Ba mẹ già và con cái…

gamycf

Phó thường dân
NATO
Kính chào tụi mày. Hôm nay tao chứng kiến một câu chuyện khá là đau lòng, tuy nó xảy ra thường xuyên nhưng nay tao mới chứng kiến.
Gần nhà tao có ông bà già có một đứa con trai duy nhất. Ông thì chết rồi, của cải cũng khá giả, nhà cửa vườn tược thì cũng rộng rãi khang trang. Bà chỉ có một đứa con trai nên khi con trai lấy vợ về sống tại nhà. Bà giao cho cơ sở kinh doanh cả đời 2 vợ chồng ông bà gây dựng. Của cải thì đề huề có của ăn của để, vậy mà hôm nay tao về quê chơi tao chứng kiến. Con dâu con trai chửi bà không ra gì, đuổi bà ra khỏi nhà, cho bà ăn thì cũng chỉ là ăn sau chứ ko cho bà ăn chung ( kiểu ăn dưới bếp ). Không có chơi với cháu. Trưa nắng bà đi ngoài mẹ tao kêu vào làm cho ly nước cam rồi nói chuyện. Bà than…! Mẹ tao mới hỏi thì bà thở dài. “ thôi số phận vậy đành chịu, tài sản của cha mẹ là của con, tài sản của con là của con mà “. Tao nghe mà thấy buồn… Giờ nói gì nói, vợ vài ba con ko con này con khác. Chứ cha mẹ thì… một thôi chúng mày à…
 
Sửa lần cuối:
cuộc đời nhiều case nó ảo ma lắm m ạ, nhiều lúc không biết tụi nó có hiểu tình thân tình gia đình là gì không, chứ nhiều người đối xử vs cha mẹ như người ngoài vậy, nhiều lúc không bằng người ngoài ấy chứ :D
 
mày nc lạ vậy? có 1 đứa con duy nhất hay là nhà đông con, lúc mày kêu 1 con trai duy nhất, đoạn sau mày kêu dâu rể, đoc đéo hiểu
 
mày nc lạ vậy? có 1 đứa con duy nhất hay là nhà đông con, lúc mày kêu 1 con trai duy nhất, đoạn sau mày kêu dâu rể, đoc đéo hiểu
Tao ghi nhầm. Con dâu với con trai bà
 
cuộc đời nhiều case nó ảo ma lắm m ạ, nhiều lúc không biết tụi nó có hiểu tình thân tình gia đình là gì không, chứ nhiều người đối xử vs cha mẹ như người ngoài vậy, nhiều lúc không bằng người ngoài ấy chứ :d
Tao chả hiểu có mấy người sống cứ đi chùa chiền, thiện nọ từ kia, mẹ già nằm đó 1 tuần ko đến thăm. Ngay trong gđ tao luôn
 
T ghét cái kiểu nói là vợ k con này thì con khác, mẹ thì một. Mang cái suy nghĩ đấy thì cưới làm quái gì, cưới để duy trì nòi giống thôi à????? Bố mẹ có 1, mà vợ con thì cũng có 1 thôi. Phải mang cái suy nghĩ đấy thì vợ n cũng mới có cái suy nghĩ đó. Gia đình là phải chăm lo yêu thương nhau, kính hiếu với bố mẹ hai bên, rồi cùng nhau chăm sóc con cái. Trách vợ k ra gì thì cũng tự xem lại bản thân mình phải có hiếu với bố mẹ chưa, ngay từ đầu tại sao chọn sai vợ. Vợ n nhìn vào hành động của mình mà đối xử với bố mẹ mình.
Còn câu chuyện m kể thì nói chung chán, cả con trai cũng chửi thì xem ra quá bất hiếu rồi……
 
T ghét cái kiểu nói là vợ k con này thì con khác, mẹ thì một. Mang cái suy nghĩ đấy thì cưới làm quái gì, cưới để duy trì nòi giống thôi à????? Bố mẹ có 1, mà vợ con thì cũng có 1 thôi. Phải mang cái suy nghĩ đấy thì vợ n cũng mới có cái suy nghĩ đó. Gia đình là phải chăm lo yêu thương nhau, kính hiếu với bố mẹ hai bên, rồi cùng nhau chăm sóc con cái. Trách vợ k ra gì thì cũng tự xem lại bản thân mình phải có hiếu với bố mẹ chưa, ngay từ đầu tại sao chọn sai vợ. Vợ n nhìn vào hành động của mình mà đối xử với bố mẹ mình.
Còn câu chuyện m kể thì nói chung chán, cả con trai cũng chửi thì xem ra quá bất hiếu rồi……
Tao nói là trong trường hợp như cái thằng con bất hiếu đó thôi. Chứ vợ nó vẫn sống với mình cả đời. Giờ nếu có con vợ mà nó như vậy với mẹ tao. Tao chọn mẹ. Còn mày? Ý đang bàn luận ở đây là con vợ ơn trời
 
T ghét cái kiểu nói là vợ k con này thì con khác, mẹ thì một. Mang cái suy nghĩ đấy thì cưới làm quái gì, cưới để duy trì nòi giống thôi à????? Bố mẹ có 1, mà vợ con thì cũng có 1 thôi. Phải mang cái suy nghĩ đấy thì vợ n cũng mới có cái suy nghĩ đó. Gia đình là phải chăm lo yêu thương nhau, kính hiếu với bố mẹ hai bên, rồi cùng nhau chăm sóc con cái. Trách vợ k ra gì thì cũng tự xem lại bản thân mình phải có hiếu với bố mẹ chưa, ngay từ đầu tại sao chọn sai vợ. Vợ n nhìn vào hành động của mình mà đối xử với bố mẹ mình.
Còn câu chuyện m kể thì nói chung chán, cả con trai cũng chửi thì xem ra quá bất hiếu rồi……
Đúng rồi. Đây một phần cái thằng kia nó ngu nữa
 
Tao nói là trong trường hợp như cái thằng con bất hiếu đó thôi. Chứ vợ nó vẫn sống với mình cả đời. Giờ nếu có con vợ mà nó như vậy với mẹ tao. Tao chọn mẹ. Còn mày? Ý đang bàn luận ở đây là con vợ ơn trời
Thường đa số zí dụ mấy đứa hiếu thảo tốt tính thì t k bàn, nhưng mà mấy đứa láo toét hay xấu tính, thì nếu như đứa chồng mà biết nạt vợ, cơ ở trên, mà hiếu thảo với bố mẹ, thì vợ n cũng k dám láo toét đâu, nhiều đứa kiểu đối xử với bố mẹ mình k ra gì, vợ nó cũng mới học theo, ý t là vậy
 
Chỉ có 1 đứa con trai,bị con dâu con rể chửi. Mày xạo Lồn hay bà già kia xạo lồn.
 
Chỉ có 1 đứa con trai,bị con dâu con rể chửi. Mày xạo lồn hay bà già kia xạo lồn.
Con trai với con dâu. Bịa làm gì cái chuyện này mày. Hay ho gì mà bịa. Tao mà bịa tao bịa chuyện tào lao chứ bịa chuyện này làm gì
 
Kính chào tụi mày. Hôm nay tao chứng kiến một câu chuyện khá là đau lòng, tuy nó xảy ra thường xuyên nhưng nay tao mới chứng kiến.
Gần nhà tao có ông bà già có một đứa con trai duy nhất. Ông thì chết rồi, của cải cũng khá giả, nhà cửa vườn tược thì cũng rộng rãi khang trang. Bà chỉ có một đứa con trai nên khi con trai lấy vợ về sống tại nhà. Bà giao cho cơ sở kinh doanh cả đời 2 vợ chồng ông bà gây dựng. Của cải thì đề huề có của ăn của để, vậy mà hôm nay tao về quê chơi tao chứng kiến. Con dâu con trai chửi bà không ra gì, đuổi bà ra khỏi nhà, cho bà ăn thì cũng chỉ là ăn sau chứ ko cho bà ăn chung ( kiểu ăn dưới bếp ). Không có chơi với cháu. Trưa nắng bà đi ngoài mẹ tao kêu vào làm cho ly nước cam rồi nói chuyện. Bà than…! Mẹ tao mới hỏi thì bà thở dài. “ thôi số phận vậy đành chịu, tài sản của cha mẹ là của con, tài sản của con là của con mà “. Tao nghe mà thấy buồn… Giờ nói gì nói, vợ vài ba con ko con này con khác. Chứ cha mẹ thì… một thôi chúng mày à…
Do thằng con trai bà ý hết thôi. Chứ nó ko mất dạy thì con dâu có cho kẹo ko dám
 
do con nhỏ dâu nó chọc khe, tạt cánh thôi.

ít học nó vậy
 
Do thằng con trai bà ý hết thôi. Chứ nó ko mất dạy thì con dâu có cho kẹo ko dám
Mẹ tao kể hồi xưa bà khá là giàu, hồi chưa giải phóng bà buôn thịt heo bán nên tiền để bao cát, sau giải phóng đổi tiền bà mất nhiều nhưng vẫn còn vàng. Chồng bà đi tập kết về làm có chức nên bà buôn lậu gạo với trứng gà nên bà phất lên lại. Sau này bà kinh doanh tổng gạo nên giàu. Mà số bà già gần đất xa trời mà con nó báo.
 
Kính chào tụi mày. Hôm nay tao chứng kiến một câu chuyện khá là đau lòng, tuy nó xảy ra thường xuyên nhưng nay tao mới chứng kiến.
Gần nhà tao có ông bà già có một đứa con trai duy nhất. Ông thì chết rồi, của cải cũng khá giả, nhà cửa vườn tược thì cũng rộng rãi khang trang. Bà chỉ có một đứa con trai nên khi con trai lấy vợ về sống tại nhà. Bà giao cho cơ sở kinh doanh cả đời 2 vợ chồng ông bà gây dựng. Của cải thì đề huề có của ăn của để, vậy mà hôm nay tao về quê chơi tao chứng kiến. Con dâu con trai chửi bà không ra gì, đuổi bà ra khỏi nhà, cho bà ăn thì cũng chỉ là ăn sau chứ ko cho bà ăn chung ( kiểu ăn dưới bếp ). Không có chơi với cháu. Trưa nắng bà đi ngoài mẹ tao kêu vào làm cho ly nước cam rồi nói chuyện. Bà than…! Mẹ tao mới hỏi thì bà thở dài. “ thôi số phận vậy đành chịu, tài sản của cha mẹ là của con, tài sản của con là của con mà “. Tao nghe mà thấy buồn… Giờ nói gì nói, vợ vài ba con ko con này con khác. Chứ cha mẹ thì… một thôi chúng mày à…
Chậc, rát loz đẻ ra loại con như vậy. Tao chỉ cần bất đồng ý kiến lỡ may to tiếng vs cha mẹ là tao đã ân hận lắm rồi. Lúc bình tĩnh lại là tao xin lỗi ngay!
 
Mày đang nói về 1 xã hội với 100 triệu con người. Thực sự là việc quái gì cũng có thể xảy ra, nên gặp trường hợp nào thì biết trường hợp đấy thôi, ko tránh được hêt, nhưng nói chung là đáng lên án, nó cũng đặt ra một thực tế về việc giáo dục và “cho” con cái, luôn phải có nhưng tính toán dựa trên thực tế bên cạnh tình cảm bao la dành cho con.
 
Có 1 con trai cưng chiều quá nó đụt đó là nhân, xong ra đời vớ trúng con la sát đây là quả, nếu đổi lại ko cưng chiều mà nghiêm khắc bắt nó tự lập thì lại có nhân quả khác
 
