Có phải t bị tự kỷ rồi không

Để Gió Mang Đi

Đẹp trai mà lại có tài
Năm nay 29 tuổi, vẫn độc thân, bạn bè thì t có nhiều, nhưng t vẫn có cảm giác cô độc
Công việc thì hiện tại khá khó khăn, tài chính cũng vậy, vì tao áp lực về phía gia đình quá, bố t mất rồi, giờ t là trụ cột gia đình, nợ nần ở nhà làm được bao nhiêu tiền t gửi về nhà trả nợ NH hết (Thậm chí t cũng có 1 ít nợ riêng mà mãi chưa trả được)
Thỉnh thoảng lại ngồi suy nghĩ linh tinh xong bật cười 1 mình, thỉnh thoảng lại tự nói nhảm 1 mình
Có những lúc cáu gắt không có nguyên nhân
Ngại giao tiếp với người lạ, sợ chỗ đông người
Tâm trạng lúc nào cũng hồi hộp, bồn chồn lo lắng, nhiều lúc thấy sợ nhưng kb đang sợ cái gì
Có những chiều chủ nhật ngủ dậy, thấy thành phố này thật ồn ã, nhưng trong lòng tao trống rỗng, không biết đi về đâu, về nhà ư, nhà còn đang là gánh nặng của t, lại phải tự dằn vặt mình cố gắng ở lại thành phố mà trong lòng t thấy đơn độc này.!
Đừng thằng nào bảo t đi thể thao, hay chăm ra ngoài vào nhé, thể thao thì thỉnh thoảng t vẫn đi, còn tiếp xúc thì công việc của t là hay nhậu với khách hàng (Nhưng vẫn k có đủ sự tự tin như t nói ở trên)
Viết cho ngày lạc lõng..
 
Năm nay 29 tuổi, vẫn độc thân, bạn bè thì t có nhiều, nhưng t vẫn có cảm giác cô độc
Công việc thì hiện tại khá khó khăn, tài chính cũng vậy, vì tao áp lực về phía gia đình quá, bố t mất rồi, giờ t là trụ cột gia đình, nợ nần ở nhà làm được bao nhiêu tiền t gửi về nhà trả nợ NH hết (Thậm chí t cũng có 1 ít nợ riêng mà mãi chưa trả được)
Thỉnh thoảng lại ngồi suy nghĩ linh tinh xong bật cười 1 mình, thỉnh thoảng lại tự nói nhảm 1 mình
Có những lúc cáu gắt không có nguyên nhân
Ngại giao tiếp với người lạ, sợ chỗ đông người
Tâm trạng lúc nào cũng hồi hộp, bồn chồn lo lắng, nhiều lúc thấy sợ nhưng kb đang sợ cái gì
Có những chiều chủ nhật ngủ dậy, thấy thành phố này thật ồn ã, nhưng trong lòng tao trống rỗng, không biết đi về đâu, về nhà ư, nhà còn đang là gánh nặng của t, lại phải tự dằn vặt mình cố gắng ở lại thành phố mà trong lòng t thấy đơn độc này.!
Đừng thằng nào bảo t đi thể thao, hay chăm ra ngoài vào nhé, thể thao thì thỉnh thoảng t vẫn đi, còn tiếp xúc thì công việc của t là hay nhậu với khách hàng (Nhưng vẫn k có đủ sự tự tin như t nói ở trên)
Viết cho ngày lạc lõng..
M giống t, địt mẹ thấy cuộc sống nó đéo có gì là thú vị , lúc nào cũng thấy trống rỗng, chán nản , đéo biết làm gì và đi về đâu
 
Năm nay 29 tuổi, vẫn độc thân, bạn bè thì t có nhiều, nhưng t vẫn có cảm giác cô độc
Công việc thì hiện tại khá khó khăn, tài chính cũng vậy, vì tao áp lực về phía gia đình quá, bố t mất rồi, giờ t là trụ cột gia đình, nợ nần ở nhà làm được bao nhiêu tiền t gửi về nhà trả nợ NH hết (Thậm chí t cũng có 1 ít nợ riêng mà mãi chưa trả được)
Thỉnh thoảng lại ngồi suy nghĩ linh tinh xong bật cười 1 mình, thỉnh thoảng lại tự nói nhảm 1 mình
Có những lúc cáu gắt không có nguyên nhân
Ngại giao tiếp với người lạ, sợ chỗ đông người
Tâm trạng lúc nào cũng hồi hộp, bồn chồn lo lắng, nhiều lúc thấy sợ nhưng kb đang sợ cái gì
Có những chiều chủ nhật ngủ dậy, thấy thành phố này thật ồn ã, nhưng trong lòng tao trống rỗng, không biết đi về đâu, về nhà ư, nhà còn đang là gánh nặng của t, lại phải tự dằn vặt mình cố gắng ở lại thành phố mà trong lòng t thấy đơn độc này.!
Đừng thằng nào bảo t đi thể thao, hay chăm ra ngoài vào nhé, thể thao thì thỉnh thoảng t vẫn đi, còn tiếp xúc thì công việc của t là hay nhậu với khách hàng (Nhưng vẫn k có đủ sự tự tin như t nói ở trên)
Viết cho ngày lạc lõng..
T đọc bài này xong t nghĩ linh tinh cười 1 mình đkm có lẽ nào
 
M thử nghiện cái gì đấy r cai, cai đến khi nào ko nghiện nữa thì chơi lại cứ thế thì ngày nào cũng có động lực mà mỗi ngày lại có cảm giác tốt hơn ngày hqua
 
M thử nghiện cái gì đấy r cai, cai đến khi nào ko nghiện nữa thì chơi lại cứ thế thì ngày nào cũng có động lực mà mỗi ngày lại có cảm giác tốt hơn ngày hqua
T có hút thuốc được chục năm nay rồi m ạ, bỏ mãi k được, vì bỏ thì k còn cái gì cạnh mình nữa
Nó là thiếu tiềng đấy. Thằng thớt vào confirm xem có đúng là hơn có tiềng hong.
Cũng có thể 1 phần, vì t bị gánh nặng về tài chính quá m
 
Mày cố gắng nhiều vì gia đình thì tại sao lại k muốn về nhà, gia đình là động lực chứ. Mỗi khi gần người thân trong gdd thì tao lại có thêm động lực để vượt qua khó khăn, mỗi lần gần bên người giàu tao lại có động lực kiếm tiền. mỗi lần vào xàm là mọi động lực tiêu tan cmnl
Nhiều lý do từ phía gđ lắm m, người ta hay bảo nhà là nơi bình yên, nhưng với t nó lại là quá khứ mà nhắc đến lòng t nặng trĩu
 
Nợ riêng của t khoảng 50tr (Vay ae bạn bè lúc công việc khó khăn)
Nợ của nhà: Còn khoảng 300tr ngân hàng, còn nợ ngoài thì cũng có 1 ít, nhưng chắc còn khoảng 5,60tr m
Vậy cũng trong khả năng thanh toán sống nhẹ nhàng thôi m
 
T có hút thuốc được chục năm nay rồi m ạ, bỏ mãi k được, vì bỏ thì k còn cái gì cạnh mình nữa

Cũng có thể 1 phần, vì t bị gánh nặng về tài chính quá m
Kinh nghiệm cai thuốc mấy chục lần của t, mỗi lần nghỉ đến ngày thứ 2 là thấy khoẻ và có 1 độ hưng phấn tất nhiên là cả cảm giác thèm thuốc vl, đến ngày t3 sẽ ko còn thèm nữa mà bắt đầu cảm thấy trống rỗng thì lại hút. Nói chung là đéo bị cảm giác trống rỗng nữa vì đầu óc lúc đó bị cảm giác thèm vs cảm giác vượt qua đc nó chiếm hữu r, mà cái cảm giác vượt qua đc cơn thèm nó cũng high phết, có khi còn phê hơn hút thuốc nên bh t lại bắt đầu có cảm giác ngại hút thuốc, vớ vẩn lại bỏ đc thuốc
 
Sửa lần cuối:
Đm chúng mày có hiểu tự kỉ là gì ko mà suốt ngày than thở bị tự kỉ:vozvn (12):
 
tao cũng như vậy nhưng tài sản trên 100 tỷ nên cũng ko để ý lắm ::xamvl28::
 
Đã có những núc ta ngồi nghĩ
Bao năm dọc ngang để được gì
E yêu cũng đã bỏ ta đi
Đường về mịt mù k nối….
 
Trầm cảm thể nhẹ rồi, ra viện tâm thần mà khám sớm đi, đừng ngại. Nó đưa cho bài test tầm 50 câu là biết liền.
 
Mà chắc là đúng thật :sad:
trẻ con nó không có ưu tư, vì mọi nhu cầu của nó được giải quyết rất đơn giản. càng lớn lên nhu cầu càng cần nhiều tiềng duy trì, nhu cầu không được đáp ứng thì nó sinh ra stress thôi, rồi cơ thể sẽ phản ứng phòng vệ thờ ơ tất cả, loại trừ bỏ hết các nhu cầu sống, con người cảm thấy trống rỗng, vô định ( tất nhiên lúc đó con người ta cũng không nghĩ tới là do vì không có tiền - vì trạng thái bản thân lúc đó không thấy ham muốn tiền).
cứ có nhiều tiềng tự nhiên các nhu cầu nó lại tới, cuộc sống lại trở lại vui tươi
 
Mấu chốt của vấn đề vẫn chỉ là tiền chữ ko có gì gọi là tự kỷ ở đây cả. Cuộc sống này thật sự khắc nghiệt khi mọi khó khăn cứ liên tục ập đến làm cho đôi vai của m càng thêm nặng.
 
Năm nay 29 tuổi, vẫn độc thân, bạn bè thì t có nhiều, nhưng t vẫn có cảm giác cô độc
Công việc thì hiện tại khá khó khăn, tài chính cũng vậy, vì tao áp lực về phía gia đình quá, bố t mất rồi, giờ t là trụ cột gia đình, nợ nần ở nhà làm được bao nhiêu tiền t gửi về nhà trả nợ NH hết (Thậm chí t cũng có 1 ít nợ riêng mà mãi chưa trả được)
Thỉnh thoảng lại ngồi suy nghĩ linh tinh xong bật cười 1 mình, thỉnh thoảng lại tự nói nhảm 1 mình
Có những lúc cáu gắt không có nguyên nhân
Ngại giao tiếp với người lạ, sợ chỗ đông người
Tâm trạng lúc nào cũng hồi hộp, bồn chồn lo lắng, nhiều lúc thấy sợ nhưng kb đang sợ cái gì
Có những chiều chủ nhật ngủ dậy, thấy thành phố này thật ồn ã, nhưng trong lòng tao trống rỗng, không biết đi về đâu, về nhà ư, nhà còn đang là gánh nặng của t, lại phải tự dằn vặt mình cố gắng ở lại thành phố mà trong lòng t thấy đơn độc này.!
Đừng thằng nào bảo t đi thể thao, hay chăm ra ngoài vào nhé, thể thao thì thỉnh thoảng t vẫn đi, còn tiếp xúc thì công việc của t là hay nhậu với khách hàng (Nhưng vẫn k có đủ sự tự tin như t nói ở trên)
Viết cho ngày lạc lõng..
Trầm cảm rồi tml, đi khám uống thuốc là hết ngay.
 
Top