Ý nghĩa cuộc sống

themoilangon

Già trâu
Tôi có một người anh rất thân, hai anh em chơi với nhau từ bé, chuyện gì cũng có thể nói với nhau, đã từng nhiều hôm chia nhau nửa ổ bánh mì cầm hơi, uống chung bịch trà đá. Thoắt cái, mỗi đứa một nơi. Tôi tàng tàng sống, tàng tàng trôi. Anh giàu, nhà đẹp, xe xịn, tiền nhiều, gái lắm, quần quật làm, quần quật chơi. Thỉnh thoảng anh em gặp nhau, anh luôn cười và làm tôi vui như ngày còn nhỏ.

Đùng cái, anh tự tử, chết ngọt. Tất cả người quen lẫn biết mà không quen đều ngạc nhiên, phán xét, “Ngu”. Kèm theo những đoán già đoán non rần rần một dạo.

Người Việt thường chửi người tự tử, bất kể chết hay không chết, là ngu. Thậm chí luật bảo hiểm y tế cũ thì các ca tự tử không được chi trả bảo hiểm, luật mới bổ sung năm 2014 đã bỏ điều này. Và hình như người tự tử phải đóng thêm một khoản gọi là tiền ngu thì phải (chi tiết này tôi không nắm rõ vì không tìm thấy trong luật, nhưng hồi nhỏ hay nghe người lớn nói).

Có nhiều lý do khiến người ta tự tử. Hầu hết là vì tình, giận, uất ức, bế tắc vì không giải quyết được vấn đề cuộc sống như nợ, nghèo… Người tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống thì hiếm. Với người Việt, tự tử vì tình, vì tiền, vì buồn đã là một đứa ngu rồi thì tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống là một đứa đã ngu còn thêm vớ vẩn, điên khùng!

Chẳng mấy người hiểu tại sao lại có đứa lại tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Cuộc sống với đám đông là thức dậy mỗi sáng, ăn, đi học đi làm, ăn, làm, chơi, ngủ, lại thức dậy… Sắm được cái xe, mua được cái nhà là có ý nghĩa, to đẹp hơn của nhà thằng hàng xóm thì càng có ý nghĩa, cưới vợ gã chồng đẻ con, già, bệnh, chết… vòng tròn lặp đi lặp lại, tàng tàng, đều đều, vậy là được.

Người Việt sau này rất ít đứa thích triết học. Và trong những đứa thích triết thì chỉ có số ít suy ngẫm về cuộc đời. Đứa nào lỡ miệng hỏi, “Ý nghĩa cuộc sống của bạn là gì?” thì liền bị mắng, “Bày đặt triết lý, lấy chồng (vợ) đi!” Dường như với phần đông người Việt, ý nghĩa của sự tồn tại của một con người chỉ là để duy trì nòi giống. Ông anh tự tử của mình, người ta sau khi chửi ngu, sướng mà không biết đường hưởng, thì còn suýt xoa, “Nó chưa lấy vợ đẻ con.” Nghĩa là, anh ta chẳng để lại di sản gì, cuộc đời anh ta không có ý nghĩa khi chưa có được thằng con nối dõi tông đường.

Trước đó, mình cũng đọc nhiều nhưng chưa bao giờ tự hỏi ý nghĩa cuộc sống là gì, mục đích của việc mình có mặt trên đời và tồn tại cho đến nay là gì? Nhưng ông anh tự tử, mình hiểu nguyên nhân. Ờ thì một ngày bỗng chán việc phải thức dậy, đi làm, tán gái, tiêu tiền, cảm thấy có mình cũng được mà không có mình thì cũng được, trái đất vẫn quay và cuộc đời vẫn đẹp, chết cũng được mà sống cũng được, chẳng còn thứ gì thú vị, vướng bận, chẳng có lý tưởng mà cũng không biết mình tồn tại làm gì, tìm không ra câu trả lời, thích chết thì chết thôi cho đỡ chật đất. Nhẹ bẫng. Nhàn tênh.

Mặc kệ những phán xét người ta dành cho anh, tôi thấy trong chính cái sự chết của anh mang một ý nghĩa tích cực và dũng cảm nhất định. Tìm mãi không ra ý nghĩa của cuộc sống của chính mình thì ít ra anh còn dám chết, không như nhiều người tồn tại vật vờ ngoài kia chẳng đóng góp được gì mà còn góp phần làm hư hại, băng hoại thêm cho người khác và nặng chật quả đất nhưng vẫn cứ giương giương tự đắc, tự mãn.

Tôi có một anh bạn rất ghét ngày sinh của mình. Cứ tới ngày sinh của anh là anh rơi vào trạng thái trầm cảm khi không tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Ta là ai? Vì sao ta tồn tại? Ý nghĩa cuộc sống của ta trên đời này là gì? Với những người như anh, nếu không tìm ra câu trả lời cho chính mình và để trạng thái trầm cảm kéo dài thì một ngày nào đó bất kỳ họ dễ dàng quyết định từ bỏ cuộc sống một cách quyết liệt, triệt để.

Sống từng này năm, trải chuyện, tôi nghĩ mỗi cây cỏ còn có mục đích riêng thì nhẽ nào con người có suy nghĩ lại tồn tại không vì lý do gì? Con người khi không tự đặt câu hỏi và cố gắng tìm hiểu ý nghĩa cuộc sống của chính mình, cố làm một điều gì đó có ý nghĩa tốt đẹp thì sự tồn tại còn kém sự đóng góp của cây cỏ. Khát vọng cống hiến, đóng góp cái gì đẹp cho đời cho người để thấy mình có ý nghĩa là điều chỉ có ở những người biết tự đặt câu hỏi cho chính mình về ý nghĩa cuộc sống, do đó họ mới có thể có được hoài bão và mỗi việc họ làm, mỗi lời họ nói đều cố gắng mang một ý nghĩa, thông điệp nào đó tốt đẹp của sự hiến dâng.

