Chào anh em, chán cách mày tao, tml rồi, hôm nay tôi trải lòng chút. Anh em ai thiện chí góp ý cách giải quyết giúp tôi ạ.
Tôi với người yêu yêu nhau được 1 năm rưỡi rồi. Ngay từ đầu tôi cảm thấy rất hãnh diện vì tình yêu của mình, nồng nhiệt, gắn bó, mọi việc đều có nhau. Nhưng vấn để một phần nằm ở đó.
Hôm nay NY nc mới biết nhiều việc mình thấy rất hạnh phúc, hứng thú, đơn giản như kể chuyện, nhắn tin mỗi ngày, chụp ảnh cho nhau bữa cơm hay cái gì mình thấy hay ho, nói yêu nhau hàng ngày bằng 1 cách ngố ngố,.... nó lại làm người yêu cảm thấy áp lực, kiểu bị ép buộc, thủ tục.
Một vấn đề nữa là tôi không thực sự tin tưởng người yêu mình trong việc có chung tình hay không. Cô ấy Gen Z, suy nghĩ khác tôi, nhiều thứ muốn thoải mái, vô tư, tôi thì lo sợ về việc cô ấy vô tư quá. Bạn bè thân của cô ấy có xu hướng lệch lạc về tình dục, tình yêu ( yêu cho vui, chơi tinder, có thể sex ko lành mạnh nữa,...) nên tôi sợ cô ấy sẽ ảnh hưởng. Thêm vào đấy nhiều lần tôi thấy cô ấy có biểu hiện lén lút khi dùng điện thoại khi cạnh tôi. Kiểu thấy tin nhắn đến thì giật mình xong vơ lấy máy xem, xong tắt phụp luôn, quay lại hơi gượng gạo. Hoặc khi tôi yêu cầu mượn máy thì cố giữ lại thao tác bấm bấm ( tôi nghi là xóa gì đó) mất tầm 5 10 giây rồi mới đưa. Việc nó cứ tích tiểu thành đại. Thành ra tôi không tin tưởng.
Phía tôi cũng có nhược điểm, tôi thẳng thắn nhưng nhiều lúc bộc trực, nhiều lần cãi vã to tiếng với cô ấy. Nhưng ko bao giờ đánh đập. Kiểu nó khổ, mình thì việc gì cũng muốn làm cho xong. Cãi nhau cũng muốn xong thì làm hòa, phân tích đúng sai. Nhưng Ny thì cãi nhau cái chơi trò im ỉm, bố mày đéo thèm nói, kiểu mặt lạnh lạnh câng câng, làm tôi càng bực. NY tôi xem đấy là một dấu hiệu bạo lực, sợ như thế.
Hôm nay chúng tôi quyết định dừng lại 1 tuần rồi. Cho 2 đứa suy nghĩ rồi quyết định sau. Chưa biết thế nào.
Mong anh em góp ý giúp tôi ạ. Tôi xin cảm ơn!
Tôi với người yêu yêu nhau được 1 năm rưỡi rồi. Ngay từ đầu tôi cảm thấy rất hãnh diện vì tình yêu của mình, nồng nhiệt, gắn bó, mọi việc đều có nhau. Nhưng vấn để một phần nằm ở đó.
Hôm nay NY nc mới biết nhiều việc mình thấy rất hạnh phúc, hứng thú, đơn giản như kể chuyện, nhắn tin mỗi ngày, chụp ảnh cho nhau bữa cơm hay cái gì mình thấy hay ho, nói yêu nhau hàng ngày bằng 1 cách ngố ngố,.... nó lại làm người yêu cảm thấy áp lực, kiểu bị ép buộc, thủ tục.
Một vấn đề nữa là tôi không thực sự tin tưởng người yêu mình trong việc có chung tình hay không. Cô ấy Gen Z, suy nghĩ khác tôi, nhiều thứ muốn thoải mái, vô tư, tôi thì lo sợ về việc cô ấy vô tư quá. Bạn bè thân của cô ấy có xu hướng lệch lạc về tình dục, tình yêu ( yêu cho vui, chơi tinder, có thể sex ko lành mạnh nữa,...) nên tôi sợ cô ấy sẽ ảnh hưởng. Thêm vào đấy nhiều lần tôi thấy cô ấy có biểu hiện lén lút khi dùng điện thoại khi cạnh tôi. Kiểu thấy tin nhắn đến thì giật mình xong vơ lấy máy xem, xong tắt phụp luôn, quay lại hơi gượng gạo. Hoặc khi tôi yêu cầu mượn máy thì cố giữ lại thao tác bấm bấm ( tôi nghi là xóa gì đó) mất tầm 5 10 giây rồi mới đưa. Việc nó cứ tích tiểu thành đại. Thành ra tôi không tin tưởng.
Phía tôi cũng có nhược điểm, tôi thẳng thắn nhưng nhiều lúc bộc trực, nhiều lần cãi vã to tiếng với cô ấy. Nhưng ko bao giờ đánh đập. Kiểu nó khổ, mình thì việc gì cũng muốn làm cho xong. Cãi nhau cũng muốn xong thì làm hòa, phân tích đúng sai. Nhưng Ny thì cãi nhau cái chơi trò im ỉm, bố mày đéo thèm nói, kiểu mặt lạnh lạnh câng câng, làm tôi càng bực. NY tôi xem đấy là một dấu hiệu bạo lực, sợ như thế.
Hôm nay chúng tôi quyết định dừng lại 1 tuần rồi. Cho 2 đứa suy nghĩ rồi quyết định sau. Chưa biết thế nào.
Mong anh em góp ý giúp tôi ạ. Tôi xin cảm ơn!

M yêu cứ thoáng cmn ra . Thời gian là biết m có sừng hay không thôi , nên đừng đâm quá rồi tự khổ