CUỘC CHIẾN NGA -U CÀ .....GÓC NHÌN KHÁC

  • Tạo bởi Tạo bởi Cqson
  • Start date Start date
Chính phủ mới ở Kiev lấy việc thân phương Tây và chống Nga trở thành tinh thần cốt lõi. Chính phủ này bao gồm bốn thành viên cấp cao, những người có thể được coi là những người theo chủ nghĩa phát xít một cách hợp pháp. Mặc dù toàn bộ mức độ can dự của Hoa Kỳ vẫn chưa được đưa ra ánh sáng, nhưng rõ ràng là Washington đã hậu thuẫn cho cuộc đảo chính này.


Không có gì ngạc nhiên khi những người Nga đều thấy thuyết phục khi cho rằng phương Tây đã đóng một vai trò quan trọng trong việc lật đổ cựu tổng thống Ukraine Yanukovych.


Đối với ông Putin, thời điểm để hành động chống lại Ukraine và phương Tây đã đến. Ngay sau ngày 22/2/2014, ông ta đã ra lệnh cho các lực lượng vũ trang của Nga chiếm Crimea từ Ukraine, và ngay sau đó, sáp nhập mảnh đất này vào Nga. Nhiệm vụ này tỏ ra tương đối dễ dàng nhờ hàng nghìn binh sĩ Nga đã đóng tại một căn cứ hải quân ở cảng Sevastopol của Crimea.


Crimea cũng trở thành một mục tiêu dễ dàng vì người dân tộc Nga chiếm khoảng 60% dân số. Hầu hết trong số họ muốn rời khỏi Ukraine. Tiếp theo, Putin gây áp lực lớn lên chính phủ mới ở Kiev để ngăn cản nước này đứng về phía phương Tây chống lại Moscow, nói rõ rằng ông sẽ phá hủy Ukraine như một nhà nước đang hoạt động trước khi ông cho phép nước này trở thành thành trì của phương Tây ngay trước cửa nhà của Nga.


Để đạt được mục tiêu đó, ông đã cung cấp cố vấn, vũ khí và hỗ trợ ngoại giao cho phe ly khai Nga ở miền đông Ukraine, những người đang đẩy đất nước vào cuộc nội chiến. Ông ta đã tập trung một đội quân lớn ở biên giới Ukraine, đe dọa sẽ xâm lược nếu chính phủ đàn áp quân nổi dậy. Và ông ta đã tăng mạnh giá khí đốt tự nhiên mà Nga bán cho Ukraine và yêu cầu thanh toán cho những lần xuất khẩu trước đây.


NATO ‘bảo vệ hoà bình’, Putin ‘bảo vệ tổ quốc’, ai bảo vệ mạng dân?


Ukraine thuộc về Nga trong nhiều thế kỷ. Hai quốc gia có nền văn hóa và ngôn ngữ gần như giống hệt nhau. Kyiv từng là thủ đô của Nga. Nga cảm thấy bị đe dọa vì sự mở rộng của NATO. Nga là một cường quốc lục địa chủ yếu dựa trên đất liền, mong muốn có một vùng đệm với phương Tây. Ukraine phục vụ mục đích đó một cách hoàn hảo.
 
Kể từ giữa những năm 1990, các nhà lãnh đạo Nga đã kiên quyết phản đối việc mở rộng NATO và trong những năm gần đây, họ đã tuyên bố rõ ràng rằng họ sẽ không đứng nhìn khi nước láng giềng quan trọng chiến lược của họ biến thành pháo đài của phương Tây.


Đối với Putin, việc lật đổ bất hợp pháp tổng thống được bầu một cách dân chủ và thân Nga của Ukraine - mà ông đã gọi một cách đúng đắn là một “cuộc đảo chính” - là cọng rơm cuối cùng. Ông đáp trả bằng cách chiếm lấy Crimea, bán đảo mà ông lo ngại sẽ là nơi đặt căn cứ hải quân của NATO, và làm mọi việc để gây bất ổn cho Ukraine cho đến khi nước này từ bỏ nỗ lực gia nhập phương Tây.
 
Một vùng đất bằng phẳng rộng lớn mà Pháp thời Napoléon, đế quốc Đức và Đức Quốc xã đều vượt qua để tấn công chính nước Nga, Ukraine đóng vai trò là một quốc gia vùng đệm có tầm quan trọng chiến lược to lớn đối với Nga.