Nhiều người khi nghe người khác có ý định tự tử thì thường khuyên nhủ theo kiểu, “Đừng làm chuyện dại dột.” Ừ, chết vì tình, vì buồn, vì áp lực thì đúng là ngu thật, nhưng khi một người chán cuộc sống vì không tìm được ý nghĩa thì lời khuyên trên trở nên hài hước bởi ít ra người muốn tự tử còn có ý nghĩa và thông minh hơn cái đứa đi khuyên.

Có vài lần, vài anh bạn thất tình tâm sự với tôi kêu là không sống nổi, đòi tự tử, tưởng nhận được lời khuyên, an ủi, động viên đừng chết của tôi thì tôi lại dửng dưng như không, bảo, “Dạ, anh chết đi. Có cần em chỉ cách? Hãy chuẩn bị cho thật kỹ để khi chết là chết ngọt chứ đừng ngắc ngứ thì khổ thân thêm nghen.” Cuối cùng chẳng anh nào dám chết. Nhưng những đứa quyết chết vì không tìm được ý nghĩa cuộc sống thì thường chẳng nói gì, luôn mồm bảo mình ổn và khi chết là đi ngọt, gọn gàng.

Ở xã hội Việt Nam hiện nay, chỉ cần mở mắt ra nhìn mở tai ra nghe thực trạng xã hội, mở mồm ra nói lời công chính là đã tự tìm thấy mục đích của sự tồn tại, ý nghĩa cuộc sống của chính mình rồi. Có chịu tự đặt câu hỏi hay không mà thôi. Tôi ghét cái cách mà người Việt mình tin vào thuyết mệnh trời vì người ta hay đổ thừa vào trời và lấy nó làm cái cớ cho sự bịt mắt, bịt tai và bịt mồm mình lẫn người khác lại, tự bào chữa cho sự vô dụng, lười nhác, trây ỳ của bản thân bằng cách chối bỏ việc đi tìm câu trả lời cho chính mình về ý nghĩa cuộc sống.

Vậy tôi tồn tại vì lý do gì? Tại sao tôi có mặt ở đây, nơi này với cộng đồng này, xã hội này mà không phải là ở một nơi khác, xã hội khác? Tôi chết có để lại gì không? Trong hành trình tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, tôi cố gắng để lại dấu vết và sau 41 năm nhìn lại tôi thấy những dấu vết mà mình cố tạo ra, so với người khác, nó nhỏ mọn lắm. Dẫu vậy, tôi vẫn tin những dấu vết đó có ý nghĩa. Khi tin mình còn làm được gì đó có ý nghĩa đẹp, dù nhỏ, thì tôi mới có thể sống tiếp mà không sợ hãi với cái ý nghĩ rằng mình chỉ là một đứa đang vật vờ tồn tại.
 
VN sau vụ covid giờ lắm người trầm cảm lắm, nhất là genZ. Sống đầy đủ quá lại nửa tây nửa việt không kiếm được mục tiêu sống nên dễ tự tử.
Mỗi người mà đang ở thời kỳ thấy hạnh phúc quá thì sau đó một thời gian sẽ thật đáng sợ vì sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng mất phương hướng. Rất dễ tự tử.
 
T tin xã hội loài người này như thế giới hoang dã có kiến, có chó, có mèo, có hoa, có cây thì sẽ có thiên địch phá hoại.

Nên, theo t nghiệm ra được thì trước tiên xác định mình là ai, mình thuộc nhóm nào, thuộc nhóm thích tự do, không thích bị ràng buộc đời sống thì t luôn tin rằng sẽ có ai cùng hợp tần số như mình.

Còn nếu không xác định được bản thân mình tuýp nào, thì sẽ chạy theo ý kiến bên ngoài cụ thể là hàng xóm thân t, luôn kêu t phải phấn đầu nhà lầu, xe hơi, for what? Đó k phải ý muốn mình thích, nên t cứ chạy theo nên t sẽ cảm thấy cuộc sống vô nghĩa vđ.

Đó là cách t tìm ý nghĩa cuộc sống và mục tiêu của t, hiểu bản thân mình trước, t tham khảo từ mấy môn tính cách học.
 
một bài viết rất đầu tư và có chiều sâu. Mặc dù biết cơ số trẻ trâu trong này không hiểu đâu, nhưng tao vẫn up cho cao nhân vào tâm sự
anh bạn @thangnhocmoilon nghĩ sao về vấn đề này ? :)
VN sau vụ covid giờ lắm người trầm cảm lắm, nhất là genZ. Sống đầy đủ quá lại nửa tây nửa việt không kiếm được mục tiêu sống nên dễ tự tử.
Mỗi người mà thấy hạnh phúc quá thì sau đó sẽ thật đáng sợ vì sẽ rơi vàng trạng thái trống rỗng. Rất dễ tự tử.
Tau chốt hạ, ý ngĩa cuột sống:
1. Thỏa mãn tất cả các lỗ có trên cơ thể
2. Thỏa mãn nhu cầu ĂN NGỦ ĐỤ Ị
 
Tôi có một người anh rất thân, hai anh em chơi với nhau từ bé, chuyện gì cũng có thể nói với nhau, đã từng nhiều hôm chia nhau nửa ổ bánh mì cầm hơi, uống chung bịch trà đá. Thoắt cái, mỗi đứa một nơi. Tôi tàng tàng sống, tàng tàng trôi. Anh giàu, nhà đẹp, xe xịn, tiền nhiều, gái lắm, quần quật làm, quần quật chơi. Thỉnh thoảng anh em gặp nhau, anh luôn cười và làm tôi vui như ngày còn nhỏ.

Đùng cái, anh tự tử, chết ngọt. Tất cả người quen lẫn biết mà không quen đều ngạc nhiên, phán xét, “Ngu”. Kèm theo những đoán già đoán non rần rần một dạo.

