HaVyy
Giang hồ mạng 5.0
Đêm qua tao ngủ từ 17h-9h sáng mới tỉnh được. Tao nhớ cô tao sang gọi tao dậy ăn cơm, tao đã thưa cô tao rồi ngồi dậy bật điện định sang ăn cơm. Nhưng như có một thế lực nào đó kéo tao ngã xuống giường ngủ tiếp.
Tao nhớ rõ cảm giác đó như bị lôi linh hồn chứ không phải là bị lôi kéo thể xác. Vì tao vẫn nhận biết được tao đã dậy bật đèn và bị một cái gì đó kéo xuống đánh ngất đi. Một lúc sau tao bắt đầu bị kéo vào 1 giấc mơ tao tồn tại trong thân xác một người đàn ông. Tao có vợ và một nhóm bạn bè cùng người nhà đang ăn tiệc thì tiếng hú hét ầm trời ( giống tiếng hú cảnh báo máy bay địch trước kia kết hợp tiếng còi cấp cứu và cảnh sát rú ầm ĩ. Rồi một đoàn xe bộ đội ( mặc trang phục TQ - đéo hiểu sao tao không thấy giống tp bộ đội Việt Nam nên lúc tỉnh tao tra google trang phục bộ đội các quốc gia thì nhận ra là của bộ đội TQ) đoàn xe xuống rất nhiều bộ đội xuống thông báo có 1 bệnh dịch khiến con người phát điên giết người đang tràn lan mọi người nên ai về nhà đó. Thế là tao với vợ và người nhà cùng 1 số người bạn (tao nhìn thấy 3 người đàn ông cao to) vào trong nhà đóng cửa lại. Nhà tao lúc đó như kiểu biệt thự ấy đồ đạc trong nhà là màu trắng chủ đạo rất sang chảnh. Được 1 lúc thì tao ra ngoài cổng nhìn thấy bộ đội la liệt ngoài đường canh như đợt bị canh Codvid ấy nhưng dầy đặc hơn 3 nhà dân đã có 1 toán canh rồi. Tao vào trong nhà rồi bỗng dưng mọi thứ đảo lộn hết không hiểu sao trong não tao như có 1 nhận biết chính bộ đội đang lừa dối người dân chính họ dùng người dân làm thí nghiệm và khuyên tao nên chạy trốn khỏi nhà.
Nhưng lúc tao vào nhà thì bọn người bị biến đổi hoá điên đã giết hết người nhà tao với vk tao rồi. Ba ông bạn tao thì lái xe tới bảo tao nhanh lên xe chạy trốn. Vậy là bọn tao rượt đuổi với bộ đội giống hệt phim hành động mọi thứ chân thực tới mức tao cảm nhận cả được bờ tường lúc tao nhảy qua nó để trốn vào một nhà ven đường. Rồi 1 người rất đáng sợ như kiểu đéo phải con người nữa nó chạy mà tay chân nó dài ra có thể bật xa hơn chứ không phải chỉ chạy bằng chân như người bình thường. Cái kết như nào tao không biết vì tới lần cố gắng tỉnh t4 thì tao đã dậy được. Lúc dậy cũng không mệt mỏi cũng không có cảm giác bị bóng đè chỉ là miên man trong câu chuyện thường mơ mà tỉnh tao sẽ không mơ lại câu chuyện đó nhưng không hiểu sao lần này 3 lần tỉnh trước tao đều bị hút tiếp vào câu chuyện tiếp nối nhau.
