Trầm cảm , mong muốn tìm được an ủi và tư vấn tâm lý của mọi người

dcmnhucc

Trâu lái đò
Dạo này các bác cũng nghe nhiều vụ tự tử của hs rồi. Em đang là hs lớp 12, nếu lùi lại vài tuần trước, nhìn vào sự vật sự việc ấy, chắc e sẽ chỉ cười và chê chúng nó ngu dốt. Nhưng giờ chính bản thân em lại muốn chết. Gia đình em đang cãi nhau, thường thì mẹ em là người lép vế, bình thường thì không sao, nhưng hễ có chuyện gì là mẹ em bị chửi, chửi thậm tệ, kiểu bị đay nghiến, mà hễ bố em chửi là chửi cả ngày. Mỗi lần em nghe là bị stress lắm, muốn điên lên nhưng làm con thì không thể cãi lại bố được. Bình thường lúc êm ấm thì bố em là một người rất ngọt ngào và quan tâm tới giá đình, nhưng hễ điên lên là như con người khác vậy. Giờ 2 người bỏ nhau, em không biết theo ai, mẹ em thì tội nghiệp quá, bản thân bố em cũng là người vừa đáng thương lại còn đáng trách, từ bé giá đình đã không yên ổn, bị bố (ông em) đánh đập. Giờ em không biết xử lý thế nào, em chán nghỉ học, trong khi đây là lúc sắp thi rồi. Em muốn phấn đấu cuối cùng chỉ để gđ của mình hạnh phúc, giờ đổ vỡ e không còn thiết tha gì nữa. Em nghỉ 1 buổi mà mẹ em còn khóc cả đến. Nghĩ lại em chả tích sự gì, vừa để mẹ khóc, vừa không làm đc điều gì cả. Em muốn chết nhưng mấy mà còn nhiều thứ để lưu luyến, đặc biệt là bố mẹ. Giờ e như đang mắc kẹt tư tưởng vậy. Các bác đi trước đã trải nghiệm hữu duyên lướt qua post này mong các bác cho em lời khuyên. Em cảm ơn
 
Dạo này các bác cũng nghe nhiều vụ tự tử của hs rồi. Em đang là hs lớp 12, nếu lùi lại vài tuần trước, nhìn vào sự vật sự việc ấy, chắc e sẽ chỉ cười và chê chúng nó ngu dốt. Nhưng giờ chính bản thân em lại muốn chết. Gia đình em đang cãi nhau, thường thì mẹ em là người lép vế, bình thường thì không sao, nhưng hễ có chuyện gì là mẹ em bị chửi, chửi thậm tệ, kiểu bị đay nghiến, mà hễ bố em chửi là chửi cả ngày. Mỗi lần em nghe là bị stress lắm, muốn điên lên nhưng làm con thì không thể cãi lại bố được. Bình thường lúc êm ấm thì bố em là một người rất ngọt ngào và quan tâm tới giá đình, nhưng hễ điên lên là như con người khác vậy. Giờ 2 người bỏ nhau, em không biết theo ai, mẹ em thì tội nghiệp quá, bản thân bố em cũng là người vừa đáng thương lại còn đáng trách, từ bé giá đình đã không yên ổn, bị bố (ông em) đánh đập. Giờ em không biết xử lý thế nào, em chán nghỉ học, trong khi đây là lúc sắp thi rồi. Em muốn phấn đấu cuối cùng chỉ để gđ của mình hạnh phúc, giờ đổ vỡ e không còn thiết tha gì nữa. Em nghỉ 1 buổi mà mẹ em còn khóc cả đến. Nghĩ lại em chả tích sự gì, vừa để mẹ khóc, vừa không làm đc điều gì cả. Em muốn chết nhưng mấy mà còn nhiều thứ để lưu luyến, đặc biệt là bố mẹ. Giờ e như đang mắc kẹt tư tưởng vậy. Các bác đi trước đã trải nghiệm hữu duyên lướt qua post này mong các bác cho em lời khuyên. Em cảm ơn
Trước tiên,khuyên e là bỏ ngay ý định tự tử. Tất nhiên chuyện bố mẹ bỏ nhau thì con cái rất đau khổ, nhưng sống cùng nhau mà ko yên ấm hạnh phúc thì chia tay nhau sẽ tốt hơn. E ko nên quá quan trọng vấn đề. E cần bình tĩnh lại, đi học trở lại, trở thành chỗ dựa tinh thần cho mẹ e, chí ít là ko để mẹ e buồn lo hơn nữa.
 