Người Việt thường chửi người tự tử, bất kể chết hay không chết, là ngu. Thậm chí luật bảo hiểm y tế cũ thì các ca tự tử không được chi trả bảo hiểm, luật mới bổ sung năm 2014 đã bỏ điều này. Và hình như người tự tử phải đóng thêm một khoản gọi là tiền ngu thì phải (chi tiết này tôi không nắm rõ vì không tìm thấy trong luật, nhưng hồi nhỏ hay nghe người lớn nói).

Có nhiều lý do khiến người ta tự tử. Hầu hết là vì tình, giận, uất ức, bế tắc vì không giải quyết được vấn đề cuộc sống như nợ, nghèo… Người tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống thì hiếm. Với người Việt, tự tử vì tình, vì tiền, vì buồn đã là một đứa ngu rồi thì tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống là một đứa đã ngu còn thêm vớ vẩn, điên khùng!

Chẳng mấy người hiểu tại sao lại có đứa lại tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Cuộc sống với đám đông là thức dậy mỗi sáng, ăn, đi học đi làm, ăn, làm, chơi, ngủ, lại thức dậy… Sắm được cái xe, mua được cái nhà là có ý nghĩa, to đẹp hơn của nhà thằng hàng xóm thì càng có ý nghĩa, cưới vợ gã chồng đẻ con, già, bệnh, chết… vòng tròn lặp đi lặp lại, tàng tàng, đều đều, vậy là được.

Người Việt sau này rất ít đứa thích triết học. Và trong những đứa thích triết thì chỉ có số ít suy ngẫm về cuộc đời. Đứa nào lỡ miệng hỏi, “Ý nghĩa cuộc sống của bạn là gì?” thì liền bị mắng, “Bày đặt triết lý, lấy chồng (vợ) đi!” Dường như với phần đông người Việt, ý nghĩa của sự tồn tại của một con người chỉ là để duy trì nòi giống. Ông anh tự tử của mình, người ta sau khi chửi ngu, sướng mà không biết đường hưởng, thì còn suýt xoa, “Nó chưa lấy vợ đẻ con.” Nghĩa là, anh ta chẳng để lại di sản gì, cuộc đời anh ta không có ý nghĩa khi chưa có được thằng con nối dõi tông đường.

Trước đó, mình cũng đọc nhiều nhưng chưa bao giờ tự hỏi ý nghĩa cuộc sống là gì, mục đích của việc mình có mặt trên đời và tồn tại cho đến nay là gì? Nhưng ông anh tự tử, mình hiểu nguyên nhân. Ờ thì một ngày bỗng chán việc phải thức dậy, đi làm, tán gái, tiêu tiền, cảm thấy có mình cũng được mà không có mình thì cũng được, trái đất vẫn quay và cuộc đời vẫn đẹp, chết cũng được mà sống cũng được, chẳng còn thứ gì thú vị, vướng bận, chẳng có lý tưởng mà cũng không biết mình tồn tại làm gì, tìm không ra câu trả lời, thích chết thì chết thôi cho đỡ chật đất. Nhẹ bẫng. Nhàn tênh.

Mặc kệ những phán xét người ta dành cho anh, tôi thấy trong chính cái sự chết của anh mang một ý nghĩa tích cực và dũng cảm nhất định. Tìm mãi không ra ý nghĩa của cuộc sống của chính mình thì ít ra anh còn dám chết, không như nhiều người tồn tại vật vờ ngoài kia chẳng đóng góp được gì mà còn góp phần làm hư hại, băng hoại thêm cho người khác và nặng chật quả đất nhưng vẫn cứ giương giương tự đắc, tự mãn.

Tôi có một anh bạn rất ghét ngày sinh của mình. Cứ tới ngày sinh của anh là anh rơi vào trạng thái trầm cảm khi không tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Ta là ai? Vì sao ta tồn tại? Ý nghĩa cuộc sống của ta trên đời này là gì? Với những người như anh, nếu không tìm ra câu trả lời cho chính mình và để trạng thái trầm cảm kéo dài thì một ngày nào đó bất kỳ họ dễ dàng quyết định từ bỏ cuộc sống một cách quyết liệt, triệt để.

Sống từng này năm, trải chuyện, tôi nghĩ mỗi cây cỏ còn có mục đích riêng thì nhẽ nào con người có suy nghĩ lại tồn tại không vì lý do gì? Con người khi không tự đặt câu hỏi và cố gắng tìm hiểu ý nghĩa cuộc sống của chính mình, cố làm một điều gì đó có ý nghĩa tốt đẹp thì sự tồn tại còn kém sự đóng góp của cây cỏ. Khát vọng cống hiến, đóng góp cái gì đẹp cho đời cho người để thấy mình có ý nghĩa là điều chỉ có ở những người biết tự đặt câu hỏi cho chính mình về ý nghĩa cuộc sống, do đó họ mới có thể có được hoài bão và mỗi việc họ làm, mỗi lời họ nói đều cố gắng mang một ý nghĩa, thông điệp nào đó tốt đẹp của sự hiến dâng.

Nhiều người khi nghe người khác có ý định tự tử thì thường khuyên nhủ theo kiểu, “Đừng làm chuyện dại dột.” Ừ, chết vì tình, vì buồn, vì áp lực thì đúng là ngu thật, nhưng khi một người chán cuộc sống vì không tìm được ý nghĩa thì lời khuyên trên trở nên hài hước bởi ít ra người muốn tự tử còn có ý nghĩa và thông minh hơn cái đứa đi khuyên.

