Theo R. James Breiding tác giả của cuốn the Swiss Made do Profiles Books xuất bản năm 2013 thì đồng hồ Jaeger LeCoultre được xếp vào nhóm 3 cùng với Blancpain, Cartier, Parmigiani Fleurier, Piaget và Tag Heure, sau nhóm 2 với 2 gương mặt Vacheron Constantin và Rolex. Nhóm 1 là ai: Patek Philippe, Audemars Piaget và Breguet. Tiêu thức phân nhóm: prestige…..
Tao không hiểu sao chỉ thích đồng hồ cơ, quartz là né dù có là Patek Philippe. Chơi đồng hồ kiểu tay mơ như tao ban đầu cũng gà lắm, bị lùa có dễ mất 4-5 năm theo kiểu lên đời: Automatic à Chronograph à Perpetual à Complications à Tourbilon; hay case từ Stainless steel à 18k à Platinum (case titan nhìn nó cứ hãm hãm kiểu gì ấy tao không cảm được cái đẹp tiềm ẩn ) và cứ nghĩ mình là dân chơi thực thụ. Thế rồi bỗng nhận ra là đồng hồ cơ thì máy hoàn hảo nhất ngày cũng nhanh/chậm ít nhất 3-5 giây; mà chả lẽ cả tuần chỉ đeo đúng 1 cái? Thế thì chả lẽ ngày đéo nào cũng phải mang cái hộp đựng đồng hồ ra lắc lắc mấy chục cái một con để không hết cót đỡ phải kéo núm ra chỉnh chỉnh cho nó đúng giờ? Mấy cái có cả lịch ngày trong tuần, ngày + tháng thì lại còn khốn khổ nữa xoay xoay vặn vặn, còn 2 con Blancpain+JLC Perpetual về lý thuyết là chỉ phải chỉnh thứ/ngày/tháng/năm đúng 1 lần cho 100 (một trăm) năm thì phức tạp vãi đái nếu để nó chết giữa chừng. Ban đầu còn chỉn chu cứ đeo cổ tay là thứ-ngày-tháng luôn đúng, sau thì lười mấy con phức tạp thứ-ngày-tháng-năm chỉ để ngắm thôi, nếu có đeo thì chỉ chỉnh đúng giờ, còn lại mấy cái thứ kia kệ mẹ nó sai. À với con nào có Chronograph thì tao cố ý để con mẹ nó kim giây nằm đúng ô ngày, che cũng gần kín nội dung nên người ngoài có nhìn cũng dell biết là… tao lười. Và từ cái lười đấy tao lại bắt đầu thích mấy con hand-would (lên giây cót bằng tay) hơn những cái automatic vì nếu có vội phải đi thì cứ đeo lên tay, đặt báo thức bằng điện thoại giờ nào lên giây chứ loại tự-động automatic thì nếu không muốn kéo núm ra xoay xoay vặn vặn (lỡ mạnh tay là gẫy mẹ nó cái chỗ núm) phải căn giờ rồi lắc rắc rối bỏ mẹ ra. Less is more chính xác tuyệt đối với tao trong việc chọn đồng hồ nhiều hay ít tính năng. Khác đéo gì chúng mày đi mua tivi, nghe mấy em chân dài xinh xinh ở Điện máy xanh thỏ thẻ chức năng lọ, tính năng kia nghe bùi tai xuống tiền ngay nhưng về nhà có dùng mấy tính năng đấy đéo đâu?
Hình như chỉ có mỗi Rolex đéo còn thì hãng nào cũng có Rectangle shape, từ A.Lange & Sohne đến Patek Philippe đến làng nhàng Rado. Đồng hồ rectangle shape nhìn classical bỏ con mẹ đi được, thằng nào thích chỉn chu đảm bảo đéo chết với design này mới là lạ. Cartier cũng nổi danh với dòng Cartier tank còn gì còn Patek Philippe Twenty~4 nhìn mà đéo ngây người ra thì có họa là Bụt. Thằng nào đang cưa-cẩm em nào với ý định trong sáng, quan hệ lâu dài tin tao đi (tất nhiên là nếu điều kiện cho phép) tặng nàng cái đồng hồ loại xoàng Rado hay Longines rectangle shape ấy, tinh tế và khác bọt vãi so với đám cây-si còn lại tặng túi Lờ Vê?
để tạm đây đã, thi thoảng rảnh rồi biên thêm….
Tao không hiểu sao chỉ thích đồng hồ cơ, quartz là né dù có là Patek Philippe. Chơi đồng hồ kiểu tay mơ như tao ban đầu cũng gà lắm, bị lùa có dễ mất 4-5 năm theo kiểu lên đời: Automatic à Chronograph à Perpetual à Complications à Tourbilon; hay case từ Stainless steel à 18k à Platinum (case titan nhìn nó cứ hãm hãm kiểu gì ấy tao không cảm được cái đẹp tiềm ẩn ) và cứ nghĩ mình là dân chơi thực thụ. Thế rồi bỗng nhận ra là đồng hồ cơ thì máy hoàn hảo nhất ngày cũng nhanh/chậm ít nhất 3-5 giây; mà chả lẽ cả tuần chỉ đeo đúng 1 cái? Thế thì chả lẽ ngày đéo nào cũng phải mang cái hộp đựng đồng hồ ra lắc lắc mấy chục cái một con để không hết cót đỡ phải kéo núm ra chỉnh chỉnh cho nó đúng giờ? Mấy cái có cả lịch ngày trong tuần, ngày + tháng thì lại còn khốn khổ nữa xoay xoay vặn vặn, còn 2 con Blancpain+JLC Perpetual về lý thuyết là chỉ phải chỉnh thứ/ngày/tháng/năm đúng 1 lần cho 100 (một trăm) năm thì phức tạp vãi đái nếu để nó chết giữa chừng. Ban đầu còn chỉn chu cứ đeo cổ tay là thứ-ngày-tháng luôn đúng, sau thì lười mấy con phức tạp thứ-ngày-tháng-năm chỉ để ngắm thôi, nếu có đeo thì chỉ chỉnh đúng giờ, còn lại mấy cái thứ kia kệ mẹ nó sai. À với con nào có Chronograph thì tao cố ý để con mẹ nó kim giây nằm đúng ô ngày, che cũng gần kín nội dung nên người ngoài có nhìn cũng dell biết là… tao lười. Và từ cái lười đấy tao lại bắt đầu thích mấy con hand-would (lên giây cót bằng tay) hơn những cái automatic vì nếu có vội phải đi thì cứ đeo lên tay, đặt báo thức bằng điện thoại giờ nào lên giây chứ loại tự-động automatic thì nếu không muốn kéo núm ra xoay xoay vặn vặn (lỡ mạnh tay là gẫy mẹ nó cái chỗ núm) phải căn giờ rồi lắc rắc rối bỏ mẹ ra. Less is more chính xác tuyệt đối với tao trong việc chọn đồng hồ nhiều hay ít tính năng. Khác đéo gì chúng mày đi mua tivi, nghe mấy em chân dài xinh xinh ở Điện máy xanh thỏ thẻ chức năng lọ, tính năng kia nghe bùi tai xuống tiền ngay nhưng về nhà có dùng mấy tính năng đấy đéo đâu?
Hình như chỉ có mỗi Rolex đéo còn thì hãng nào cũng có Rectangle shape, từ A.Lange & Sohne đến Patek Philippe đến làng nhàng Rado. Đồng hồ rectangle shape nhìn classical bỏ con mẹ đi được, thằng nào thích chỉn chu đảm bảo đéo chết với design này mới là lạ. Cartier cũng nổi danh với dòng Cartier tank còn gì còn Patek Philippe Twenty~4 nhìn mà đéo ngây người ra thì có họa là Bụt. Thằng nào đang cưa-cẩm em nào với ý định trong sáng, quan hệ lâu dài tin tao đi (tất nhiên là nếu điều kiện cho phép) tặng nàng cái đồng hồ loại xoàng Rado hay Longines rectangle shape ấy, tinh tế và khác bọt vãi so với đám cây-si còn lại tặng túi Lờ Vê?
để tạm đây đã, thi thoảng rảnh rồi biên thêm….
Sửa lần cuối: