ko rõ, chắc già, mà già nhưng cái cần gì xấu thì phủ, cái tốt k có thì nhận. chắc lý do sau:
1. đợt t còn sg năm ~2015, treo biển ở nhà bán đất, anh chị hỏi sao bán bảo tao xui bán. ơ cái đm lần 1. sau đó cả nhà họp thì lại chối với anh chị là k nói vậy, ko nói tao.
2. tao với mẹ chỉ cãi nhau (thực ra k cãi, mà là tao bực và lo lắng nên nói nặng nhẹ) mỗi vụ ăn uống, lo nên nói và la thôi, mấy anh tao cũng la vậy: ăn đồ cũ, ăn đồ hâm đi 3 4 ngày, đồ mới thì k ăn. cho con nít hàng xóm mấy đồ ăn hết hạn, đồ dở ăn k hết thì cho ng ta. tao nói thật tao ạ luôn.
3. nhà xây tao vẽ hoàn thiện cho về k tin con cái đi lấy bản vẽ thằng thợ vườn đi xây, xong nhà xuống cấp đổ cho tao. ơ cái đm @@. lại họp gia đình rồi t phải giải thích rồi tự nhận lỗi rồi bảo không phải do tao.
chắc bấy nhiu lý do thôi
tao trước giờ người sống rõ ràng, 1 là 1 2 là 2. có gì nói đó k thêm k bớt 1 câu 1 từ. quan tâm, mua đồ dùng or cái gì ngon đều nghĩ đến mẹ. vợ nấu cái gì ngon cũng bảo để mẹ, nhưng ai biết đâu, mỗi vợ t biết thôi nên rất thương tao, mỗi lần t bị oan gì đều khóc, mà tao lại cấm nó giải thích với ai, giải thích tao dọa tát cho.
tao buồn đủ chuyện, mỗi cái chuyện cỏn con là mua cho cái ipad xài (đm thời 2013) thấy thương mẹ ở nhà tội mua cho gọi cho con cho cháu ở nhà, gần 10 củ cái ipad, xài đến giờ vẫn ok do chỉ nghe gọi, bảo sao tao mua đồ dỏm vậy, xài có 2 tiếng hết pin, ko bằng cái máy ông anh cho (samsung thay pin cái tablet cũ 3 4tr ấy) => tụi mày đừng nói t kể lể nhỏ nhen, ý là tao ví dụ 1 vấn đề đơn giản vậy thôi, nhưng làm tao buồn lắm chứ, cái gì của tao cũng mua cho là dỏm, là tệ, đến cái chảo tao mua cho hàng pháp nhập gần 1 củ, cũng bảo là ông anh trai tao mua cho, trong khi ng mua là tao. đến cái bình ắc quy hết tao đi thay, ông anh tao về lấy đi 1 2 ngày thấy bóp còi kêu cũng bảo là anh tao thay, tao nói thật giờ tao gõ mấy dòng này ra mà vừa cười vừa buồn.
tao chán nên tao kẹ mẹ hết rồi.