Kể để chúng m giải trí thôi chứ tao nghĩ chẳng có gì đâu
Nhưng trải qua cảm giác sợ hãi y như thật này tao mới nhận ra thực sự thứ đáng sợ không phải bị chết mà bị quản thúc bởi tập thể lãnh đạo cao hơn mình. Nhiều lúc chạy trốn tao nhìn thấy sự tuyệt vọng từ chính tao và bạn bè tao kiểu “ nếu giờ chạy không nhanh bị chết thì cũng chẳng ai biết tới - một cái chết hợp thức hoá trong chính sự hỗn loạn bệnh dịch”
Tao nhớ rõ cảm giác đó như bị lôi linh hồn chứ không phải là bị lôi kéo thể xác. Vì tao vẫn nhận biết được tao đã dậy bật đèn và bị một cái gì đó kéo xuống đánh ngất đi. Một lúc sau tao bắt đầu bị kéo vào 1 giấc mơ tao tồn tại trong thân xác một người đàn ông. Tao có vợ và một nhóm bạn bè cùng người nhà đang ăn tiệc thì tiếng hú hét ầm trời ( giống tiếng hú cảnh báo máy bay địch trước kia kết hợp tiếng còi cấp cứu và cảnh sát rú ầm ĩ. Rồi một đoàn xe bộ đội ( mặc trang phục TQ - đéo hiểu sao tao không thấy giống tp bộ đội Việt Nam nên lúc tỉnh tao tra google trang phục bộ đội các quốc gia thì nhận ra là của bộ đội TQ) đoàn xe xuống rất nhiều bộ đội xuống thông báo có 1 bệnh dịch khiến con người phát điên giết người đang tràn lan mọi người nên ai về nhà đó. Thế là tao với vợ và người nhà cùng 1 số người bạn (tao nhìn thấy 3 người đàn ông cao to) vào trong nhà đóng cửa lại. Nhà tao lúc đó như kiểu biệt thự ấy đồ đạc trong nhà là màu trắng chủ đạo rất sang chảnh. Được 1 lúc thì tao ra ngoài cổng nhìn thấy bộ đội la liệt ngoài đường canh như đợt bị canh Codvid ấy nhưng dầy đặc hơn 3 nhà dân đã có 1 toán canh rồi. Tao vào trong nhà rồi bỗng dưng mọi thứ đảo lộn hết không hiểu sao trong não tao như có 1 nhận biết chính bộ đội đang lừa dối người dân chính họ dùng người dân làm thí nghiệm và khuyên tao nên chạy trốn khỏi nhà.
Nhưng lúc tao vào nhà thì bọn người bị biến đổi hoá điên đã giết hết người nhà tao với vk tao rồi. Ba ông bạn tao thì lái xe tới bảo tao nhanh lên xe chạy trốn. Vậy là bọn tao rượt đuổi với bộ đội giống hệt phim hành động mọi thứ chân thực tới mức tao cảm nhận cả được bờ tường lúc tao nhảy qua nó để trốn vào một nhà ven đường. Rồi 1 người rất đáng sợ như kiểu đéo phải con người nữa nó chạy mà tay chân nó dài ra có thể bật xa hơn chứ không phải chỉ chạy bằng chân như người bình thường. Cái kết như nào tao không biết vì tới lần cố gắng tỉnh t4 thì tao đã dậy được. Lúc dậy cũng không mệt mỏi cũng không có cảm giác bị bóng đè chỉ là miên man trong câu chuyện thường mơ mà tỉnh tao sẽ không mơ lại câu chuyện đó nhưng không hiểu sao lần này 3 lần tỉnh trước tao đều bị hút tiếp vào câu chuyện tiếp nối nhau.
Kể để chúng m giải trí thôi chứ tao nghĩ chẳng có gì đâu
Nhưng trải qua cảm giác sợ hãi y như thật này tao mới nhận ra thực sự thứ đáng sợ không phải bị chết mà bị quản thúc bởi tập thể lãnh đạo cao hơn mình. Nhiều lúc chạy trốn tao nhìn thấy sự tuyệt vọng từ chính tao và bạn bè tao kiểu “ nếu giờ chạy không nhanh bị chết thì cũng chẳng ai biết tới - một cái chết hợp thức hoá trong chính sự hỗn loạn bệnh dịch”
Sửa lần cuối:




