Internet Explorer Beta
Mai là mùng một
Tô Lan Hương: Mồ côi ba từ năm 8 tuổi, ký ức của ông về ba mình là gì?
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Nhiều ký ức của tôi về ba là do mẹ tôi kể lại, bà sợ tôi thiệt thòi vì không hiểu chuyện, sợ tôi sẽ không nhớ về ba. Nhưng tôi nhớ, ông không mang quân hàm Đại tướng vào cuộc sống đời thường.
Ở nhà, ông yêu thương bà nội, chiều chuộng mẹ tôi, thích chơi với con và chiều chiều hay đánh bóng bàn cùng các chú bảo vệ. Khi vào Nam, viết thư ra, ba dặn chúng tôi: "Người ta sống sao thì mình vậy".
Trong nhà, bà nội là người mà cha tôi vô cùng kính trọng, tôn thờ. Ông nội mất sớm, bà nội nuôi ba tôi và cho ông đi làm cách mạng. Ông yêu kính bà nội tôi vô cùng, nhưng lại sợ bà thiếu khiêm tốn khi có con trai là Đại tướng.
Có một hôm có việc gì đó nên bà nặng lời với các chú bảo vệ, chú Ka thư ký nói lại với ba tôi. Ông bảo đưa việc này ra chi bộ kiểm điểm nghiêm túc, bà nội tôi phải xin lỗi, nhận khuyết điểm. Bà nhận khuyết điểm trong buổi họp chi bộ, nhưng lúc ba tôi về, có riêng hai mẹ con, thì bà nội mắng ba, trách ông vì đã bắt bà phải kiểm điểm trước chi bộ…
Sau khi ba mất, các chị tôi đều đã đi học trường thiếu sinh quân. Nhà chỉ còn bà nội, mẹ và tôi. Mẹ tôi từng bảo với tôi, bà sống chỉ vì tôi, nếu không bà đã buông tay rồi. Trong ký ức của mình, tôi không nhớ bà còn nở một nụ cười nào nữa sau ngày ba mất…
Nhưng bà vẫn cố gắng làm việc cơ quan cho thật tốt, nuôi dạy tôi, sống với tất cả lòng tự trọng và kiêu hãnh của bà. Ngày 30/4, đất nước thống nhất, tôi trở về nhà báo tin mừng cho mẹ, nhưng lại thấy bà ngồi ở một góc tối trong bếp, lặng lẽ khóc một mình. Chắc hẳn mẹ nhớ ba nên khóc.
Những năm đó, mẹ tôi ốm đau, bệnh tật nhiều. Tôi luôn có cảm giác bà đã "chết" ở trong lòng, cùng cái ngày ba tôi qua đời. Vào năm 1980, 13 năm sau ngày ba tôi qua đời, mẹ tôi đi theo ba.
Tô Lan Hương: Mất cha năm 8 tuổi, mất mẹ khi chưa thực sự thành người, ông đã vượt qua những năm tháng đó như thế nào?
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Năm mẹ tôi mất, tôi 21 tuổi. Vì bà ốm đã lâu, nên tôi nghĩ mình đã luôn chuẩn bị tinh thần đón nhận ngày này. Nhưng lúc liệm bà, người ta dùng đinh 10 phân đóng vào nắp quan tài, mà tôi cảm thấy mỗi nhát búa như đang đóng thẳng vào tim mình, xong tiếng trước lại nín thở chờ tiếng sau, sợ lắm! Lúc đó tôi đứng dựa vào tường, nhận ra vậy là mình đã mất hết rồi. Đó là lúc tôi cảm nhận đời mình đã xuống đến tận đáy.
Nhưng con người đã xuống đến đáy thì khắc phải vùng lên, vì nếu không vùng lên thì không còn gì nữa cả. Và tôi chính là như thế. Tôi hiểu, bây giờ hoặc là buông, hoặc là phải cố gắng phấn đấu để thành người.
Vài ngày sau khi mẹ tôi qua đời, tôi rời khỏi căn nhà mà tôi đã sống cùng ba mẹ và cả đại gia đình ở 34 Lý Nam Đế, vai khoác balo lên tàu vào Nha Trang nhập học trường Sĩ quan Thông tin. Khi ấy, bạn tôi - Trần Việt Trung (con trai Thiếu tướng Trần Tử Bình) chạy vào nhà, lấy ra một chậu hoa tóc tiên và một cây roi nhỏ mang về nhà cậu ấy.
