Một góc nhìn khác từ người làm về nghệ thuật
Huy Art oto+
"CÀ KHỊA LỊCH SỬ
Thiên hạ lại rồ lên vụ tranh pháo, bên bị gọi là phản động nửa mùa, bên bị tố nô bút chưa trót đời. Khiến một người có nick gắn đuôi Art như mình thốn đến tận rốn, sợ thắt cả ống dẫn tinh, đang ở tâm thế lãnh cảm với nghệ thuật, bỗng dưng lại phải nheo đôi mắt cận dâm ngắm lại quả tranh phiếm danh lịch sử, đang là tâm điểm tranh cãi.
Sau khi thẩm nhanh bức tranh, mình chốt mồm nhanh 3 điểm: Thiếu kiến thức - hèn và láo chó.
Vấn đề thiếu kiến thức, thì anh em VNS là đối tượng nhận thứ 2 không ai dám nhận là chủ nhật. Quan điểm có vẻ hồ đồ này được kiểm chứng đầy rẫy ngoài xã hội, nhiều người từ ngỡ ngàng đến kinh ngạc sau khi chứng kiến hoặc trải nghiệm ae tác nghiệp, làm nghề cũng như hành xử ngoài đời. Kiến thức nền ăn đong trả góp, kiến thức chuyên sâu càng ầu ơ phát vãng. Phông văn hoá mỏng như da bao quy đầu, thì lấy đâu ra các tác phẩm tử tế, đừng nói đến các tác phẩm để đời? Các anh nên tránh xa các đề tài lịch sử giúp đời và hậu thế.
Mình sẽ phân tích 3 yếu tố: chi tiết lịch sử, tạo hình và thông điệp để làm rõ sự thiếu kiến thức, hèn và láo chó của tác giả.
Khẩu sơn pháo 75ly có từ cuối thế kỷ 19 nằm ở đó là sao? Sao nó lại chĩa nòng về phía địch mà ko phải ngược lại. nó là pháo của quân ta hay quân địch? Con sơn pháo bánh gỗ bắn cầu vồng này có thể là chiến lợi phẩm của quân ta thu từ lính Nhật và lính Pháp, góp mặt trong biên chế hoả lực tham gia trong chiến dịch ĐBP nhưng ko đóng góp nhiều. Trong khi lực lượng pháo binh cơ giới(bánh lốp) do Nga, TQ viện trợ mới là cơn ác mộng kinh hoàng của lính Pháp. Và điểm quan trọng nhất, tất cả các loại pháo của quân ta đều bố trí ở rất xa trận địa, không thể nằm tại đầu não căn cứ địch, như bố cục ông nội ngủ với bà ngoại trong bức tranh mất nết kia.
Quân Pháp thì càng ko sở hữu loại pháo cổ lỗ sĩ đã loại biên từ thế chiến thứ nhất. Thực tế tại ĐBP, Mỹ đã trang bị cho lính Pháp toàn bộ lựu pháo 105 ly cực kỳ hiện đại. Mớ hoả lực tân tiến này đã bị hoả lực Việt Minh hoá vàng toàn bộ, bởi lý do giản dị là pháo binh của ta mạnh và nhiều gấp đôi quân viễn chinh Pháp, riêng mạng lưới dây điện thoại để nối các trận địa pháo, nối các đơn vị phối thuộc toàn mặt trận với sở chỉ huy trong chiến dịch ĐBP đã dài 380km.
Vậy tại sao tác giả láo chó lại chọn đúng khẩu pháo bảo tàng đó làm biểu tượng cho trận đấu pháo khét lẹt của chiến dịch chấn động địa cầu này? nó đều có ở phần thông điệp láo vẫn chó sẽ làm rõ sau này...
Chi tiết thứ 2 là lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" rách nát. Nhân kỷ niệm 9 năm ngày thành lập QDNDVN, BQP đề xuất thêu lá cờ mang tính biểu tượng chiến thắng và ông Cụ đã phê duyệt, chính thức xuất hiện ngày 13/3/1954 trong trận Him Lam, và luôn được giữ gìn bởi tổ xung kích cắm cờ. Nói về các tiểu đội xung kích(không khác gì lính cảm tử) thì tiểu đội xung kích cắm cờ luôn được tuyển chọn là những chiến sỹ trẻ, khoẻ, nhanh nhẹn và can đảm nhất trong quân đội. Khác với lá cờ đánh trận(thường hình tam giác hay đuôi nheo) thì quốc kỳ hoặc trong trường hợp này là cờ QC-QT luôn được bảo vệ còn hơn mạng sống quân nhân, nhiều khi còn nguyên nếp gấp. Các lá cờ cắm tại trận địa đánh dấu chủ quyền trong các chốt, cứ điểm vẫn đang giao tranh mới bị bắn cho rách nát te tua. Trong suốt 56 ngày đêm với hàng chục trận đánh lớn nhỏ, không có bất cứ 1 trận nào diễn biến như vậy.