Không một nhà lãnh đạo Nga nào có thể dung thứ cho một liên minh quân sự vốn là kẻ thù truyền kiếp của Moscow mà Ukraine muốn tham gia vào. Cũng không có nhà lãnh đạo Nga nào đứng yên trong khi phương Tây giúp thành lập một chính phủ ở đó để quyết tâm hội nhập Ukraine vào phương Tây. Washington có thể không thích quan điểm của Moscow, nhưng họ nên hiểu logic đằng sau đó. Đây là nguyên lý địa chính trị cơ bản: các cường quốc luôn nhạy cảm với các mối đe dọa tiềm tàng gần lãnh thổ quê hương của họ.


Sự phản đối của Putin lẽ ra không có gì đáng ngạc nhiên. Xét cho cùng, phương Tây đã tiến vào sân sau của Nga và đe dọa các lợi ích chiến lược cốt lõi của nước này, một điểm mà Putin đã nhấn mạnh và lặp đi lặp lại.


Hầu hết các quan chức phương Tây đều miêu tả Putin là ‘tên phát xít’, ‘tên đồ tể', người phải chịu trách nhiệm về tất cả tình trạng hiện nay ở Ukraine. Báo chí dòng chính của phương Tây ca ngợi Tổng thống Ukraine thân Mỹ và phương tây Zenleskyy như một người hùng; người đã không quan tâm tới cái giá phải trả của đất nước, dân tộc khi khăng khăng đòi vào NATO. Cho tới giờ, bất chấp sinh mạng người Ukraine, sinh mạng binh lính hai bên đã đổ xuống chiến trường, cánh cửa vào NATO đã hoàn toàn đóng lại với Ukraine.


Mặc dù Putin chắc chắn có khuynh hướng chuyên quyền, nhưng không có bằng chứng nào chứng minh cáo buộc rằng ông ấy không cân bằng về mặt tinh thần. Ngược lại: ông là một chiến lược gia hạng nhất, người mà bất cứ ai thách thức ông về chính sách đối ngoại đều phải nể sợ và kính trọng.


Các nhà phân tích khác cáo buộc một cách chính đáng hơn rằng Putin lấy làm tiếc về sự sụp đổ của Liên Xô và quyết tâm đảo ngược nó bằng cách mở rộng biên giới của Nga. Theo cách giải thích này, Putin, sau khi chiếm Crimea, hiện đang kiểm tra vùng biển này để xem liệu thời điểm thích hợp để chinh phục Ukraine, hoặc ít nhất là phần phía đông của nó, và cuối cùng ông sẽ hành xử hung hăng đối với các quốc gia khác trong khu vực lân cận của Nga.
 
Đối với một số người theo quan điểm này, Putin đại diện cho một Adolf Hitler thời hiện đại, và bất kỳ thỏa thuận nào với ông ta sẽ lặp lại sai lầm của Munich. Vì vậy, NATO phải thừa nhận Gruzia và Ukraine để kiềm chế Nga trước khi nước này lấn lướt các nước láng giềng và đe dọa Tây Âu.


Lập luận này sẽ bị loại bỏ khi xem xét chặt chẽ. Nếu Putin cam kết tạo ra một nước Nga vĩ đại hơn, các dấu hiệu đã cho thấy ý định của ông gần như chắc chắn sẽ xuất hiện trước ngày 22/2/2014. Nhưng hầu như không có bằng chứng nào cho thấy ông ta muốn chiếm Crimea huống là bất kỳ lãnh thổ nào khác ở Ukraine trước ngày đó.


Các hành động của ông Putin ở Crimea hồi đó đã khiến các nhà lãnh đạo phương Tây hoàn toàn bất ngờ và dường như có một phản ứng tự phát trước việc lật đổ Yanukovych. Ngay sau đó, ngay cả Putin cũng cho biết ông phản đối việc Crimea ly khai trước khi nhanh chóng thay đổi quyết định.

Bên cạnh đó, ngay cả khi muốn, Nga cũng không có khả năng dễ dàng chinh phục và thôn tính miền đông Ukraine huống là toàn bộ đất nước này. Khoảng 15 triệu người – 1/3 dân số Ukraine - sống giữa sông Dnepr, con sông chia đôi đất nước và biên giới Nga. Đa số những người đó muốn tiếp tục là một phần của Ukraine và chắc chắn sẽ chống lại sự chiếm đóng của Nga.

Hơn nữa, đội quân tầm thường của Nga, ít có dấu hiệu biến thành một chiếc Wehrmacht hiện đại, sẽ có rất ít cơ hội bình định được toàn bộ Ukraine. Moscow cũng có vị thế kém để trả giá cho một cuộc chiếm đóng tốn kém; nền kinh tế yếu kém của nước này sẽ còn bị ảnh hưởng nhiều hơn khi đối mặt với các lệnh trừng phạt.

