Giá của tự do.

Nicotine Cafeine

Gió lạnh đầu buồi
Colombia
Có những cuối chiều, tao không nhớ rằng mình đã ngồi bần thần bao lâu sau giờ tan ca, chẳng biết tao đợi ai. Lại có những buổi tan ca, tao lê la mãi không về tới nhà vì chẳng có ai đợi tao cả.
Cứ mỗi ngày qua đi, tao trở thành nhân vật trong câu chuyện cuộc đời của nhiều người, còn câu chuyện của tao vẫn vậy, lê thê không điểm dừng.
Nếu có một ngày khác, tao vẫn sẽ ngồi nán lại thêm chút, hoặc vẫn lang thang nơi nào đó khiến tao cảm thấy hứng thú với cảm xúc trong đầu. Tao thích vô tình cóp nhặt những mẩu thời gian vụn vặt đó đây, dần dần nó làm tao thấy thân quen mỗi góc phố lạ, mảnh hồn tao vương vấn mọi nơi.
Tao không có nơi nào của riêng mình và cũng không thuộc về nơi nào cả. Cuối đường trong tao là khi cánh cửa đã khép trong sự lặng thinh cùng cơn phê đưa tao về một lối thoát khỏi sự cô đơn - cái giá chưa kịp trả đã phải mang lãi thêm 1 ngày.
 
Lão già trả bài xong rồi à, nay cày hết mảnh ruộng không hay lại khuyết như trăng lưỡi liềm?

Điếu gì mà thơm được mồm vậy mày?
:vozvn (19):
Nhớ khi xưa ngày 2 buồi đến trường
Học tình dục qua từng trang sách nhỏ
Tml nào bẩu bú riệu là khổ?
Tau mơ màng theo men rệu bốc nhên cao
Nhớ dững ngày trốn học lén nhòm bạn gái tắm bờ ao
Mẹ bắt được chưa oánh roi nào đã khóc
Có chị góa nhà bên dòm tau cười khúc khích
Mẹ chán em rồi, tối sang chị, mình thảo luận nhá em
 
Nhớ khi xưa ngày 2 buồi đến trường
Học tình dục qua từng trang sách nhỏ
Tml nào bẩu bú riệu là khổ?
Tau mơ màng theo men rệu bốc nhên cao
Nhớ dững ngày trốn học lén nhòm bạn gái tắm bờ ao
Mẹ bắt được chưa oánh roi nào đã khóc
Có chị góa nhà bên dòm tau cười khúc khích
Mẹ chán em rồi, tối sang chị, mình thảo luận nhá em
Có những cuối chiều, tao không nhớ rằng mình đã ngồi bần thần bao lâu sau giờ tan ca, chẳng biết tao đợi ai. Lại có những buổi tan ca, tao lê la mãi không về tới nhà vì chẳng có ai đợi tao cả.
Cứ mỗi ngày qua đi, tao trở thành nhân vật trong câu chuyện cuộc đời của nhiều người, còn câu chuyện của tao vẫn vậy, lê thê không điểm dừng.
Nếu có một ngày khác, tao vẫn sẽ ngồi nán lại thêm chút, hoặc vẫn lang thang nơi nào đó khiến tao cảm thấy hứng thú với cảm xúc trong đầu. Tao thích vô tình cóp nhặt những mẩu thời gian vụn vặt đó đây, dần dần nó làm tao thấy thân quen mỗi góc phố lạ, mảnh hồn tao vương vấn mọi nơi.
Tao không có nơi nào của riêng mình và cũng không thuộc về nơi nào cả. Cuối đường trong tao là khi cánh cửa đã khép trong sự lặng thinh cùng cơn phê đưa tao về một lối thoát khỏi sự cô đơn - cái giá chưa kịp trả đã phải mang lãi thêm 1 ngày.
Em vẫn cô đơn giữa cuộc chơi nhiều ng`.:vozvn (22):
 
Thế hút tẩu mồm không thơm à :vozvn (21):
Có thơm, nhưng là mùi của cái chết.
:vozvn (19):
Nhớ khi xưa ngày 2 buồi đến trường
Học tình dục qua từng trang sách nhỏ
Tml nào bẩu bú riệu là khổ?
Tau mơ màng theo men rệu bốc nhên cao
Nhớ dững ngày trốn học lén nhòm bạn gái tắm bờ ao
Mẹ bắt được chưa oánh roi nào đã khóc
Có chị góa nhà bên dòm tau cười khúc khích
Mẹ chán em rồi, tối sang chị, mình thảo luận nhá em
Lão già hư từ bé ư, sợ thật.
Em vẫn cô đơn giữa cuộc chơi nhiều ng`.:vozvn (22):
Đôi khi cô đơn là 1 mình chơi 3 lỗ.
:vozvn (19):
 
Nhớ khi xưa ngày 2 buồi đến trường
Học tình dục qua từng trang sách nhỏ
Tml nào bẩu bú riệu là khổ?
Tau mơ màng theo men rệu bốc nhên cao
Nhớ dững ngày trốn học lén nhòm bạn gái tắm bờ ao
Mẹ bắt được chưa oánh roi nào đã khóc
Có chị góa nhà bên dòm tau cười khúc khích
Mẹ chán em rồi, tối sang chị, mình thảo luận nhá em
Tml @Phương86 vô quăng ảnh quăng thơ
Tml @DongDam88 @Mông Thinh cml @BaeNu vô bành lộn
 
Có những cuối chiều, tao không nhớ rằng mình đã ngồi bần thần bao lâu sau giờ tan ca, chẳng biết tao đợi ai. Lại có những buổi tan ca, tao lê la mãi không về tới nhà vì chẳng có ai đợi tao cả.
Cứ mỗi ngày qua đi, tao trở thành nhân vật trong câu chuyện cuộc đời của nhiều người, còn câu chuyện của tao vẫn vậy, lê thê không điểm dừng.
Nếu có một ngày khác, tao vẫn sẽ ngồi nán lại thêm chút, hoặc vẫn lang thang nơi nào đó khiến tao cảm thấy hứng thú với cảm xúc trong đầu. Tao thích vô tình cóp nhặt những mẩu thời gian vụn vặt đó đây, dần dần nó làm tao thấy thân quen mỗi góc phố lạ, mảnh hồn tao vương vấn mọi nơi.
Tao không có nơi nào của riêng mình và cũng không thuộc về nơi nào cả. Cuối đường trong tao là khi cánh cửa đã khép trong sự lặng thinh cùng cơn phê đưa tao về một lối thoát khỏi sự cô đơn - cái giá chưa kịp trả đã phải mang lãi thêm 1 ngày.
Lại tâm trạng rồi, bạn giống hệt tôi. Ai cũng có một góc khuất riêng chỉ có mình nhìn thấy.
 

Có thể bạn quan tâm

Top