Thế thì tại sao gã tác giả lại nhất thiết phải tạo hình như vậy? Cà khịa lịch sử và xuyên tạc lịch sử chứ sao????!!! Mất công bịa tạc, nên thằng cha tác giả cho luôn 3 anh chiến sỹ cầm cờ xông lên, y như múa cờ hội làng ở đâu đó. Trong thực tế, tổ xung kích cắm cờ luôn được giao nhiệm vụ cụ thể từng người, ai thay ai xông lên nếu người trước hy sinh, có cả cờ dự phòng khi cần. Không có chuyện quân hồi vô phèng bá láp theo tư duy chợ người của 1 thàng họa sỹ nát.
Còn nhiều chi tiết không hạp logic, như xác lính Pháp mặc quần sooc(chỉ huy hoặc sở cẩm Pháp mới mặc loại này), tấm ghi sắt chuyên dụng thường lót đường băng cho sân bay dã chiến. Khẩu súng tiểu liên của Đức đeo sai tư thế khi vận động cắm cờ. cùng nhiều chi tiết tưởng tượng bịa tạc của tay tác giả thể hiện sự ấu trĩ, thiếu kiến thức, phi logic và ẩu tả trong nghệ thuật.
Về tạo hình nhân vật thì càng mất dạy và trơ tráo
Nhân vật chính được tạo hình như 1 trung niên ốm yếu, đầy đủ các nét đặc trưng mà các nhân sỹ yêu nước đến khát nước vẫn dè bỉu là "vàng vẩu". trán thấp hẹp, lưỡng quyền cao, răng hô thưa và sứt mẻ. Toàn bộ khuôn mặt thể hiện sự gian ác, đầy khát máu, như hiện thân của quỷ dữ. Nhân vật chính quần sắn móng lợn, quân trang và quân dung thảm hại nhất có thể. với bút pháp tả chân thâm diễn đầy dụng ý như vậy, tay họa sỹ nát thể hiện đầy dã tâm khốn nạn nhất của người cầm cọ.
Trong xã hội, liệu có người nào trông thảm hại tột cùng như vậy không? mình khẳng định là có, vì chỉ cần cho chính tay họa sỹ nát đó vào trong tranh: cũng mặt chuột tai dơi, lông mày sâu róm, mõm chuột chù. Y như một vườn bách thu thu nhỏ, giống nhau như 2 giọt nước mắm, dường như tay họa sỹ nát đang tự họa chính mình. Hoặc y mắc chứng tâm thần có tên là rối loạn cảm xúc ái kỷ nặng tới mức tự hóa thân mình vào nhân vật trong chính tác phẩm của y. Tay họa sỹ nát học cùng Ý điên, nhưng cái điên của Ý là cái điên nhân hậu thuần khiết. còn tay bá láp này là điên ăn thịt người, thậm chí điên ăn thịt chính mình, để "tận hiến" cho kiểu nghệ thuật quái gở
Ngay cả bức tranh vẽ cụ Giáp, tay họa sỹ nát cũng không hề giấu giếm các ẩn ý của phường vô lại. Cụ Giáp có rất nhiều ảnh chân dung đẹp của mọi giai đoạn. Cụ thọ 103 tuổi, nhưng tay họa sỹ nát đặc tả chân dung lúc cụ 106 tuổi với đầy nét ưu tư sầu não. Tệ hơn nữa, bộ quân phục đeo đầy huân huy chương của Cụ bị tay họa sỹ mất nết sáng tạo ra kiểu khoác hờ lên người(điều tối kị và sai hoàn toàn với điều lệ quân đội). dường như y muốn khắc họa câu "một tướng công thành vạn cốt khô" trong một bộ dạng tường chừng rất vô hại nhưng đầy ẩn ý láo khoét với một danh tướng đầy kiêu hãnh và nhân hậu.
Trong các bài trả lời phỏng vấn với đài BBC, tay họa sỹ nát vẫn loanh quanh văn vở ngây ngây thơ thơ, loanh quanh với các luận điệu nấp sau các thuật ngữ chuyên ngành để lòe thiên hạ. Nhưng văn là người, tranh là tấm gương phản chiếu tâm can người nghệ sỹ. Lừa người, lừa đời đã tệ, lại còn định lừa dối cả bản thân thì không thể chấp nhận được.
Thiếu kiến thức thì cũng không sao, ngay chính cán bộ ban ngành quản lý văn hóa nhưng vô văn hóa, thiếu kiến thức trầm trọng đấy thôi! Hèn cũng chả sao, vì rất nhiều đồng nghiệp của hắn, nhiều cán bộ công chức dù bất mãn, phản tặc, đầy ẩn ức cá nhân, luôn cà khịa chính quyền nhưng vẫn hèn hạ ăn bám, làm ký sinh trùng kiếm chác từ thể chế này. Khi bị truy vấn trách nhiệm kiểu scandal này vẫn hèn đến mức hít vào còn không dám thở ra.
Láo chó cũng chả sao nốt, vì nhiều kẻ hậu thế lật sử, xuyên tạc sử, vẫn xách mé tiền nhân, bôi nhọ danh nhân lịch sử láo hơn cả phường tuất hợi.
Nhưng vừa thiếu kiến thức, vừa hèn, vừa láo chó, thì xin chia buồn với anh họa sỹ nát, rằng anh đã quay vào ô mất lượt, kể cả trong nghệ thuật cũng như trong cuộc đời."