trẻ em, thường dân của Ukraine, máu trên chiến trường của các chàng trai trẻ Nga và Ukraine.


Tháng 3/2014, trong một bài phát biểu trước người dân Nga giải thích động cơ sáp nhập Crimea, Putin cảnh báo rằng “chúng tôi đã nghe những tuyên bố từ Kiev về việc Ukraine sẽ sớm gia nhập NATO. Điều này có ý nghĩa gì đối với Crimea và Sevastopol trong tương lai? Điều đó có nghĩa là hải quân của NATO sẽ có mặt ngay tại thành phố của sự vinh quang quân sự này của Nga, và điều này sẽ không tạo ra một ảo ảnh mà là một mối đe dọa hoàn toàn có thật đối với toàn bộ miền nam nước Nga".


Điều đó lẽ ra đã loại bỏ mọi nghi ngờ trong tâm trí của bất kỳ ai rằng Putin sẽ không ngần ngại sử dụng vũ lực - một lần nữa - để ngăn NATO tiến đến biên giới của Nga.


Vào thời điểm đó, các nhà lãnh đạo NATO lẽ ra phải thừa nhận một thực tế rằng ngay cả việc coi Kyiv xin gia nhập liên minh là một điều không nên. Việc mở rộng tư cách thành viên cho Kyiv, theo bất kỳ cách nào, sẽ không củng cố NATO. Thay vào đó, nó sẽ dẫn đến sự bất ổn và tăng nguy cơ một cách vô nghĩa rằng tất cả 30 thành viên một ngày nào đó sẽ phải thực hiện tốt Điều khoản 5 mà nếu không sẽ ảnh hưởng đến an ninh của họ. Thay vào đó, các nhà lãnh đạo liên minh và Hoa Kỳ phớt lờ thực tế và tiếp tục công khai tán thành viễn cảnh gia nhập tương lai của Ukraine.
 
Mùa xuân năm 2021, Tổng thống Nga Putin một lần nữa phát đi tín hiệu mạnh mẽ - bằng cách lập hơn 100.000 quân ở biên giới Ukraine - rằng ông sẵn sàng xâm lược Ukraine nếu NATO tiếp tục thúc ép nước này trở thành thành viên. Trong một bài phát biểu cấp quốc gia vào tháng đó, ông Putin cho biết nếu bất kỳ quốc gia nào đe dọa nền an ninh cơ bản của Nga, họ “sẽ hối hận về hành động của mình”. Ông hy vọng “không ai có ý tưởng vượt qua cái gọi là lằn ranh đỏ với Nga”, ông Putin cảnh báo một cách đáng ngại.


Đầu tháng 12/2021, Putin một lần nữa cảnh báo rằng việc NATO mở rộng sang Ukraine là một “lằn ranh đỏ” nghiêm trọng. Đáp lại, Jans Stoltenberg, Tổng thư ký NATO, đã đồng ý với thái độ từ chối trực diện cảnh báo của Putin. Stoltenberg kiên quyết cảnh báo liên minh nên đứng vững trước quyết định năm 2008 “về vấn đề Ukraine có khả năng trở thành thành viên NATO. Đến giữa tháng Hai, lượng quân của Putin đã lên tới 150.000 người. Sau tất cả những lời cảnh báo và sự xuất hiện của một lực lượng xâm lược đầy đủ ở biên giới Ukraine, rõ ràng Putin đã sẵn sàng thực hiện tốt những lời đe dọa của mình.


Thay vào đó, các nhà lãnh đạo Mỹ và NATO phớt lờ nguy cơ xảy ra chiến tranh với Ukraine, về cơ bản gọi Putin là trò bịp bợm, tung xúc xắc để xem ông ta có cố ý hay không.




Phải nhắc lại là: Putin hoàn toàn sai 100% với cuộc tấn công của mình và một mình ông ấy phải chịu trách nhiệm về cái chết của rất nhiều người Ukraine dũng cảm. Nhưng các nhà lãnh đạo phương Tây, trong 15 năm, đã mù quáng phớt lờ thực tế khi họ có thể, ở bất kỳ thời điểm nào, loại bỏ áp lực chiến tranh, làm tăng khả năng Ukraine tiếp tục là một quốc gia độc lập, trung lập trong tương lai.
 

Lời hứa của phương Tây


NATO được hình thành với sứ mệnh ban đầu là đánh đổ chủ nghĩa ******** ở Đông Âu. Và nó đã thành công. Chỉ là sau khi Liên Xô tan rã, NATO đã quên mất sứ mệnh xoá sổ chủ nghĩa ******** của mình, nó không hướng mũi dùi sang Trung Quốc ở phương đông càng không tự giải thể. Điều duy nhất NATO làm sau khi Liên Xô tan rã là buộc Nga phải trở thành kẻ thù số một của Mỹ và phương Tây. Nga không có bất kỳ lựa chọn nào khác. Để làm được điều đó, NATO liên tục thất hứa với Nga.


Khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, các nhà lãnh đạo Liên Xô muốn rằng các lực lượng Mỹ ở lại châu Âu và NATO vẫn giữ nguyên vẹn, một thỏa thuận mà họ nghĩ sẽ giữ cho một nước Đức thống nhất được bình định. Các nhà lãnh đạo Liên Xô và những người Nga kế nhiệm không muốn NATO phát triển lớn hơn nữa và cho rằng các nhà ngoại giao phương Tây hiểu mối quan tâm của họ.
 