Có vài lần, vài anh bạn thất tình tâm sự với tôi kêu là không sống nổi, đòi tự tử, tưởng nhận được lời khuyên, an ủi, động viên đừng chết của tôi thì tôi lại dửng dưng như không, bảo, “Dạ, anh chết đi. Có cần em chỉ cách? Hãy chuẩn bị cho thật kỹ để khi chết là chết ngọt chứ đừng ngắc ngứ thì khổ thân thêm nghen.” Cuối cùng chẳng anh nào dám chết. Nhưng những đứa quyết chết vì không tìm được ý nghĩa cuộc sống thì thường chẳng nói gì, luôn mồm bảo mình ổn và khi chết là đi ngọt, gọn gàng.

Ở xã hội Việt Nam hiện nay, chỉ cần mở mắt ra nhìn mở tai ra nghe thực trạng xã hội, mở mồm ra nói lời công chính là đã tự tìm thấy mục đích của sự tồn tại, ý nghĩa cuộc sống của chính mình rồi. Có chịu tự đặt câu hỏi hay không mà thôi. Tôi ghét cái cách mà người Việt mình tin vào thuyết mệnh trời vì người ta hay đổ thừa vào trời và lấy nó làm cái cớ cho sự bịt mắt, bịt tai và bịt mồm mình lẫn người khác lại, tự bào chữa cho sự vô dụng, lười nhác, trây ỳ của bản thân bằng cách chối bỏ việc đi tìm câu trả lời cho chính mình về ý nghĩa cuộc sống.

Vậy tôi tồn tại vì lý do gì? Tại sao tôi có mặt ở đây, nơi này với cộng đồng này, xã hội này mà không phải là ở một nơi khác, xã hội khác? Tôi chết có để lại gì không? Trong hành trình tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, tôi cố gắng để lại dấu vết và sau 41 năm nhìn lại tôi thấy những dấu vết mà mình cố tạo ra, so với người khác, nó nhỏ mọn lắm. Dẫu vậy, tôi vẫn tin những dấu vết đó có ý nghĩa. Khi tin mình còn làm được gì đó có ý nghĩa đẹp, dù nhỏ, thì tôi mới có thể sống tiếp mà không sợ hãi với cái ý nghĩ rằng mình chỉ là một đứa đang vật vờ tồn tại.
T 27 tuổi xuân. Từ 2 bàn tay trắng vào SG kiếm đx 1,5 tỏi. Ăn tiêu chơi bời và quyết định nghỉ việc đến nay được 3 tháng
Đang loay hoay trong nhưng câu hỏi của m. Mục đích sống là phải làm thật lớn. Giúp đõ dc những người xung quanh. Sống có ý nghĩa cho đời mà sao thấy năng lực chưa đủ
Nhiều khi tư hỏi tại sao cứ phải chạy theo vật chất. Rồi phải vào 1 vòng lặp do xã hội tạo nên….
Đến giờ vẫn chưa có câu trả lời. Cảm ơn bài viết của m
 
Tau chốt hạ, ý ngĩa cuột sống:
1. Thỏa mãn tất cả các lỗ có trên cơ thể
2. Thỏa mãn nhu cầu ĂN NGỦ ĐỤ Ị
Của mày mới chỉ dừng lại ở bản năng con vật thôi, vẫn chưa thoát ra được
 
Tôi có một người anh rất thân, hai anh em chơi với nhau từ bé, chuyện gì cũng có thể nói với nhau, đã từng nhiều hôm chia nhau nửa ổ bánh mì cầm hơi, uống chung bịch trà đá. Thoắt cái, mỗi đứa một nơi. Tôi tàng tàng sống, tàng tàng trôi. Anh giàu, nhà đẹp, xe xịn, tiền nhiều, gái lắm, quần quật làm, quần quật chơi. Thỉnh thoảng anh em gặp nhau, anh luôn cười và làm tôi vui như ngày còn nhỏ.

Đùng cái, anh tự tử, chết ngọt. Tất cả người quen lẫn biết mà không quen đều ngạc nhiên, phán xét, “Ngu”. Kèm theo những đoán già đoán non rần rần một dạo.

Người Việt thường chửi người tự tử, bất kể chết hay không chết, là ngu. Thậm chí luật bảo hiểm y tế cũ thì các ca tự tử không được chi trả bảo hiểm, luật mới bổ sung năm 2014 đã bỏ điều này. Và hình như người tự tử phải đóng thêm một khoản gọi là tiền ngu thì phải (chi tiết này tôi không nắm rõ vì không tìm thấy trong luật, nhưng hồi nhỏ hay nghe người lớn nói).

Có nhiều lý do khiến người ta tự tử. Hầu hết là vì tình, giận, uất ức, bế tắc vì không giải quyết được vấn đề cuộc sống như nợ, nghèo… Người tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống thì hiếm. Với người Việt, tự tử vì tình, vì tiền, vì buồn đã là một đứa ngu rồi thì tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống là một đứa đã ngu còn thêm vớ vẩn, điên khùng!

Chẳng mấy người hiểu tại sao lại có đứa lại tự tử vì không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Cuộc sống với đám đông là thức dậy mỗi sáng, ăn, đi học đi làm, ăn, làm, chơi, ngủ, lại thức dậy… Sắm được cái xe, mua được cái nhà là có ý nghĩa, to đẹp hơn của nhà thằng hàng xóm thì càng có ý nghĩa, cưới vợ gã chồng đẻ con, già, bệnh, chết… vòng tròn lặp đi lặp lại, tàng tàng, đều đều, vậy là được.

Người Việt sau này rất ít đứa thích triết học. Và trong những đứa thích triết thì chỉ có số ít suy ngẫm về cuộc đời. Đứa nào lỡ miệng hỏi, “Ý nghĩa cuộc sống của bạn là gì?” thì liền bị mắng, “Bày đặt triết lý, lấy chồng (vợ) đi!” Dường như với phần đông người Việt, ý nghĩa của sự tồn tại của một con người chỉ là để duy trì nòi giống. Ông anh tự tử của mình, người ta sau khi chửi ngu, sướng mà không biết đường hưởng, thì còn suýt xoa, “Nó chưa lấy vợ đẻ con.” Nghĩa là, anh ta chẳng để lại di sản gì, cuộc đời anh ta không có ý nghĩa khi chưa có được thằng con nối dõi tông đường.