Trước tiên,khuyên e là bỏ ngay ý định tự tử. Tất nhiên chuyện bố mẹ bỏ nhau thì con cái rất đau khổ, nhưng sống cùng nhau mà ko yên ấm hạnh phúc thì chia tay nhau sẽ tốt hơn. E ko nên quá quan trọng vấn đề. E cần bình tĩnh lại, đi học trở lại, trở thành chỗ dựa tinh thần cho mẹ e, chí ít là ko để mẹ e buồn lo hơn nữa.
Bác này nói đúng này, ly dị được là tốt rồi
 
Mày lên mạng tìm chị bác sỹ tâm lý xinh xinh nào mà xin điều trị. Đm được địt free luôn
 
Dạo này các bác cũng nghe nhiều vụ tự tử của hs rồi. Em đang là hs lớp 12, nếu lùi lại vài tuần trước, nhìn vào sự vật sự việc ấy, chắc e sẽ chỉ cười và chê chúng nó ngu dốt. Nhưng giờ chính bản thân em lại muốn chết. Gia đình em đang cãi nhau, thường thì mẹ em là người lép vế, bình thường thì không sao, nhưng hễ có chuyện gì là mẹ em bị chửi, chửi thậm tệ, kiểu bị đay nghiến, mà hễ bố em chửi là chửi cả ngày. Mỗi lần em nghe là bị stress lắm, muốn điên lên nhưng làm con thì không thể cãi lại bố được. Bình thường lúc êm ấm thì bố em là một người rất ngọt ngào và quan tâm tới giá đình, nhưng hễ điên lên là như con người khác vậy. Giờ 2 người bỏ nhau, em không biết theo ai, mẹ em thì tội nghiệp quá, bản thân bố em cũng là người vừa đáng thương lại còn đáng trách, từ bé giá đình đã không yên ổn, bị bố (ông em) đánh đập. Giờ em không biết xử lý thế nào, em chán nghỉ học, trong khi đây là lúc sắp thi rồi. Em muốn phấn đấu cuối cùng chỉ để gđ của mình hạnh phúc, giờ đổ vỡ e không còn thiết tha gì nữa. Em nghỉ 1 buổi mà mẹ em còn khóc cả đến. Nghĩ lại em chả tích sự gì, vừa để mẹ khóc, vừa không làm đc điều gì cả. Em muốn chết nhưng mấy mà còn nhiều thứ để lưu luyến, đặc biệt là bố mẹ. Giờ e như đang mắc kẹt tư tưởng vậy. Các bác đi trước đã trải nghiệm hữu duyên lướt qua post này mong các bác cho em lời khuyên. Em cảm ơn
Có nơi hỗ trợ đó em. Em điện trực tiếp đến hotline: 0963061414 của Đường dây nóng ngày mai nhé. Luôn có các anh chị chuyên tư vấn, lắng nghe cho em mọi lúc.
Đừng chần chừ em nhé
 
ráng lên đi tml, để t nói cho m nghe chuyện của m sau này m nhìn lại chẳng là gì cả đâu, m nói vậy là t biết m còn nhiều cái chưa trải qua và chưa biết hết đâu, phải mạnh mẽ lên mà sống tiếp, rồi m sẽ vượt qua và giúp được cho mẹ m.
 
Dạo này các bác cũng nghe nhiều vụ tự tử của hs rồi. Em đang là hs lớp 12, nếu lùi lại vài tuần trước, nhìn vào sự vật sự việc ấy, chắc e sẽ chỉ cười và chê chúng nó ngu dốt. Nhưng giờ chính bản thân em lại muốn chết. Gia đình em đang cãi nhau, thường thì mẹ em là người lép vế, bình thường thì không sao, nhưng hễ có chuyện gì là mẹ em bị chửi, chửi thậm tệ, kiểu bị đay nghiến, mà hễ bố em chửi là chửi cả ngày. Mỗi lần em nghe là bị stress lắm, muốn điên lên nhưng làm con thì không thể cãi lại bố được. Bình thường lúc êm ấm thì bố em là một người rất ngọt ngào và quan tâm tới giá đình, nhưng hễ điên lên là như con người khác vậy. Giờ 2 người bỏ nhau, em không biết theo ai, mẹ em thì tội nghiệp quá, bản thân bố em cũng là người vừa đáng thương lại còn đáng trách, từ bé giá đình đã không yên ổn, bị bố (ông em) đánh đập. Giờ em không biết xử lý thế nào, em chán nghỉ học, trong khi đây là lúc sắp thi rồi. Em muốn phấn đấu cuối cùng chỉ để gđ của mình hạnh phúc, giờ đổ vỡ e không còn thiết tha gì nữa. Em nghỉ 1 buổi mà mẹ em còn khóc cả đến. Nghĩ lại em chả tích sự gì, vừa để mẹ khóc, vừa không làm đc điều gì cả. Em muốn chết nhưng mấy mà còn nhiều thứ để lưu luyến, đặc biệt là bố mẹ. Giờ e như đang mắc kẹt tư tưởng vậy. Các bác đi trước đã trải nghiệm hữu duyên lướt qua post này mong các bác cho em lời khuyên. Em cảm ơn
Đừng bao giờ nghĩ đến việc tự tử, việc em tự sát không giải quyết được vấn đề mà còn làm tăng gánh nặng tinh thần cho những người thân của em. Anh đã trải qua tuổi trẻ cũng nhiều vấn đề trầm cảm như em, bị đánh, bị mắng nhiếc, bị coi thường, nên anh cũng hiểu cảm xúc của em ra sao. Mỗi nhà mỗi cảnh nhưng những vấn đề về trầm cảm không phải chỉ riêng em, từ ngày xưa hay bây giờ vẫn vậy.

