Tao giống mày, tháng 8 này giỗ đầu. Mẹ tao mất vì covid, khi đó hệ thống y tế quá tải, xã hội thì phong tỏa. Lúc đưa lên xe cấp cứu mẹ nhìn tao rồi lịm dần đi. Giờ mỗi lần thắp nhang tao lại nghẹn ngào.
Ngày xưa tao ở cùng bà ngoại dưới quê từ lúc 6 tuổi cho đến lớp 12, cha mẹ thì lên SG kiếm tiền, thỉnh thoảng về thăm tao mừng lắm, lúc đó tao muốn đi khoe cho tất cả mọi người biết rằng cha mẹ về với tao rồi này.
Rồi 4-5h sáng cha mẹ lại dậy sớm đi xe lên SG, lúc đó tao cũng thức dậy nhìn hai người. Trước lúc lên đường, cha mẹ quay lại nói với tao một câu mà tao ám ảnh cả đời: "Cha/Mẹ đi nha con!!!"
Sau chục năm thì tao cũng được ở chung với cha mẹ. Nhưng hạnh phúc thường ngắn ngủi, cha tao mất vì ung thư, mẹ tao mất vì covid. Thế là tao mồ côi.
Và muôn đời muôn kiếp tao cũng không thể nào gặp được hai người, không thể làm con của hai người nữa rồi. Cha mẹ tao lần này đi thật rồi.