Gặp lại em sau vài năm chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm qua fb, tao thấy như mình đã đi 1 bước sai quá sai. Tao tự dặn mình có lẽ chỉ thoáng qua, hãy trân trọng cái mình đang có, kiềm chế mọi hành động ngu độn. Mọi mong muốn chỉ dừng lại ở suy nghĩ, tao không liên lạc nhiều với em kể từ sau ngày gặp. Nhưng hình ảnh em kể từ đó chiếm trọn tâm trí tao. Tao mong được thấy cái chấm xanh messenger, mong tin nhắn em gửi, mong được nói chuyện thật nhiều. Tao mơ thấy em, mơ rằng tao cuộn tròn em lại, ghé sát mặt, hít hà mùi thơm nhẹ nhàng của em, và hôn em 1 cái thật lâu. Tao bừng tỉnh và lên đây viết ra những dòng này, đéo biết có giúp tao nhẹ lòng hơn để tiếp tục mặc kệ hay lại làm nó bùng thêm lên nữa? Đm.