Nếu chính bố mẹ em không thể giải quyết những vấn đề trong hôn nhân gia đình của mình, thì không có cách nào em có thể giải quyết hộ cho họ được đâu. Nhưng em nên nói rõ với bố mẹ em rằng việc đấy ảnh hưởng đến em, và bố mẹ em nên cãi nhau một cách riêng tư, đừng làm ảnh hưởng đến em.

Về phía em, để thoát khỏi trầm cảm, em phải dừng việc quan tâm đến nguồn gốc gây ra trầm cảm, nguyên nhân ở đây chính là từ phía bố mẹ em. Em sắp tốt nghiệp rồi, hãy tìm mọi cách để ra sống tự lập, hạn chế tiếp xúc với bố mẹ em trong thời gian này. Hãy học cách quan tâm chăm sóc bản thân mình thay vì nghĩ hộ cho người khác hay quan tâm đến những lời người khác nói quá nhiều. Hãy đi làm kiếm tiền, hãy dành thời gian và năng lượng để học và làm cái mình thích, tập trung cải thiện những thiếu sót, trau dồi kiến thức cho mình. Hãy tìm một công việc để có thể tự nuôi sống bản thân trong lúc học đh. Cố gắng lên, mọi thành quả trong cuộc sống đều khó khăn và yêu cầu nhiều nỗ lực để đạt được.

Anh nói vậy không nhất thiết em phải từ mặt bố mẹ em đâu nhé. Bố mẹ em là một dạng cha mẹ toxic, cho nên em ko thể giải quyết các vấn đề của bố mẹ được đâu, trừ chính bản thân họ nhận ra điều đấy. Những vấn đề của bố mẹ em là của bố mẹ em, em ko cần thiết phải coi đó là của mình, hãy ra sống tự lập và thoát khỏi môi trường tiêu cực như vậy để tiếp tục phát triển bản thân. Em nên đọc thêm quyển này để có thêm kiến thức về tâm lý cho bản thân: Toxic Parents.

Cha mẹ độc hại (Toxic parents) - Vượt qua di chứng tổn thương và giành lại cuộc đời bạn
 
Sửa lần cuối:
Em cảm ơn mọi lời an ủi, tư vấn và động viên của mọi người . Em đã đọc hết rồi, nhưng vẫn rất mong mọi người có quan điểm gì hãy tiếp tục để lại ở topic này, nó sẽ giúp nguôi ngoai đi cảm xúc của những con người giống như em rất nhiều. Chân thành cảm ơn mọi người nhiều lắm ạ !
 
Lúc cha mẹ kình cãi căng thẳng nhất, em hãy hét thật to và nói lên hết tất cả những suy nghĩ của mình, kể cả những suy nghĩ xấu nhất. Em có quyền của mình mà. Cha mẹ là người sinh ra và được chúng ta tôn trọng yêu thương, nhưng nó khác với lý lẽ đúng sai. Họ làm sai thì em phải nói. Mạnh mẽ lên! Cũng đừng nặng học hành quá để rồi stress. Nếu có những tuần trước đó em không cảm thấy áp lức, không có những suy nghĩ tiêu cực thì anh tin sau đây vài tuần thôi em cũng comeback trở lại. Đời ai cũng có những khó khăn của bản thân, phải bản lĩnh mà vượt qua thôi. Cố lên em nha!!!
 