Phương Tây đang dựa vào các biện pháp trừng phạt kinh tế để buộc Nga chấm dứt ủng hộ cuộc nổi dậy ở miền đông Ukraine. Họ cũng đe dọa sẽ tung ra một vòng trừng phạt khác, cứng rắn hơn, nhằm vào toàn bộ các lĩnh vực của nền kinh tế Nga. Các biện pháp như vậy sẽ có rất ít tác dụng.

Dù sao thì các biện pháp trừng phạt khắc nghiệt cũng có thể bị gạt khỏi bàn đàm phán; Các nước Tây Âu, đặc biệt là Đức, đã chống lại việc áp đặt họ vì sợ rằng Nga có thể trả đũa và gây ra thiệt hại kinh tế nghiêm trọng trong EU. Nhưng ngay cả khi Hoa Kỳ có thể thuyết phục các đồng minh của mình ban hành các biện pháp cứng rắn, ông Putin có thể sẽ không thay đổi quyết định của mình. Lịch sử cho thấy các quốc gia sẽ phải chịu những hình phạt khổng lồ để bảo vệ lợi ích chiến lược cốt lõi của họ. Không có lý do gì để nghĩ rằng Nga đại diện cho một ngoại lệ đối với quy tắc này.
 
Tuy nhiên, ngay cả khi người bác bỏ phân tích này và tin rằng Ukraine có quyền kiến nghị gia nhập EU và NATO, thì thực tế vẫn là Hoa Kỳ và các đồng minh châu Âu có quyền từ chối những yêu cầu này. Không có lý do gì mà phương Tây phải dung túng Ukraine nếu nước này muốn theo đuổi một chính sách đối ngoại sai lầm, đặc biệt nếu quốc phòng của họ không phải là lợi ích sống còn. Việc mê đắm những giấc mơ của một số người Ukraine là không đáng để tạo ra sự thù hận và xung đột, đặc biệt là đối với người dân Ukraine.

Tất nhiên, một số nhà phân tích có thể thừa nhận rằng NATO xử lý mối quan hệ với Ukraine không tốt nhưng vẫn cho rằng Nga là kẻ thù sẽ ngày càng trở nên đáng gờm hơn theo thời gian - và phương Tây do đó không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục chính sách hiện tại. Nhưng quan điểm này là sai lầm nghiêm trọng. Nga là một cường quốc đang suy giảm và sẽ chỉ yếu đi theo thời gian.
 
Tuy nhiên, ngay cả khi người bác bỏ phân tích này và tin rằng Ukraine có quyền kiến nghị gia nhập EU và NATO, thì thực tế vẫn là Hoa Kỳ và các đồng minh châu Âu có quyền từ chối những yêu cầu này. Không có lý do gì mà phương Tây phải dung túng Ukraine nếu nước này muốn theo đuổi một chính sách đối ngoại sai lầm, đặc biệt nếu quốc phòng của họ không phải là lợi ích sống còn. Việc mê đắm những giấc mơ của một số người Ukraine là không đáng để tạo ra sự thù hận và xung đột, đặc biệt là đối với người dân Ukraine.

Tất nhiên, một số nhà phân tích có thể thừa nhận rằng NATO xử lý mối quan hệ với Ukraine không tốt nhưng vẫn cho rằng Nga là kẻ thù sẽ ngày càng trở nên đáng gờm hơn theo thời gian - và phương Tây do đó không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục chính sách hiện tại. Nhưng quan điểm này là sai lầm nghiêm trọng. Nga là một cường quốc đang suy giảm và sẽ chỉ yếu đi theo thời gian.
Chuỗi nhận định đa chiều, khá là khách quan

Theo quan điểm của cá nhân t, thì tình cảnh chiến tranh, ly tán, dân chúng lầm than đổ máu tại Ukraine hiện này, lỗi thuộc về:

- 60% là Putin, tất nhiên rồi, ông ta là người đã phát động chiến tranh, dù là vì lý do gì thì cũng ko thể bào chữa
- 30% là Nato, khi mà vì những mục đích chính trị, họ bất chấp lấy Ukraine ra làm con cờ, mà ko hề quan tâm tới sự thống khổ của dân Ukraine khi chiến tranh xảy ra (dân nước họ thì đâu có mất cọng lông nào)
- 10% là của ông Zenlesky và chính quyền Ukraine, khi họ dường như là quá ngây thơ về chính trị, quá thờ ơ trước những cảnh báo từ phía Nga, và tin tưởng mù quáng vào việc Nato/ Âu Mỹ sẽ bảo vệ họ an toàn khỏi những đe doạ từ Nga
 
Bài viết khá hay. Theo thớt khu vực đông á cụ thể là đông nam á sẽ duy trì tình trạng hoà bình đến bao giờ
 

Có thể bạn quan tâm

Top