Tướng mạo khác nhau giữa các miền

nên ae pede ngoài bắc kéo hết vào sg làm sg thành cái ổ gay lọ lớn nhất xứ vịt =))

trong này tao công nhận dân dễ tính vkl, thấy pede còn thích
may cho chúng nó còn có nơi để tụ tập đấy , chứ hồi tao trẻ trâu ra đường thấy thằng nào bê đê là khịa ngay , chính tay tao còn đập 1 thằng gẫy hết răng , nói chung không đánh thì thôi đánh khét luôn
 
Bắc kỳ mỏ hô nữa, răng vẩu
Đúng rồi, bần nông bắc kỳ đặc trưng nhất đéo phải những nét thằng thớt nói, mà đặc trưng nhất là bộ răng vẩu.

Nhìn bộ nhá của bô lão bắc kỳ chó: răng vẩu, những chiếc răng chen chúc cạnh tranh nhau từng tí trên bộ hàm hô như tinh tinh, đúng phong cách thích tranh giành của chủ nhân chúng.

Ngoài ra do tập tục uống trà đặc và hút thuốc lào, nên răng thường có màu đen xỉn, mùi hôi nồng nặc trộn lẫn giữa cá kho, thuốc lào và, hehe, Lồn đàn bà

94866268-72FE-4CD8-AB71-B1BA45FE2C04.jpeg
 
Còn đặc trưng của đàn ông Nam Kỳ thì là tai dão, có giọng nói ồm ồm đặc trưng. Mấy bô lão này giờ chạy qua Tây hết mẹ

13-gs-khe_aemu.jpg

Riêng tml Trọng Lú, phường ti hí mắt lươn, mõm cũng vẩu, răng xô ra xô vào, trắng đen lẫn lộn.

Đặc biệt nhất là vô mi aka không lông mày, đkm tướng người này là phường đâm cha chém chú, khi sư diệt tổ, bán trời không văn tự. Đặc biệt nhất là hèn nhát nhỏ mọn, thù dai như chó. nRồi chúng mày xem lịch sử sẽ phán xét lão ra sao.

Mr._Nguyen_Phu_Trong.jpg
 
đúng rồi ngoài này ẻo lả dân nó đấm cho , tao đi bar ở hp mấy thằng bê đê dễ ăn chai vào đầu lắm , nó đánh cho nhìn khét luôn , xong ánh mặt mọi người dị nghị sống thế chó nào được , đến trẻ con mà lớp có bê đê thôi thì thằng đấy xác định đời cho tha cmnl , trước lớp tao có 1 thằng pê đê mà bị cả trường bắt nạt treo cổ tự tử luôn cả trường hả hê lắm
Vl chúng mày ác vl
 
Còn đặc trưng của đàn ông Nam Kỳ thì là tai dão, có giọng nói ồm ồm đặc trưng. Mấy bô lão này giờ chạy qua Tây hết mẹ

View attachment 750590

Riêng tml Trọng Lú, phường ti hí mắt lươn, mõm cũng vẩu, răng xô ra xô vào, trắng đen lẫn lộn.

Đặc biệt nhất là vô mi aka không lông mày, đkm tướng người này là phường đâm cha chém chú, khi sư diệt tổ, bán trời không văn tự. Đặc biệt nhất là hèn nhát nhỏ mọn, thù dai như chó. nRồi chúng mày xem lịch sử sẽ phán xét lão ra sao.

View attachment 750593
Răng ông đẹp mà. Già nó thế á
 
đúng rồi ngoài này ẻo lả dân nó đấm cho , tao đi bar ở hp mấy thằng bê đê dễ ăn chai vào đầu lắm , nó đánh cho nhìn khét luôn , xong ánh mặt mọi người dị nghị sống thế chó nào được , đến trẻ con mà lớp có bê đê thôi thì thằng đấy xác định đời cho tha cmnl , trước lớp tao có 1 thằng pê đê mà bị cả trường bắt nạt treo cổ tự tử luôn cả trường hả hê lắm
T thấy vậy tốt
 
NGƯỜI VIỆT-NAM. Người Việt-nam thuộc về loài da vàng, nhưng mà người nào phải đi làm-lụng dầm mưa dãi nắng lắm, thì nước da ngăm-ngăm đen, người nào nhàn-hạ phong-lưu, ở trong nhà luôn, thì nước da trăng-trắng như màu ngà cũ.

Trạc người thì thấp nhỏ hơn người Tàu, mà lăn-lẳn con người, chứ không to-béo. Mặt thì xương xương, trông hơi bèn-bẹt, trán thì cao và rộng, mắt thì đen và hơi xếch về đàng đuôi, hai gò má thì cao, mũi hơi tẹt, môi hơi dày, răng thì to mà lại nhuộm đen. Râu thì thưa mà ít, tóc thì nhiều và dài, đen và hơi cứng. Dáng-điệu đi-đứng thì nhẹ-nhàng và xem ra bộ vững-vàng chắc-chắn.

Áo-quần thì dài rộng, đàn-ông thì búi tóc và quấn khăn vành rây, áo mặc dài quá đầu gối, tay áo thì chật, ống quần thì rộng. Đàn-bà ở Bắc-Việt và phía bắc Trung-Việt thì đội khăn, mà ở chỗ thành-thị thì mặc quần, còn ở nhà quê thì hay mặc váy. Ở phía nam Trung-Việt và Nam-Việt thì đàn-bà mặc quần cả, và búi tóc, chứ không đội khăn bao giờ.

Về đàng trí-tuệ và tính-tình, thì người Việt-nam có cả các tính tốt và các tính xấu. Đại-khái thì trí-tuệ minh-mẫn, học chóng hiểu, khéo chân tay, nhiều người sáng dạ, nhớ lâu, lại có tính hiếu học, trọng sự học thức, quý sự lễ phép, mến điều đạo đức: lấy sự nhân, nghĩa, lễ, trí, tín làm 5 đạo thường cho sự ăn ở. Tuy vậy vẫn hay có tính tình vặt, cũng có khi quỉ-quyệt, và hay bài-bác nhạo-chế. Thường thì nhút-nhát, hay khiếp-sợ và muốn sự hòa-bình, nhưng mà đã đi trận-mạc thì cũng có can-đảm, biết giữ kỹ-luật.

Tâm-địa thì nông-nổi, hay làm liều, không kiên-nhẫn, hay khoe-khoang và ưa trương-hoàng bề ngoài, hiếu danh-vọng, thích chơi bời, mê cờ-bạc. Hay tin ma quỷ, sùng sự lễ-bái, nhưng mà vẫn không nhiệt-tin tông-giáo nào cả. Kiêu-ngạo và hay nói khoác, nhưng có lòng nhân, biết thương người và hay nhớ ơn.

Đàn-bà thì hay làm-lụng và đảm-đang, khéo chân, khéo tay, làm được đủ mọi việc mà lại biết lấy việc gia-đạo làm trọng, hết lòng chiều chồng, nuôi con, thường giữ được các đức tính rất quý là tiết, nghĩa, cần, kiệm.

Người Việt-nam từ Bắc chí Nam, đều theo một phong-tục, nói một thứ tiếng[2] cùng giữ một kỷ-niệm, thật là cái tính đồng-nhất của một dân-tộc từ đầu nước đến cuối nước.
<Trích Việt Nam Sử Lược, Trần Trọng Kim>
 

Có thể bạn quan tâm

Top