Dạo này các bác cũng nghe nhiều vụ tự tử của hs rồi. Em đang là hs lớp 12, nếu lùi lại vài tuần trước, nhìn vào sự vật sự việc ấy, chắc e sẽ chỉ cười và chê chúng nó ngu dốt. Nhưng giờ chính bản thân em lại muốn chết. Gia đình em đang cãi nhau, thường thì mẹ em là người lép vế, bình thường thì không sao, nhưng hễ có chuyện gì là mẹ em bị chửi, chửi thậm tệ, kiểu bị đay nghiến, mà hễ bố em chửi là chửi cả ngày. Mỗi lần em nghe là bị stress lắm, muốn điên lên nhưng làm con thì không thể cãi lại bố được. Bình thường lúc êm ấm thì bố em là một người rất ngọt ngào và quan tâm tới giá đình, nhưng hễ điên lên là như con người khác vậy. Giờ 2 người bỏ nhau, em không biết theo ai, mẹ em thì tội nghiệp quá, bản thân bố em cũng là người vừa đáng thương lại còn đáng trách, từ bé giá đình đã không yên ổn, bị bố (ông em) đánh đập. Giờ em không biết xử lý thế nào, em chán nghỉ học, trong khi đây là lúc sắp thi rồi. Em muốn phấn đấu cuối cùng chỉ để gđ của mình hạnh phúc, giờ đổ vỡ e không còn thiết tha gì nữa. Em nghỉ 1 buổi mà mẹ em còn khóc cả đến. Nghĩ lại em chả tích sự gì, vừa để mẹ khóc, vừa không làm đc điều gì cả. Em muốn chết nhưng mấy mà còn nhiều thứ để lưu luyến, đặc biệt là bố mẹ. Giờ e như đang mắc kẹt tư tưởng vậy. Các bác đi trước đã trải nghiệm hữu duyên lướt qua post này mong các bác cho em lời khuyên. Em cảm ơn
Đầu tiên, dám chết k.? Nếu thích cứ tự tử đi. Còn không thì quay lại đây nói chuyện tiếp.
 
Yếu đuối quá

Tao nói thiệt,cứ sống đi rồi dần cũng sẽ quen thôi nè ...
Cuộc đời này còn có nhiều cái ghê gớm hơn nhiều,nhiêu đây đéo nhằm nhò gì đâu

Mày thấy sướng như bà Phương Hằng,ông Quyết đồ này nọ
Giờ người ta vẫn sống phay phay chứ có chết được đâu ?

Nhiều người sa chân vào chốn lao tù cả chục năm.vẫn sống tốt chứ có gì đâu ?

Mới tí chuyện mà đã vậy,mai mốt ra đời còn làm nên được trò chống gì ?
Tao khuyên thật mày mai mốt ra đời nhớ là đừng có chơi bời,cờ bạc ngu lồn mà để mắc nợ nhé.lúc đó áp lực nó gấp 10 lần bây giờ đấy
Lúc đó cho dù mày đéo muốn chết,cũng có thằng nó bắt mày phải chết đấy nhé
Sống không được,mà chết cũng chả xong ...
 
Đầu tiên, dám chết k.? Nếu thích cứ tự tử đi. Còn không thì quay lại đây nói chuyện tiếp.
thưa bác cái ngày em đừng trước cái mũi dao chỉ vào mặt của bố em thì ngày đấy em xác định đc rồi, nhưng đấy lại là câu chuyện của những tháng đầu năm, sau quá nhiều chuyện h e bị mệt mỏi
 
Yếu đuối quá

Tao nói thiệt,cứ sống đi rồi dần cũng sẽ quen thôi nè ...
Cuộc đời này còn có nhiều cái ghê gớm hơn nhiều,nhiêu đây đéo nhằm nhò gì đâu

Mày thấy sướng như bà Phương Hằng,ông Quyết đồ này nọ
Giờ người ta vẫn sống phay phay chứ có chết được đâu ?

Nhiều người sa chân vào chốn lao tù cả chục năm.vẫn sống tốt chứ có gì đâu ?

Mới tí chuyện mà đã vậy,mai mốt ra đời còn làm nên được trò chống gì ?
Tao khuyên thật mày mai mốt ra đời nhớ là đừng có chơi bời,cờ bạc ngu lồn mà để mắc nợ nhé.lúc đó áp lực nó gấp 10 lần bây giờ đấy
Lúc đó cho dù mày đéo muốn chết,cũng có thằng nó bắt mày phải chết đấy nhé
Sống không được,mà chết cũng chả xong ...
không có đk cũng k dám chơi bộ môn ấy đâu ạ, thực ra dạo này cũng dính anh sunwin nhưng mới mất hơn trăm :(
 
thưa bác cái ngày em đừng trước cái mũi dao chỉ vào mặt của bố em thì ngày đấy em xác định đc rồi, nhưng đấy lại là câu chuyện của những tháng đầu năm, sau quá nhiều chuyện h e bị mệt mỏi
Ok, thế giờ ngắn gọn như này. Ông bố từng chĩa dao vào mặt rồi, nhưng dù gì cũng là bố mình, không lựa chọn được. Nên, nếu tự lập được thì ra riêng và phát triển đi, đừng phụ thuộc nữa. Tuy nhiên, sau này có tiền rồi nhớ mua ít sữa cho bố mẹ, và chăm lo bệnh tật cho họ nếu có. Vậy là thể hiện tình thương rồi.
 