Trước đó, mình cũng đọc nhiều nhưng chưa bao giờ tự hỏi ý nghĩa cuộc sống là gì, mục đích của việc mình có mặt trên đời và tồn tại cho đến nay là gì? Nhưng ông anh tự tử, mình hiểu nguyên nhân. Ờ thì một ngày bỗng chán việc phải thức dậy, đi làm, tán gái, tiêu tiền, cảm thấy có mình cũng được mà không có mình thì cũng được, trái đất vẫn quay và cuộc đời vẫn đẹp, chết cũng được mà sống cũng được, chẳng còn thứ gì thú vị, vướng bận, chẳng có lý tưởng mà cũng không biết mình tồn tại làm gì, tìm không ra câu trả lời, thích chết thì chết thôi cho đỡ chật đất. Nhẹ bẫng. Nhàn tênh.

Mặc kệ những phán xét người ta dành cho anh, tôi thấy trong chính cái sự chết của anh mang một ý nghĩa tích cực và dũng cảm nhất định. Tìm mãi không ra ý nghĩa của cuộc sống của chính mình thì ít ra anh còn dám chết, không như nhiều người tồn tại vật vờ ngoài kia chẳng đóng góp được gì mà còn góp phần làm hư hại, băng hoại thêm cho người khác và nặng chật quả đất nhưng vẫn cứ giương giương tự đắc, tự mãn.

Tôi có một anh bạn rất ghét ngày sinh của mình. Cứ tới ngày sinh của anh là anh rơi vào trạng thái trầm cảm khi không tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Ta là ai? Vì sao ta tồn tại? Ý nghĩa cuộc sống của ta trên đời này là gì? Với những người như anh, nếu không tìm ra câu trả lời cho chính mình và để trạng thái trầm cảm kéo dài thì một ngày nào đó bất kỳ họ dễ dàng quyết định từ bỏ cuộc sống một cách quyết liệt, triệt để.

Sống từng này năm, trải chuyện, tôi nghĩ mỗi cây cỏ còn có mục đích riêng thì nhẽ nào con người có suy nghĩ lại tồn tại không vì lý do gì? Con người khi không tự đặt câu hỏi và cố gắng tìm hiểu ý nghĩa cuộc sống của chính mình, cố làm một điều gì đó có ý nghĩa tốt đẹp thì sự tồn tại còn kém sự đóng góp của cây cỏ. Khát vọng cống hiến, đóng góp cái gì đẹp cho đời cho người để thấy mình có ý nghĩa là điều chỉ có ở những người biết tự đặt câu hỏi cho chính mình về ý nghĩa cuộc sống, do đó họ mới có thể có được hoài bão và mỗi việc họ làm, mỗi lời họ nói đều cố gắng mang một ý nghĩa, thông điệp nào đó tốt đẹp của sự hiến dâng.

Nhiều người khi nghe người khác có ý định tự tử thì thường khuyên nhủ theo kiểu, “Đừng làm chuyện dại dột.” Ừ, chết vì tình, vì buồn, vì áp lực thì đúng là ngu thật, nhưng khi một người chán cuộc sống vì không tìm được ý nghĩa thì lời khuyên trên trở nên hài hước bởi ít ra người muốn tự tử còn có ý nghĩa và thông minh hơn cái đứa đi khuyên.

Có vài lần, vài anh bạn thất tình tâm sự với tôi kêu là không sống nổi, đòi tự tử, tưởng nhận được lời khuyên, an ủi, động viên đừng chết của tôi thì tôi lại dửng dưng như không, bảo, “Dạ, anh chết đi. Có cần em chỉ cách? Hãy chuẩn bị cho thật kỹ để khi chết là chết ngọt chứ đừng ngắc ngứ thì khổ thân thêm nghen.” Cuối cùng chẳng anh nào dám chết. Nhưng những đứa quyết chết vì không tìm được ý nghĩa cuộc sống thì thường chẳng nói gì, luôn mồm bảo mình ổn và khi chết là đi ngọt, gọn gàng.

Ở xã hội Việt Nam hiện nay, chỉ cần mở mắt ra nhìn mở tai ra nghe thực trạng xã hội, mở mồm ra nói lời công chính là đã tự tìm thấy mục đích của sự tồn tại, ý nghĩa cuộc sống của chính mình rồi. Có chịu tự đặt câu hỏi hay không mà thôi. Tôi ghét cái cách mà người Việt mình tin vào thuyết mệnh trời vì người ta hay đổ thừa vào trời và lấy nó làm cái cớ cho sự bịt mắt, bịt tai và bịt mồm mình lẫn người khác lại, tự bào chữa cho sự vô dụng, lười nhác, trây ỳ của bản thân bằng cách chối bỏ việc đi tìm câu trả lời cho chính mình về ý nghĩa cuộc sống.

Vậy tôi tồn tại vì lý do gì? Tại sao tôi có mặt ở đây, nơi này với cộng đồng này, xã hội này mà không phải là ở một nơi khác, xã hội khác? Tôi chết có để lại gì không? Trong hành trình tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, tôi cố gắng để lại dấu vết và sau 41 năm nhìn lại tôi thấy những dấu vết mà mình cố tạo ra, so với người khác, nó nhỏ mọn lắm. Dẫu vậy, tôi vẫn tin những dấu vết đó có ý nghĩa. Khi tin mình còn làm được gì đó có ý nghĩa đẹp, dù nhỏ, thì tôi mới có thể sống tiếp mà không sợ hãi với cái ý nghĩ rằng mình chỉ là một đứa đang vật vờ tồn tại.
Bảo mấy thằng vào bệnh viện.. tìm những cái trường hợp mà đang tuổi lao động khoẻ mạnh đùng cái đổ bệnh sắp đứt nhưng đằng sau họ là bố mẹ con cái đang ngóng chờ.