Kính chào tụi mày. Hôm nay tao chứng kiến một câu chuyện khá là đau lòng, tuy nó xảy ra thường xuyên nhưng nay tao mới chứng kiến.
Gần nhà tao có ông bà già có một đứa con trai duy nhất. Ông thì chết rồi, của cải cũng khá giả, nhà cửa vườn tược thì cũng rộng rãi khang trang. Bà chỉ có một đứa con trai nên khi con trai lấy vợ về sống tại nhà. Bà giao cho cơ sở kinh doanh cả đời 2 vợ chồng ông bà gây dựng. Của cải thì đề huề có của ăn của để, vậy mà hôm nay tao về quê chơi tao chứng kiến. Con dâu con trai chửi bà không ra gì, đuổi bà ra khỏi nhà, cho bà ăn thì cũng chỉ là ăn sau chứ ko cho bà ăn chung ( kiểu ăn dưới bếp ). Không có chơi với cháu. Trưa nắng bà đi ngoài mẹ tao kêu vào làm cho ly nước cam rồi nói chuyện. Bà than…! Mẹ tao mới hỏi thì bà thở dài. “ thôi số phận vậy đành chịu, tài sản của cha mẹ là của con, tài sản của con là của con mà “. Tao nghe mà thấy buồn… Giờ nói gì nói, vợ vài ba con ko con này con khác. Chứ cha mẹ thì… một thôi chúng mày à…
Tao thì tao quan niệm cái việc có hiếu hay không nó xuất phát từ cái tâm của mỗi người thôi, đéo phải cứ cho tiền hay không cho tiền trước sau gì thì nó cải thiện được. Tao lấy ví dụ ngay bản thân nhà tao luôn này, ông bà nội tao cưng chiều ông chú tao hơn bố tao. Bố tao hỏi vay tiền thì khó khăn, xong rồi đến hạn phải trả không thì lại bị ông bà tao nói. Ông chú tao chưa cần vay tiền ông bà tao đã cho vay rồi, tại sao tao nói thế? Chú tao vào Sài Gòn lấy vợ, ở rể luôn trong đấy, nhà vợ cực giàu, bố vợ là tướng công an hẳn hoi, nhà thì biệt thự thấy bảo của sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa cũ bỏ lại. Ông chú tao ra ngoài này chơi, nói là ở rể cũng hơi bị chèn ép 1 tí thế là ông bà nội tao lập tức gửi tiền vào luôn cho chú bảo kiếm căn nhà mà ở riêng. Ông chú tao còn hứa trước mặt cả nhà là nếu lúc nhận được nhà sẽ đón ông bà tao vào phụng dưỡng (khác gì vả vào mặt nhà tao, bố tao là con trưởng chẳng lẽ không chăm nổi bố mẹ). Xong cuối cùng mày biết không? Chú tao nhận nhà xong đem cho thuê luôn kiếm tiền đút túi, ông bà nội tao cũng chả nói gì, vẫn thương chú tao, kêu ông ý thiệt thòi vì ở rể. Bố mẹ tao hồi xưa xây nhà ông bà cho được 1 cây vàng, mà lúc nào ông bà tao cũng kể lể. Trong khi cho ông chú mấy tỷ thì chả nói gì, đến lúc ông bà tao già lắm rồi thì đổ các loại bệnh, ông tao thì bị mờ mắt + mất tiếng nói, bà tao thì tâm thần. Ông chú tao thì thỉnh thoảng ra chơi thôi chứ đéo nói gì tới cái lời hứa đón vào phụng dưỡng 1 thời. Mẹ tao có hôm ngồi còn nhắc lại vụ đấy thì ông ý khó chịu, ông ý còn nói thẳng là ông ý không đón vào được vì giờ không có điều kiện chăm sóc. Ông bà tao ngồi đấy, bà thì tâm thần rồi không nói làm gì, ông tao còn tỉnh táo nghe thế chả biết có đau lòng không nhưng mặt chả biểu cảm gì. Mà trong 2 anh em thì tao là thằng bị ông bà nội tao ghét nhất, anh tao là cháu đích tôn còn được quý 1 tí, chứ tao mặt lại giống nhà ngoại, tính cách tao lúc nhỏ cũng ngang bướng nên bị đánh suốt.

