Chuyện thật như đùa. T gọi hàng qua bánh, nó gửi cho lish hàng t xem ảnh có 1 đứa giống y con bé hàng xóm, cách nhà t 2 nhà. Nó kém t 6t nên cũng ko giao du chơi bời mấy vì coi nó như trẻ con. T nghi nghi r nên hỏi bánh nó sn bnhieu vs quê quán nhưng bánh nó giấu nó nói khác đi. T vẫn nghi là nó nên bảo bánh điều e nó đến. Đúng thật vừa mở cửa phòng cái nó bảo ô anh xong nó quay đi đóng luôn cửa vào. T chạy theo lôi lại vào hỏi sao phải đi làm ntn...vv. Nó bảo toàn bỏ học đi chơi xong vay nóng xã hội ko có tiền trả nên phải đi làm tạm 1 t/g. Nó hỏi sao a cũng đi cái này à thì t bảo thằng điều m đến là bạn a. Nó khoe ảnh bọn m cho a, a nhìn thấy giống m nên a cố tình bảo nó đưa m đến. Xong t đưa nó 1tr bảo cầm đi lo kiếm việc mà làm rồi trả nợ dần dần chứ làm ntn ko ổn, còn giá e nó đi khách th bánh ghi 600k. Nó cầm xong bảo t về đừng nói vs ai. T hứa vs nó xong t cũng về luôn. Từ hồi ấy đến giờ cũng ít khi t gặp nó ở nhà. Mà bt cũng ít khi gặp rồi. Có 1 hay 2 lần gặp ngoài ngõ thì nó cũng chào rồi cười đi luôn. Giờ ko biết nó còn làm ko hay nó nghĩ ntn về t. Mà t nghĩ lại lúc ấy t cũng dại quá, tò mò quá đâm thành ra dở hơi. Kể mà cứ biết thôi ko gọi nó đến làm gì thì chắc cũng chả sao. Riêng chuyện này t suy nghĩ mất 1 t/g vì hồi trước t đều coi mấy a,c e nhà nó như mấy đứa e trong nhà.