Nicotine Cafeine
Gió lạnh đầu buồi
Có những cuối chiều, tao không nhớ rằng mình đã ngồi bần thần bao lâu sau giờ tan ca, chẳng biết tao đợi ai. Lại có những buổi tan ca, tao lê la mãi không về tới nhà vì chẳng có ai đợi tao cả.
Cứ mỗi ngày qua đi, tao trở thành nhân vật trong câu chuyện cuộc đời của nhiều người, còn câu chuyện của tao vẫn vậy, lê thê không điểm dừng.
Nếu có một ngày khác, tao vẫn sẽ ngồi nán lại thêm chút, hoặc vẫn lang thang nơi nào đó khiến tao cảm thấy hứng thú với cảm xúc trong đầu. Tao thích vô tình cóp nhặt những mẩu thời gian vụn vặt đó đây, dần dần nó làm tao thấy thân quen mỗi góc phố lạ, mảnh hồn tao vương vấn mọi nơi.
Tao không có nơi nào của riêng mình và cũng không thuộc về nơi nào cả. Cuối đường trong tao là khi cánh cửa đã khép trong sự lặng thinh cùng cơn phê đưa tao về một lối thoát khỏi sự cô đơn - cái giá chưa kịp trả đã phải mang lãi thêm 1 ngày.
Cứ mỗi ngày qua đi, tao trở thành nhân vật trong câu chuyện cuộc đời của nhiều người, còn câu chuyện của tao vẫn vậy, lê thê không điểm dừng.
Nếu có một ngày khác, tao vẫn sẽ ngồi nán lại thêm chút, hoặc vẫn lang thang nơi nào đó khiến tao cảm thấy hứng thú với cảm xúc trong đầu. Tao thích vô tình cóp nhặt những mẩu thời gian vụn vặt đó đây, dần dần nó làm tao thấy thân quen mỗi góc phố lạ, mảnh hồn tao vương vấn mọi nơi.
Tao không có nơi nào của riêng mình và cũng không thuộc về nơi nào cả. Cuối đường trong tao là khi cánh cửa đã khép trong sự lặng thinh cùng cơn phê đưa tao về một lối thoát khỏi sự cô đơn - cái giá chưa kịp trả đã phải mang lãi thêm 1 ngày.