Bọn mày sinh ra trong tình yêu thương, bế ẵm vun vén bởi bố mẹ. Ý nghĩa cuộc sống ah? Đơn giản mày sinh ra bằng tình yêu thương thì hãy trao trả hết tình yêu thương đó cho người thân, cuộc đời đi, tự tử là hình thức tột cùng của sự ích kỷ, chỉ thích ôm cho mình nhưng ko có khoảnh khắc nào nghĩ đem cho người cả.mang ơn dưỡng dục nhưng lại tính ăn bùng địt quỵt, luôn muốn được thoả mãn vỗ về e ấp, được thoả mãn sung sướng trong tình cảm, đạt được rồi thì cần đạt được thêm nữa.đéo dám có trách nhiệm với ai cũng đéo dám có trách nhiệm với cuộc đời này, đéo dám có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Loser nói mẹ ra là loser nữa là triết học mình là ai? Ý nghĩa mình sinh ra?.. sinh ra để trả nghiệp, sinh ra để làm loser, thất bại trong tạo hoá chứ là cái đéo gì nữa.

Đọc cũng văn hay chữ tốt đấy nhưng ý nghĩa như Lồn. Đm chết đi cũng thành oan hồn loser, bị đánh bị hiếp thoát đéo đc khổ :))
 
Bảo mấy thằng vào bệnh viện.. tìm những cái trường hợp mà đang tuổi lao động khoẻ mạnh đùng cái đổ bệnh sắp đứt nhưng đằng sau họ là bố mẹ con cái đang ngóng chờ.

Bọn mày sinh ra trong tình yêu thương, bế ẵm vun vén bởi bố mẹ. Ý nghĩa cuộc sống ah? Đơn giản mày sinh ra bằng tình yêu thương thì hãy trao trả hết tình yêu thương đó cho người thân, cuộc đời đi, tự tử là hình thức tột cùng của sự ích kỷ, chỉ thích ôm cho mình nhưng ko có khoảnh khắc nào nghĩ đem cho người cả.mang ơn dưỡng dục nhưng lại tính ăn bùng địt quỵt, luôn muốn được thoả mãn vỗ về e ấp, được thoả mãn sung sướng trong tình cảm, đạt được rồi thì cần đạt được thêm nữa.đéo dám có trách nhiệm với ai cũng đéo dám có trách nhiệm với cuộc đời này, đéo dám có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Loser nói mẹ ra là loser nữa là triết học mình là ai? Ý nghĩa mình sinh ra?.. sinh ra để trả nghiệp, sinh ra để làm loser, thất bại trong tạo hoá chứ là cái đéo gì nữa.

Đọc cũng văn hay chữ tốt đấy nhưng ý nghĩa như lồn. Đm chết đi cũng thành oan hồn loser, bị đánh bị hiếp thoát đéo đc khổ :))
Đấy là mày nghĩ thế thôi, chứ có phải ai cũng nghĩ vậy đâu?

Mày nên tập cách tôn trọng quan điểm khác biệt, như thế tranh luận sẽ hanh thông hơn. Chứ vừa vào đã chụp mũ người khác là loser dựa theo tiêu chuẩn cá nhân mày thì chỉ dẫn tới bế tắc thôi.

Nói về chữ hiếu thì cũng đa dạng, có những thằng cho rằng chỉ cần thuê giúp việc về hầu bố mẹ là đủ, có những thằng thì lại cho rằng phải tự tay hầu bố mẹ như cái cách hồi xưa bố mẹ hầu mình mới là hiếu thảo. Nếu dựa trên cái tiêu chuẩn chỉ cần có người chăm sóc là đủ thì rõ ràng cái vị trí đứa con có hay không có cũng chả còn quan trọng nữa, đúng chưa? Ngoài ra con người mỗi tuổi họ sẽ nghĩ khác, lúc trai trẻ làm sao mày đòi hỏi chúng nó phải nghĩ tới ông bà cha mẹ, hay sâu xa hơn là tổ quốc? Trong đầu chúng nó chỉ có nghĩ tới tình yêu mà thôi...

Tao thì hồi xưa bị người yêu bỏ tao chưa tới mức tự tử, nhưng tao buồn tới mức đéo buồn nghĩ tới bố mẹ tao là ai luôn, tao chỉ lăn ra ngủ cả ngày, do vậy tao hiểu cái cảm giác bọn tự tử vì tình.
 
Tao đã nghĩ về ý nghĩa cuộc sống từ hồi trẻ trâu, rất giống vs những j thớt đã viết. Và giờ tao nghĩ rằng cuộc sống có ý nghĩa hơn nếu mình đóng góp đc nhiều điều tích cực cho xã hội, mình lan tỏa được năng lượng tích cực cho mọi người, và có được 1 người tri kỷ hiểu mình ( nghĩa là ko có cảm giác cô đơn )
 
Bảo mấy thằng vào bệnh viện.. tìm những cái trường hợp mà đang tuổi lao động khoẻ mạnh đùng cái đổ bệnh sắp đứt nhưng đằng sau họ là bố mẹ con cái đang ngóng chờ.

Bọn mày sinh ra trong tình yêu thương, bế ẵm vun vén bởi bố mẹ. Ý nghĩa cuộc sống ah? Đơn giản mày sinh ra bằng tình yêu thương thì hãy trao trả hết tình yêu thương đó cho người thân, cuộc đời đi, tự tử là hình thức tột cùng của sự ích kỷ, chỉ thích ôm cho mình nhưng ko có khoảnh khắc nào nghĩ đem cho người cả.mang ơn dưỡng dục nhưng lại tính ăn bùng địt quỵt, luôn muốn được thoả mãn vỗ về e ấp, được thoả mãn sung sướng trong tình cảm, đạt được rồi thì cần đạt được thêm nữa.đéo dám có trách nhiệm với ai cũng đéo dám có trách nhiệm với cuộc đời này, đéo dám có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Loser nói mẹ ra là loser nữa là triết học mình là ai? Ý nghĩa mình sinh ra?.. sinh ra để trả nghiệp, sinh ra để làm loser, thất bại trong tạo hoá chứ là cái đéo gì nữa.