Phương Tây đã hứa với Nga rằng họ sẽ không mở rộng NATO khi Liên Xô sụp đổ. Họ đã phá bỏ lời hứa đó và hợp nhất gần như toàn bộ Khối phía Đông vào NATO.


Chính quyền Clinton lờ đi lời hứa của Mỹ từ hồi chính quyền Bush (cha). Vào giữa những năm 1990, tổng thống Mỹ Clinton đã bắt đầu thúc đẩy NATO mở rộng. Vòng mở rộng đầu tiên diễn ra vào năm 1999 và được tổ chức tại Cộng hòa Séc, Hungary và Ba Lan. Vụ thứ hai xảy ra vào năm 2004; bao gồm Bulgaria, Estonia, Latvia, Litva, Romania, Slovakia và Slovenia.


Sau đó, NATO bắt đầu nhìn xa hơn về phía đông. Tại hội nghị thượng đỉnh tháng 4/2008 ở Bucharest, liên minh này đã cân nhắc việc kết nạp Gruzia và Ukraine. Chính quyền George W. Bush (con) ủng hộ việc làm đó, nhưng Pháp và Đức phản đối động thái này vì sợ rằng nó sẽ gây phản cảm quá mức đối với Nga. Cuối cùng, các thành viên của NATO đã đạt được một thỏa hiệp: liên minh không bắt đầu quy trình chính thức dẫn đến việc trở thành thành viên, nhưng họ đã đưa ra một tuyên bố tán thành nguyện vọng của Gruzia và Ukraine khi mạnh dạn tuyên bố: "Các nước này sẽ trở thành thành viên của NATO".


Thế lực của Mỹ và phương Tây không chỉ thất hứa với NATO. Sau ngày 11/9, Tổng thống Mỹ Bush (con) đã đơn phương hủy bỏ hiệp ước ABM '72, hiệp ước mà cho đến nay đã đóng băng việc phát triển vũ khí hạt nhân ở Liên Xô và Mỹ, chấm dứt hiệu quả cuộc chạy đua vũ trang. Cơ sở lý luận của Bush là chúng ta cần phát triển công nghệ vũ khí hạt nhân mới để đánh bại chủ nghĩa khủng bố. Như thể chúng ta sẽ tiêu diệt Osama bin Laden.


Và sự mở rộng của NATO tiếp tục tiến về phía trước, với Albania và Croatia trở thành thành viên vào năm 2009. EU cũng đang tiến về phía đông. Tháng 5/2008, họ đã công bố sáng kiến Đối tác phương Đông, một chương trình nhằm thúc đẩy sự thịnh vượng ở các nước như Ukraine và hội nhập các nước này vào nền kinh tế EU.


Hơn nữa, Mỹ đã gây ra một cuộc đảo chính ở Ukraine vào năm 2014, lật đổ tổng thống được bầu một cách dân chủ, thân thiện với Nga và cài đặt một nhà lãnh đạo thân phương Tây, thân NATO. Putin đã để mắt đến Ukraine từ đó nhưng không dám làm gì khi Trump còn cầm quyền vì ông ấy sợ và tôn trọng Trump.


Trước khi ông Yanukovych bị buộc thôi nhiệm sở, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đã cáo buộc EU đang cố gắng tạo ra một “vùng ảnh hưởng” ở Đông Âu. Trong mắt các nhà lãnh đạo Nga, sự mở rộng của EU là con ngựa bất kham cho sự bành trướng của NATO.
 

Phương Tây đã tạo khủng hoảng như thế nào?


Hãy tưởng tượng sự phẫn nộ của người Mỹ nếu Trung Quốc xây dựng một liên minh quân sự ấn tượng và cố gắng bao gồm Canada và Mexico.


Bộ ba chính sách của phương Tây - mở rộng NATO, mở rộng EU và thúc đẩy dân chủ - đã đổ thêm dầu vào lửa đang chờ bùng cháy.


Sự bùng nổ xuất hiện vào tháng 11/2013, khi tổng thống Ukraine là ông Yanukovych từ chối một thỏa thuận kinh tế lớn mà ông đang đàm phán với EU và thay vào đó quyết định chấp nhận một khoản hỗ trợ 15 tỷ USD của Nga. Quyết định đó đã dẫn đến các cuộc biểu tình chống chính phủ leo thang trong ba tháng sau đó và vào giữa tháng Hai đã dẫn đến cái chết của khoảng 100 người biểu tình. Các sứ giả phương Tây vội vã bay đến Kiev để giải quyết cuộc khủng hoảng.


Vào ngày 21/2/2014, chính phủ và phe đối lập đã đạt được một thỏa thuận cho phép ông Yanukovych tiếp tục nắm quyền cho đến khi các cuộc bầu cử mới được tổ chức. Nhưng nó ngay lập tức tan rã. Tổng thống Ukraine Yanukovych đã bỏ trốn sang Nga vào ngày hôm sau.
 

Có thể bạn quan tâm

Top