Gia đình tao thì ko có gì để chê trách nhưng tao buồn vì họ hàng nhiều hơn, nói chung thì vẫn sống tốt bụng, nhưng mà tao vẫn cảm thấy chưa đủ, bọn họ sống 1 lối sống mang tính nguyên thủy, kiểu như vẫn chỉ biết niềm vui, lợi ích của bản thân họ nhiều hơn. Nếu nhìn theo góc độ xã giao thì họ là những người sống rất vui vẻ, nhiệt tình; nhưng mà nhìn theo góc độ của gia đình thì họ là những người thiếu trách nhiệm. Vẫn biết lo cho vợ con nhưng chỉ lo vừa đủ, ko có sự cầu tiến hay cố gắng gì cả. Ban ngày đi làm tối về chỉ lo nhậu nhẹt tao nhìn mà ngán ngẩm. Ròng rã 4 năm trời t cho mượn tiền nhiều lắm, để làm ăn, người nào cần t đều cho mượn, ít thì vài chục, nhiều thì vài trăm.
Có thể trước đây t làm ra đc nhiều tiền nên tao thoáng, nhưng rồi sau 4 năm, khi công việc của tao đi xuống thì tao mới ngồi mà nhìn nhận lại, t nhìn thấy họ vẫn vậy, vẫn nợ nần, vẫn cứ nhậu nhẹt, công việc thì vẫn dậm chân tại chỗ thậm chí đi lùi nên tao cũng thấy thất vọng với buồn lắm.
Tao không nhận tao sống vì người khác, nhưng tao vẫn luôn cố gắng giúp những người xung quanh tao nếu có thể. Nhưng giờ cũng đến lúc tao phải nhìn nhận lại quan điểm đó rồi, điều tao cần hiện tại có lẽ là phải nhẫn tâm hơn. Tao phần nào đấy nhận ra: những người có tư duy tốt, co ý chí họ chỉ cần 1 sự giúp đỡ trong lúc họ khó khăn thôi, sau đó họ sẽ tự phát triển được. Chỉ có những kẻ có tính ỷ lại, sống thiếu trách nhiệm thì mới cần giúp đỡ từ năm này qua năm khác như vậy.