Đọc cũng văn hay chữ tốt đấy nhưng ý nghĩa như lồn. Đm chết đi cũng thành oan hồn loser, bị đánh bị hiếp thoát đéo đc khổ :))
Như mày thuộc loại số đông mà thằng thớt nói đến đấy. Chỉ biết mạt sát và đòi hỏi từ người khác :) Đấy cũng là 1 dạng ích kỷ, khác ở chổ mày ích kỷ mang cái mác đạo đức, cống hiến, muốn người khác theo ý mình, thằng kia thì ích kỷ thẳng thắng :) Quan điểm của tao thì loại 1 mệt hơn loại 2, ít ra loại 2 nó chả đòi hỏi ai, tự do tự tại, loại 1 ưa chỏ mõm vào việc của người khác.Loại 2 gián tiếp tạo áp lực cho người khác, loại 1 trực tiếp giải quyết áp lực :) Bằng cách nào ? Giết mình … hoặc giết người. Người ở đây là ai ? Là loại 2 :) Sòng phẳng. Ngoài đời mà tao gặp thằng nào như vậy là tao sút bể mặt :)
Cách giải quyết vấn đề của loại 1 là tự chuyển mình, còn loại 2 là đòi hỏi thay đổi môi trường xung quanh, do đó tập thể mà loại 2 càng nhiều thì càng toxic
Theo dòng chảy lịch sử thì con người ngày càng đếch quan tâm chuyện bên ngoài, hướng về bản thân nhiều hơn. Cho nên ở các nước phát triển người ta vô cảm, độc lập, đề cao sự riêng tư, chỉ các nước đang phát triển thì tập quán làng xã vẫn còn thôi :)
 
Sửa lần cuối:
nếu m nói những người khác, những thế hệ sau ít người thích triết học/triết lý là không đúng.
vì bản thân mỗi người mang những triết lý triết học khác nhau, cái này là đa dạng của tự nhiên nên ko thể đòi hỏi người khác hiểu mình như chính bản thân mình hiểu mình được.
ví dụ những người nghèo khó, thiếu cái ăn thì triết lý của họ rất thực dụng, thực tế, cần ăn uống tồn tại cái đã nhé m, chưa có ai bụng đói mà tâm tư về triết học được cả, nếu không sẽ có 2 khả năng ở đây: 1 là m sẽ nghèo cùng với đó thích triết học, nội tâm sâu sắc thì sống dặt dẹo, 2 là m nghèo và không thực tế lên m sẽ chết ngay khi kịp nhận thức về bản thân.
còn m thấy anh bạn trong bài viết của m không, có gần như hầu hết mọi thứ điều kiện đủ, cuộc sống cần phấn đầu 10 điều anh ta đã đạt được 5 điều thì tâm hồn bớt trăn trở chút, phần còn lại mới có tg để tìm hiểu ý nghĩa của triết học hiện sinh nhé.
những người kia không hiểu được m or anh bạn kia, ngược lại m cũng ko thể hiểu được triết lý sống của những người kia nhé.
triết học không cần quá phức tạp, nó cũng như phật giáo, nó chính là cuộc sống hằng ngày của m thôi.
 
Đấy là mày nghĩ thế thôi, chứ có phải ai cũng nghĩ vậy đâu?

Mày nên tập cách tôn trọng quan điểm khác biệt, như thế tranh luận sẽ hanh thông hơn. Chứ vừa vào đã chụp mũ người khác là loser dựa theo tiêu chuẩn cá nhân mày thì chỉ dẫn tới bế tắc thôi.

Nói về chữ hiếu thì cũng đa dạng, có những thằng cho rằng chỉ cần thuê giúp việc về hầu bố mẹ là đủ, có những thằng thì lại cho rằng phải tự tay hầu bố mẹ như cái cách hồi xưa bố mẹ hầu mình mới là hiếu thảo. Nếu dựa trên cái tiêu chuẩn chỉ cần có người chăm sóc là đủ thì rõ ràng cái vị trí đứa con có hay không có cũng chả còn quan trọng nữa, đúng chưa? Ngoài ra con người mỗi tuổi họ sẽ nghĩ khác, lúc trai trẻ làm sao mày đòi hỏi chúng nó phải nghĩ tới ông bà cha mẹ, hay sâu xa hơn là tổ quốc? Trong đầu chúng nó chỉ có nghĩ tới tình yêu mà thôi...

Tao thì hồi xưa bị người yêu bỏ tao chưa tới mức tự tử, nhưng tao buồn tới mức đéo buồn nghĩ tới bố mẹ tao là ai luôn, tao chỉ lăn ra ngủ cả ngày, do vậy tao hiểu cái cảm giác bọn tự tử vì tình.
Hehe thì lại phải vấn lại là cái chữ loser ở đây là nghĩa nó ntn:))
Việc loser trong cuộc đời ở đây nó ko phải là việc bọn kiếm đc tiền nhiều hay ít, bọn nó sống thiện hay ác nữa. Mà là bọn nó ko có ích cho bất kể điều gì trong cuộc sống này (hoặc do bọn nó nghĩ thế).. cuộc sống đâu có hạn hẹp để không tìm đc bất kể điều gì có ích hoặc chí ít là thấy thích thú.. như m bảo đó khi bị tri phối đau khổ vì tình thì “cuộc đời” gói gọn trong “cuộc tình” đó, đấy là m thấy vậy nhưng ko nhận thấy là m còn có bố mẹ bao đỡ, còn có chỗ dựa để chỉ ăn với ngủ. Vậy những đứa ko tấc sắt cắm dùi, không có hoàn cảnh tốt, ngày ngày lo tiền trả nhà trọ, tiền ăn từng bữa nó lại ko ĐƯỢC có cảm xúc chán nản, buồn bã ư? Họ có chứ nhưng nó phải vượt qua để tiếp tục sinh tồn, tiếp tục bước để có trách nhiệm với cuộc đời này.

