thanos2018
Thôi vậy thì bỏ
REVIEW QUÁN PHỞ 49 BÁT ĐÀN
...
Xếp hàng mất đúng 15 phút nên mình có thời gian chụp ảnh quanh quán. Quán rộng khoảng gần 5x5m và thêm cái ngõ bên cạnh diện tích cỡ 2,5x10m nữa. Vì thế việc phải xếp hàng là khó tránh khỏi do diện tích quán thuộc loại hẹp cho 1 “thương hiệu quốc gia”.
Phần trong nhà thì tiện nghi có vẻ sang trọng hơn ngoài ngõ, có bàn ghế gỗ. Còn ngoài ngõ thì bàn ghế nhựa y chang quán trà đá vỉa hè. Phở thì đồng hạng cả trong lẫn ngoài, chỉ khác mỗi bàn ghế. Độ bẩn và các thứ bày trên bàn thì như nhau. Vì không có người phục vụ.
Quán chỉ có phở bo`, gồm phở tái, nạm và chín, giá từ 50-60ng/bát. Bảng giá đóng lên tường. Quán không có trang trí gì, đại khái như các quán từ thời bao cấp. Vào đây để ăn phở chứ ngắm nghía thì đi chỗ khác.
2 hàng người châu đầu vào 1 cái tủ kính che cái bàn chế biến thức ăn, như bất kỳ quán cơm, phở bình dân nào ở khắp các miền quê. Đứng sau tủ kính là 4 người, cậu đứng giữa dự là người của chủ nhà, chắc là CEO. Anh này đứng giữa 3 người khác để nhận tiền và chỉ đạo 3 người 2 bên.
Chị bên phải làm nhiệm vụ thái thịt từ mấy cục thịt bo`, dùng đến đâu thái đến đó. 2 Anh bên trái thì làm nhiệm vụ bốc phở, hành chẻ và đổ nước dùng. Chị thái thịt thì có găng tay, còn anh bốc hành thì không cần. Tất nhiên tay đó dùng cả để ngoáy mũi, gãi và bốc luôn, không ai thắc mắc. Thắc mắc lên phường. Rộng chỗ cho thằng đứng sau.
Mất 15 phút thì đến lượt mình order 2 bát chín (50ng/bát), tiền tươi đưa luôn, nhưng không có biên lai và máy rung như cafe Highlands đâu. Anh chủ hất hàm hỏi mình xem có bàn chưa, rồi chỉ mình chỗ đứng chờ hàng về chứ không phải về bàn ngồi đâu. Về bàn thì anh chủ sẽ không thể nhớ được là đã cầm tiền của ai và đã order cái gì. Thế nên cứ phải đứng lảng vảng ở chỗ mà anh nhìn thấy. Đừng dại mà phi về bàn ngồi nhé. Hàng về nhanh hay chậm là do trí nhớ của anh CEO.

...
Xếp hàng mất đúng 15 phút nên mình có thời gian chụp ảnh quanh quán. Quán rộng khoảng gần 5x5m và thêm cái ngõ bên cạnh diện tích cỡ 2,5x10m nữa. Vì thế việc phải xếp hàng là khó tránh khỏi do diện tích quán thuộc loại hẹp cho 1 “thương hiệu quốc gia”.
Phần trong nhà thì tiện nghi có vẻ sang trọng hơn ngoài ngõ, có bàn ghế gỗ. Còn ngoài ngõ thì bàn ghế nhựa y chang quán trà đá vỉa hè. Phở thì đồng hạng cả trong lẫn ngoài, chỉ khác mỗi bàn ghế. Độ bẩn và các thứ bày trên bàn thì như nhau. Vì không có người phục vụ.
Quán chỉ có phở bo`, gồm phở tái, nạm và chín, giá từ 50-60ng/bát. Bảng giá đóng lên tường. Quán không có trang trí gì, đại khái như các quán từ thời bao cấp. Vào đây để ăn phở chứ ngắm nghía thì đi chỗ khác.
2 hàng người châu đầu vào 1 cái tủ kính che cái bàn chế biến thức ăn, như bất kỳ quán cơm, phở bình dân nào ở khắp các miền quê. Đứng sau tủ kính là 4 người, cậu đứng giữa dự là người của chủ nhà, chắc là CEO. Anh này đứng giữa 3 người khác để nhận tiền và chỉ đạo 3 người 2 bên.
Chị bên phải làm nhiệm vụ thái thịt từ mấy cục thịt bo`, dùng đến đâu thái đến đó. 2 Anh bên trái thì làm nhiệm vụ bốc phở, hành chẻ và đổ nước dùng. Chị thái thịt thì có găng tay, còn anh bốc hành thì không cần. Tất nhiên tay đó dùng cả để ngoáy mũi, gãi và bốc luôn, không ai thắc mắc. Thắc mắc lên phường. Rộng chỗ cho thằng đứng sau.
Mất 15 phút thì đến lượt mình order 2 bát chín (50ng/bát), tiền tươi đưa luôn, nhưng không có biên lai và máy rung như cafe Highlands đâu. Anh chủ hất hàm hỏi mình xem có bàn chưa, rồi chỉ mình chỗ đứng chờ hàng về chứ không phải về bàn ngồi đâu. Về bàn thì anh chủ sẽ không thể nhớ được là đã cầm tiền của ai và đã order cái gì. Thế nên cứ phải đứng lảng vảng ở chỗ mà anh nhìn thấy. Đừng dại mà phi về bàn ngồi nhé. Hàng về nhanh hay chậm là do trí nhớ của anh CEO.