không có đk cũng k dám chơi bộ môn ấy đâu ạ, thực ra dạo này cũng dính anh sunwin nhưng mới mất hơn trăm :(
Vãi cả Lồn,mày làm lồn gì có lắm tiền thế ?
Mới học lớp 12 mà đã thua tiền trăm triệu rồi

Đúng đm cái thói đời
Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột
Sống sung sướng quá nên giờ đâu chịu khổ nổi

Bt ăn ngon quen rồi,giờ ăn 1,2 bữa dở thành ra đéo quen
Mà tao nói mày cờ bạc cần gì điều kiện ? Mai mốt mày vã,mày thua tha tự giác mày vay mượn,làm liều làm ẩu thôi nè

Đmm,mới tí tuổi ranh thua hơn trăm củ ?
Cái loại mày vứt ra đường giờ mày nhắm 1 ngày mày kiếm nổi 50k không ?
 
thưa bác cái ngày em đừng trước cái mũi dao chỉ vào mặt của bố em thì ngày đấy em xác định đc rồi, nhưng đấy lại là câu chuyện của những tháng đầu năm, sau quá nhiều chuyện h e bị mệt mỏi
M kinh đấy, t với nhà t cũng lục đục, lúc đó lo cắm đầu học thôi, sau này cũng biết chút ít nên thôi cái gì bỏ được thì bỏ, lo tập trung đạt 100 cái lz thôi để tăng tu vi.
 
Nên thành lập hội có ý định tự sát nhể. Vào giao lưu trao đổi kinh nghiệm tự sát.
 
Lần trước anh khuyên 1 cu trong này r, giờ cu đi mua cho anh 1 cuốn "Tôi chọn hôm nay, tôi chọn hạnh phúc", mấy chục nghìn thôi, nhỏ, dễ đọc, nó sẽ kéo lại cảm giác muốn chết của cu đỡ đi. Nếu đang bị overthinking thì 1 là suy nghĩ gì thì viết hết ra giấy, viết xong đốt đi cho nhẹ lòng. Sau khi đỡ hơn rồi thì cu tập cho a cách dừng suy nghĩ lại (mục đích là để tránh dẫn tới suy nghĩ tiêu cực), mỗi khi đầu óc nghĩ chuyện vớ vẩn ko đáng thì tập. Cách thực hiện có 3 cách: 1. Thở bụng hít sâu và đếm theo nhịp thở khi ở mức độ nhẹ. 2. Thở hộp 4x4x4x4 ( hít vào từ từ 4s vào bụng, dừng 4s, thở ra 4s, dừng 4s, lặp lại và nhớ đếm theo nhịp tim), 3 chánh niệm (gg nhé, nhiều cách lắm) - hoặc 1 cách đơn giản lag viết ra 5 giác quan hiện tại đang cảm nhận: vị giác có gì đó trong miệng, khứu giác xung quang có mùi gì, thị giác quang cảnh như thế nào, xúc giác cảm thấy ntn (lạnh, nóng, đổ mồ hôi, ....) và thính giác nghe thấy gì. Kết hợp vs đi dạo sẽ dễ chịu hơn. Còn lại là nhờ vào nghị lực của cu, nếu khó khăn quá nhớ nhờ người khác giúp, người kề cạnh ấy, đừng ngại.
 
M chết mẹ m cũng sướng hơn đâu bà ấy giờ còn mỗi m bấu víu mà m chết đi bà ấy sống thế nào được nữa chẳng còn gì để mà níu kéo sống tiếp. Chính bản thân m cố gắng sống 18 năm rồi đừng vì 1 phút bốc đồng đạp đổ chính cố gắng của mình. Còn nhà nào chẳng có chuyện mày ạ nhiều nhà còn chẳng có bố mẹ mà nhìn họ đánh nhau. M nên khuyên bảo bố M đừng như vậy m thấy tổn thương Ntr đàng hoàng mà bố đéo bỏ tính xấu đó đi thì bảo mẹ m đổi bố cho m. Xh giờ sợ đéo gì mà phải im níu giữ người độc hại
 

Có thể bạn quan tâm

Top