Sau này, vào những năm 1990, tôi mua được một mảnh đất ở Chèm. Ngày dọn vào nhà mới, bạn tôi mang đến chậu hoa tóc tiên và một cây roi được chiết từ cây roi năm xưa trao cho tôi và nói: "Tao giữ lại chúng cho mày. Sau mấy chục năm, bây giờ mày có nhà lại rồi thì tao trao lại. Xong nhiệm vụ!". Bây giờ chậu hoa tóc tiên và cây roi đó vẫn được trồng trong căn nhà của tôi tại Chèm.
Tô Lan Hương: Nguyễn Chí Vịnh của những năm tháng sau khi mất đi cả ba và mẹ là một người như thế nào?
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Tôi hiểu rằng tôi sẽ không còn gì nếu không chịu phấn đấu. Lúc bấy giờ nó là bản năng sinh tồn. Khi đã hiểu phấn đấu bằng bản năng sinh tồn của mình thì sẽ trở nên mạnh mẽ và tự tin.
Ngoài chuyện cố gắng học cho tốt, không vi phạm kỷ luật thì chỉ còn một việc duy nhất mà tới giờ tôi vẫn thích: cố mà đọc. Không có sách thì vào thư viện. Tới mức cô thủ thư trong trường Sĩ quan còn tưởng tôi thích và đến tán cô ấy. Hóa ra sau này vốn liếng đó quý thật.
Dù không nhớ hết nhưng những cuốn sách đó rất bổ ích cho cuộc đời tôi sau này. Sau 3 năm ra trường, tôi đã thành con người khác và xin sang chiến trường Campuchia. Tôi đã thay đổi đến mức nhiều người không nhận ra tôi nữa.
Tô Lan Hương: Sau khi Đại tướng Nguyễn Chí Thanh mất, có phải là đã có một lời cam kết giữa giữa các Ủy viên Bộ Chính trị (BCT) về việc sẽ cùng nuôi dạy Chí Vịnh nên người…
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Đúng là các chú, các bác trong Bộ Chính trị đã yêu thương tôi suốt những năm đó. Những chuyện vất vả khó khăn thời bao cấp, khi "nhà không còn nóc" thì nhiều, nhưng tôi có thể nói rằng, trong tôi và cả gia đình tôi đều mang nặng ân tình của các bác, các chú cùng công tác, chiến đấu cùng ba mẹ tôi, từ người lãnh đạo, tướng lĩnh cao cấp đến chú bảo vệ, lái xe, công vụ...
Khi Bác Hồ còn sống, thi thoảng Bác gọi gia đình tôi đến ăn cơm, hỏi han chuyện học hành. Vào ngày giỗ của ba tôi hàng năm, các bác các chú đều có mặt, hỏi han tôi chuyện học hành, công việc, rồi lại kể cho tôi nghe về ba tôi. Chính vì thế mà giờ tôi có rất nhiều ký ức về các ông.
Năm 1975, sau khi đất nước thống nhất, chú Văn Tiến Dũng mời mẹ tôi vào Nam dự lễ mừng chiến thắng ngày 15/5/1975, nhưng mẹ tôi không đi, cho ba chị em chúng tôi đi. Lúc bấy giờ, bác Ba Duẩn đang ở khu Trung ương Cục ở An Phú, biết chị em tôi vào, bác Ba đã gọi chị em tôi đến ăn cơm, dành cả một buổi trưa chỉ kể chuyện về cha tôi, rồi dặn chú Dũng để ba chị em tôi ở lại cho đi thăm Sài Gòn.
Tôi đã được đi khắp miền Nam trong một tháng đó. Sau này tôi mới nhận ra rằng chị em mình được ông Duẩn mời cơm và gửi gắm cho đi chơi khắp các tỉnh miền Nam còn cả nhà ông Duẩn thì không ai được vào. Ông ấy nghĩ đến ba tôi - người đã ra đi từ sớm, trước khi nghĩ đến gia đình mình.
.....
Lời hứa "nuôi Nguyễn Chí Vịnh nên người" của các Ủy viên Bộ Chính trị
(Dân trí) - Tướng Nguyễn Chí Vịnh nói, những năm tháng sau khi cha ông mất, ông đã được cả Bộ Chính trị dành cho một tình thương yêu nghiêm khắc. Họ đã cho ông cơ hội trở thành một người lính tình báo...
