Vô thường.

Thế thì hẹn Tiêu lão huynh và bạn cà phê thuốc lá một ngày không xa được ngồi đàm đạo và hầu rượu 2 vị. Tôi lại thèm rượu rồi.
Đó giờ từ khi trút bỏ đến lớp quần cuối cùng để tự tại mà bước đi trên đường, mặc nhiên ko quan tâm ánh mắt thiên hạ thì Tiêu mỗ chưa bao giờ dám nhận lời hẹn ước với vị nam nhân nào...Đến thân xác này lúc ở lúc đi thì di hồn sao dám hẹn ước :sure:
Chúng ta hãy dừng việc nâng bi nhau ở đây. Nếu ái mộ tinh thần của nhau, hãy trung hòa nó. Đừng ngưỡng mộ.
:vozvn (19):
Hãy cho nhau cơ hội được làm nhau sướng, vì bước ra khỏi thớt này thôi sao tránh khỏi tiếng đời " Ba thằng ngáo''.
 
Tiêu mỗ chẳng biết lạc đến vũ trụ nào rồi, ở đây nó không chịu sự tác động của thời gian. Việc có được ngao du hay không nó nằm ở sắc mặt của ả tì nữ quản cung :vozvn (3):
Tôi đi đâu cũng phải nhờ vả mụ sãi giữ chìa khóa cổng chùa nhưng khi nào nhị vị lên đường thì tôi cũng quyết trèo tường mà ra.
 
Tôi đang đóng bi thuốc mà đọc bài bạn xong cũng thấy zô thường thậc đó .

1652350670528.jpeg
Cái gì sinh ra đều có lý do của nó.
Thật vô tình khi cái vapo made in Finland lại 69 hợp với cái boong made in China đến vậy. Còn tao, đến đôi bàn tay đan xen còn có kẽ hở nữa, thật may mắn vì 2 hòn dái tao cân đối hài hòa.
Tao cứ mãi muốn tìm một thứ gì đó, không vui, không buồn, một con người cũng được, miễn nó hợp với tao; đương nhiên không phải hợp 2 hòn dái tao. Nhưng có vẻ như tao đã quá lười biếng hoặc thực sự trần đời này đéo gì hợp tao cả. Nên những lúc tao cần thứ gì đó, vẫn chỉ có cần...mà chẳng có thứ gì cả.
Thật khôi hài nếu có ngày tao nắm tay một em gái, dương vật hợp tử cung rồi tao lại quay đi ôm lấy cái vapo của mình, chẳng đoái hoài gì tới cơ thể lõa lồ sau mỗi lần hoan lạc mà không đồng điệu vậy khác nào 419.
Ngày hôm qua tao muốn mua cho mình một món đồ mới. Đi tới đi lui, tao không nghĩ ra tao cần thứ gì đó hợp với mình, lại ôm vapo. Cần mà chẳng có.
Đêm nay cũng vậy, tao có ngày mai nhưng không biết tao cần thứ gì...
 

Có thể bạn quan tâm

Top