T nói rõ ở trên rồi, cuộc sống khó khăn và càng ngày càng độc hại. Nên sự “thuận” quá trong cuộc đời khiến nhiều ng trở nên yếu đuối ko có “sức đề kháng” với hiện thực đang thay đổi.
 
Ý nghĩa cuộc sống để nói thì mang theo hướng thế giới quan và cách nhận định của mỗi người
Người thì muốn theo đuỏi vật chất vì cuộc sống khổ cực từ bé
Người thì muốn bình an
Người thì muốn có sức khoẻ khi bệnh tật đủ nhiều…..
Topic theo chiều hướng mở. Hay thì like và ngẫm nghỉ
Không vừa ý thì đi qua chi phải nặng nhẹ thể hiện mình….( vì những người đủ trải họ chẳng bao giờ làm thee)
 
Của mày mới chỉ dừng lại ở bản năng con vật thôi, vẫn chưa thoát ra được
Con người gồm 7 phần Con 3 phần Người
m đã được học dìa chủ ngĩa tập thể thiểu số phục tùng đa số chưa?
 
nếu m nói những người khác, những thế hệ sau ít người thích triết học/triết lý là không đúng.
vì bản thân mỗi người mang những triết lý triết học khác nhau, cái này là đa dạng của tự nhiên nên ko thể đòi hỏi người khác hiểu mình như chính bản thân mình hiểu mình được.
ví dụ những người nghèo khó, thiếu cái ăn thì triết lý của họ rất thực dụng, thực tế, cần ăn uống tồn tại cái đã nhé m, chưa có ai bụng đói mà tâm tư về triết học được cả, nếu không sẽ có 2 khả năng ở đây: 1 là m sẽ nghèo cùng với đó thích triết học, nội tâm sâu sắc thì sống dặt dẹo, 2 là m nghèo và không thực tế lên m sẽ chết ngay khi kịp nhận thức về bản thân.
còn m thấy anh bạn trong bài viết của m không, có gần như hầu hết mọi thứ điều kiện đủ, cuộc sống cần phấn đầu 10 điều anh ta đã đạt được 5 điều thì tâm hồn bớt trăn trở chút, phần còn lại mới có tg để tìm hiểu ý nghĩa của triết học hiện sinh nhé.
những người kia không hiểu được m or anh bạn kia, ngược lại m cũng ko thể hiểu được triết lý sống của những người kia nhé.
triết học không cần quá phức tạp, nó cũng như phật giáo, nó chính là cuộc sống hằng ngày của m thôi.
Thế nên người ta mới nói rằng thường con người ta chỉ cao thượng trong thuận cảnh chứ ít người nào có khả năng cố thủ cao thượng trong nghịch cảnh.

Người cao thượng trong nghịch cảnh thì dù không có nhiều tiền cũng mang phẩm chất của quý tộc rồi.
 
Hehe thì lại phải vấn lại là cái chữ loser ở đây là nghĩa nó ntn:))
Việc loser trong cuộc đời ở đây nó ko phải là việc bọn kiếm đc tiền nhiều hay ít, bọn nó sống thiện hay ác nữa. Mà là bọn nó ko có ích cho bất kể điều gì trong cuộc sống này (hoặc do bọn nó nghĩ thế).. cuộc sống đâu có hạn hẹp để không tìm đc bất kể điều gì có ích hoặc chí ít là thấy thích thú.. như m bảo đó khi bị tri phối đau khổ vì tình thì “cuộc đời” gói gọn trong “cuộc tình” đó, đấy là m thấy vậy nhưng ko nhận thấy là m còn có bố mẹ bao đỡ, còn có chỗ dựa để chỉ ăn với ngủ. Vậy những đứa ko tấc sắt cắm dùi, không có hoàn cảnh tốt, ngày ngày lo tiền trả nhà trọ, tiền ăn từng bữa nó lại ko ĐƯỢC có cảm xúc chán nản, buồn bã ư? Họ có chứ nhưng nó phải vượt qua để tiếp tục sinh tồn, tiếp tục bước để có trách nhiệm với cuộc đời này.

T nói rõ ở trên rồi, cuộc sống khó khăn và càng ngày càng độc hại. Nên sự “thuận” quá trong cuộc đời khiến nhiều ng trở nên yếu đuối ko có “sức đề kháng” với hiện thực đang thay đổi.
Nói chung lắng nghe đi, bớt phán xét thì cuộc sống của mày sẽ có ý nghĩa hơn. Cái chuẩn của mày cũng chỉ có giá trị với mày và những thằng như mày chứ nó không phải chân lý tuyệt đối để người đời ai cũng nhất nhất noi theo.
 
Thế nên người ta mới nói rằng thường con người ta chỉ cao thượng trong thuận cảnh chứ ít người nào có khả năng cố thủ cao thượng trong nghịch cảnh.

Người cao thượng trong nghịch cảnh thì dù không có nhiều tiền cũng mang phẩm chất của quý tộc rồi.
Đúng vậy, người như vậy giờ rất hiếm
 
Cuộc sống vốn không có ý nghĩa. Ý nghĩa của nó là do bản thân mỗi người tự mang lại. Vậy nên đừng thằng nào đưa ra khái niệm thế nào là cuộc đời có ý nghĩa vì nó không thể áp dụng cho tất cả.
 

Có thể bạn quan tâm

Top