Kết cục là gì? Chia tài sản thì anh tao được nhiều nhất là 10 cây vàng, tao + 2 đứa em tao (con ông chú) mỗi đứa 1 cây vàng. 2 đứa kia coi như nó đéo care ông bà nội tao luôn vì chúng nó sống trong kia rồi, 1 năm chắc ra được 1 lần với cả chúng nó còn bé nên chả có tình cảm đéo gì. Anh tao thì nhận tài sản xong cũng đéo quan tâm, kêu là anh bận đi làm đéo có thời gian chăm. Có mỗi tao với mẹ tao (cũng tức là 2 người bị ông bà ghét nhất) thì suốt ngày quan tâm chăm sóc ông bà, ông tao chết, rồi 3 năm sau bà tao chết, cả 2 lần lúc nào cũng là tao phát hiện ra đầu tiên. Bà tao còn bị tâm thần, ỉa đái không tự chủ tao cũng phải hầu hạ. Thực ra tao cũng chả thích gì ông bà tao (vì từ nhỏ ghét tao sẵn rồi), chẳng qua lớn lên tao thích mấy cái đạo lý làm người nên tao nghĩ là thôi dù sao có ông bà mới có mình, cố chăm được bao nhiêu thì chăm. Thời gian rảnh tao toàn về ngồi chơi với ông bà, ông bà tao thì thái độ lúc này cũng bình thường với tao, chả quý mà cũng chả ghét như hồi xưa. Nhà ông bà bẩn thì quét dọn cho ông bà, trưa thì đi mua cơm về ngồi ăn cùng. Ông bà tao chết đi tao cũng chả có gì ân hận, chả biết nhà chú tao thì thế nào? Có lẽ họ cũng chả ân hận gì...

=> Từ đấy tao thấy có hiếu hay không là cái tâm thôi, chứ nhiều người cứ bảo cho tài sản sau khi chết thì nó còn quan tâm tới mình tao thấy chả phải. Như tao được cho ít ngang bằng 2 đứa em kia, còn bị ghét từ bé mà tao lại là đứa cháu chăm ông bà nhiều nhất. Gì chứ việc hiếu thảo tao thấy nó chả có công thức nào, chủ yếu ở con người thôi mày ạ
 
Nghe thái độ cái bà già đó đã thấy nhu nhược chiều con quá nó bố láo sinh hư hỏng. Thấy nó mất dạy thì phải nắm đàng chuôi nhà cửa hàng quán cứ đứng tên tự làm éo gì giao tất tật cho nó xong nó chả coi như ô sin. Thích khổ thì tự chuốc lấy thôi kêu ai
 
Nghe thái độ cái bà già đó đã thấy nhu nhược chiều con quá nó bố láo sinh hư hỏng. Thấy nó mất dạy thì phải nắm đàng chuôi nhà cửa hàng quán cứ đứng tên tự làm éo gì giao tất tật cho nó xong nó chả coi như ô sin. Thích khổ thì tự chuốc lấy thôi kêu ai
Mẹ tao nói là khi con kia về làm dâu nó hiền, nó sống hoà đồng vui vẻ mọi người, sáng đu mua đồ ăn sáng cho bà, chiều thấy ai bán gì mua cho bà, nó người Thanh Hoá. Sau này khi bà này về hưu nó đổ ra vậy. Nó kệnh cạng lấc xấc trong khi đéo giàu hơn ai.
 
Mẹ tao kể hồi xưa bà khá là giàu, hồi chưa giải phóng bà buôn thịt heo bán nên tiền để bao cát, sau giải phóng đổi tiền bà mất nhiều nhưng vẫn còn vàng. Chồng bà đi tập kết về làm có chức nên bà buôn lậu gạo với trứng gà nên bà phất lên lại. Sau này bà kinh doanh tổng gạo nên giàu. Mà số bà già gần đất xa trời mà con nó báo.
Như vậy gọi là quả báo rồi.( Theo mấy ông trọc ) chỗ tao trc mấy thằng làm cán bộ ăn luôn cả thóc cả tiền làm đường. Giờ có đứa con nào hỏng hết cả. Đứa thì tù. Đứa thì trộm cắp vặt. Bán đất bán nhà đủ cả. Sống trong môi trường giàu dễ tâm tư lắm
 
Mẹ tao kể hồi xưa bà khá là giàu, hồi chưa giải phóng bà buôn thịt heo bán nên tiền để bao cát, sau giải phóng đổi tiền bà mất nhiều nhưng vẫn còn vàng. Chồng bà đi tập kết về làm có chức nên bà buôn lậu gạo với trứng gà nên bà phất lên lại. Sau này bà kinh doanh tổng gạo nên giàu. Mà số bà già gần đất xa trời mà con nó báo.
Nghe đến câu mày nói buôn thịt heo là t đoán ra số phận của bà rồi, nghề buôn bán thịt lợn nó bạc lắm, phải đến 90% những gia đình mà buôn bán thịt lợn m để ý mà xem con cái hỏng hết
 

Có thể bạn quan tâm

Top