Xàm xí âm nhạc ngày cuối tuần

Bibi911

Khổ vì lồn
Nay cài cái máy mới khòm cả lưng, xong lướt tíc tôk thấy bài “sài gòn hôm nay mưa”
Nghe bài này nhiều với lâu rùi, không biết bọn m như nào, nhưng đối với t thấy đắt giá nhất là đoạn:

Ngày nắng, ngày mưa mà ta cùng nhau bước qua
Bây giờ không còn lại gì em à

Đành chôn vùi những tổn thương vào sâu tận đáy lòng
Chẳng muốn ai đào lên
Tự mình đào lên thôi, tự mình đào lên thôi
(Những vết thương em tạo ra)
Tự mình tạo ra thôi, tự mình tạo ra thôi
(Đau đớn chỉ mình em nhận)
Nhắn ai kia nhớ ngủ sớm, làm việc nhiều quá chẳng tốt đâu anh à
Nhớ ăn no, nhớ mặc ấm, đừng để đau ốm ai sẽ lo cho anh?
Nếu mai đây không về nữa, thì người phải nhớ hạnh phúc dẫu thế nào
Nhớ hay quên em tùy anh, chỉ cần là anh bình yên.
 
Đoạn này nghe hay vãi sít.
Giống tao vãi lìn, cống hiến quá nhiều rồi chẳng nhận lại được gì. Rồi sau này qua đi cơn giận thì chỉ thương cho bản thân, ốm đau, làm lòi trĩ thì cũng chẳng còn ai ở cạnh nữa. Cũng chẳng cần người ta biết ơn mình. Chỉ mong mỗi người tìm được hạnh phúc mới sớm.
 
Đoạn này nghe hay vãi sít.
Giống tao vãi lìn, cống hiến quá nhiều rồi chẳng nhận lại được gì. Rồi sau này qua đi cơn giận thì chỉ thương cho bản thân, ốm đau, làm lòi trĩ thì cũng chẳng còn ai ở cạnh nữa. Cũng chẳng cần người ta biết ơn mình. Chỉ mong mỗi người tìm được hạnh phúc mới sớm.
M là gái à
 
Hay như bài “heatwave”
Đoạn cuối:
I just wonder what you're dreaming of
When you sleep and smile so comfortable
I just wish that I could give you that
That look that's perfectly un-sad


Nghe buồn với bất lực vãi đái, giống t tự hỏi: tại sao “nó lại thành ra như thế này”, bạn ấy mơ ước mong muốn gì, mình chưa đủ tốt?
Nhưng rồi nhận ra so với xã hội ngoài kia t quá nhỏ bé, cuộc sống có quá nhiều cám dỗ.
Thôi thì đành chấp nhận, kết quả thì ai cũng biết rồi đấy.
 

Có thể bạn quan tâm

Top