Kính chào tụi mày. Hôm nay tao chứng kiến một câu chuyện khá là đau lòng, tuy nó xảy ra thường xuyên nhưng nay tao mới chứng kiến.
Gần nhà tao có ông bà già có một đứa con trai duy nhất. Ông thì chết rồi, của cải cũng khá giả, nhà cửa vườn tược thì cũng rộng rãi khang trang. Bà chỉ có một đứa con trai nên khi con trai lấy vợ về sống tại nhà. Bà giao cho cơ sở kinh doanh cả đời 2 vợ chồng ông bà gây dựng. Của cải thì đề huề có của ăn của để, vậy mà hôm nay tao về quê chơi tao chứng kiến. Con dâu con trai chửi bà không ra gì, đuổi bà ra khỏi nhà, cho bà ăn thì cũng chỉ là ăn sau chứ ko cho bà ăn chung ( kiểu ăn dưới bếp ). Không có chơi với cháu. Trưa nắng bà đi ngoài mẹ tao kêu vào làm cho ly nước cam rồi nói chuyện. Bà than…! Mẹ tao mới hỏi thì bà thở dài. “ thôi số phận vậy đành chịu, tài sản của cha mẹ là của con, tài sản của con là của con mà “. Tao nghe mà thấy buồn… Giờ nói gì nói, vợ vài ba con ko con này con khác. Chứ cha mẹ thì… một thôi chúng mày à…
Tao thì tao quan niệm cái việc có hiếu hay không nó xuất phát từ cái tâm của mỗi người thôi, đéo phải cứ cho tiền hay không cho tiền trước sau gì thì nó cải thiện được. Tao lấy ví dụ ngay bản thân nhà tao luôn này, ông bà nội tao cưng chiều ông chú tao hơn bố tao. Bố tao hỏi vay tiền thì khó khăn, xong rồi đến hạn phải trả không thì lại bị ông bà tao nói. Ông chú tao chưa cần vay tiền ông bà tao đã cho vay rồi, tại sao tao nói thế? Chú tao vào Sài Gòn lấy vợ, ở rể luôn trong đấy, nhà vợ cực giàu, bố vợ là tướng công an hẳn hoi, nhà thì biệt thự thấy bảo của sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa cũ bỏ lại. Ông chú tao ra ngoài này chơi, nói là ở rể cũng hơi bị chèn ép 1 tí thế là ông bà nội tao lập tức gửi tiền vào luôn cho chú bảo kiếm căn nhà mà ở riêng. Ông chú tao còn hứa trước mặt cả nhà là nếu lúc nhận được nhà sẽ đón ông bà tao vào phụng dưỡng (khác gì vả vào mặt nhà tao, bố tao là con trưởng chẳng lẽ không chăm nổi bố mẹ). Xong cuối cùng mày biết không? Chú tao nhận nhà xong đem cho thuê luôn kiếm tiền đút túi, ông bà nội tao cũng chả nói gì, vẫn thương chú tao, kêu ông ý thiệt thòi vì ở rể. Bố mẹ tao hồi xưa xây nhà ông bà cho được 1 cây vàng, mà lúc nào ông bà tao cũng kể lể. Trong khi cho ông chú mấy tỷ thì chả nói gì, đến lúc ông bà tao già lắm rồi thì đổ các loại bệnh, ông tao thì bị mờ mắt + mất tiếng nói, bà tao thì tâm thần. Ông chú tao thì thỉnh thoảng ra chơi thôi chứ đéo nói gì tới cái lời hứa đón vào phụng dưỡng 1 thời. Mẹ tao có hôm ngồi còn nhắc lại vụ đấy thì ông ý khó chịu, ông ý còn nói thẳng là ông ý không đón vào được vì giờ không có điều kiện chăm sóc. Ông bà tao ngồi đấy, bà thì tâm thần rồi không nói làm gì, ông tao còn tỉnh táo nghe thế chả biết có đau lòng không nhưng mặt chả biểu cảm gì. Mà trong 2 anh em thì tao là thằng bị ông bà nội tao ghét nhất, anh tao là cháu đích tôn còn được quý 1 tí, chứ tao mặt lại giống nhà ngoại, tính cách tao lúc nhỏ cũng ngang bướng nên bị đánh suốt.
Kết cục là gì? Chia tài sản thì anh tao được nhiều nhất là 10 cây vàng, tao + 2 đứa em tao (con ông chú) mỗi đứa 1 cây vàng. 2 đứa kia coi như nó đéo care ông bà nội tao luôn vì chúng nó sống trong kia rồi, 1 năm chắc ra được 1 lần với cả chúng nó còn bé nên chả có tình cảm đéo gì. Anh tao thì nhận tài sản xong cũng đéo quan tâm, kêu là anh bận đi làm đéo có thời gian chăm. Có mỗi tao với mẹ tao (cũng tức là 2 người bị ông bà ghét nhất) thì suốt ngày quan tâm chăm sóc ông bà, ông tao chết, rồi 3 năm sau bà tao chết, cả 2 lần lúc nào cũng là tao phát hiện ra đầu tiên. Bà tao còn bị tâm thần, ỉa đái không tự chủ tao cũng phải hầu hạ. Thực ra tao cũng chả thích gì ông bà tao (vì từ nhỏ ghét tao sẵn rồi), chẳng qua lớn lên tao thích mấy cái đạo lý làm người nên tao nghĩ là thôi dù sao có ông bà mới có mình, cố chăm được bao nhiêu thì chăm. Thời gian rảnh tao toàn về ngồi chơi với ông bà, ông bà tao thì thái độ lúc này cũng bình thường với tao, chả quý mà cũng chả ghét như hồi xưa. Nhà ông bà bẩn thì quét dọn cho ông bà, trưa thì đi mua cơm về ngồi ăn cùng. Ông bà tao chết đi tao cũng chả có gì ân hận, chả biết nhà chú tao thì thế nào? Có lẽ họ cũng chả ân hận gì...
=> Từ đấy tao thấy có hiếu hay không là cái tâm thôi, chứ nhiều người cứ bảo cho tài sản sau khi chết thì nó còn quan tâm tới mình tao thấy chả phải. Như tao được cho ít ngang bằng 2 đứa em kia, còn bị ghét từ bé mà tao lại là đứa cháu chăm ông bà nhiều nhất. Gì chứ việc hiếu thảo tao thấy nó chả có công thức nào, chủ yếu ở con người thôi mày ạ