Leuleu return
Chú bộ đội
Ở cái đất này từ khi khai thiên lập địa, dân tứ xứ thập phương đổ về qua mấy trăm năm hưng suy thời cuộc. Trải qua bao biến động của lịch sử để có một sài gòn với nhiều mãnh ký ức, của những người nơi đây và cả những người đến đây. Sinh thì sống, sống thì phải ăn và cái sự ăn ở cái đất này nó cũng nhiêu khê đa dạng và có những món đã ăn sâu vào ký ức của nhiều người.
Nếu người Hoa với những món mì trứ danh, há xủi cảo bánh bao màn thầu thì người Quảng-Đà nổi danh với món mì Quảng.
Lại không thể bỏ qua hủ tiếu nam vang mang đặc trưng của người khmer,...vâng vâng và mây mây là thế. Trong cái muồn vàng hương và vị lấy đi hàng lít nước bọt đó thì không thể bỏ qua chiếc xe hủ tiếu gỏ nép mình trong con hẻm sâu hút hay bên góc ngã tư đường.
Cũng chẳng ai biết Hủ tiếu gỏ xuất hiện ở sài gòn từ khi nào, được biến tấu từ hủ tiếu nam vang hay là hủ tiếu của người Hoa, nhưng để mà nói, để mà có cái để nói để chểm chệ nằm trong ký ức của nhiều người sống ở sài gòn và trong đó có tao thì phải nói đến Hủ tiếu gỏ của người Quảng Ngãi.
Những ai từng sống ở sài gòn thập niên 90 đổ về trước đều sẽ quá quen thuộc với tiếng gỏ lốc chốc của hai mảnh tre cật trong đêm khuya, cái âm điệu mà nhiều thằng đã biến nó thành một nhịp phách vui tai " cốc cốc cà lốc cốc cốc...cốc cốc " . Giờ thì sài gòn đi theo sự phát triển thì nó đã mất dần tiếng gõ ấy, tới thời điểm tao biên bài này thì nó đã chìm vào miền ký ức nào đó rồi.
Hủ tiếu gỏ nó là một món ăn không kén khách, chỉ có khách kén nó , ai ăn cũng được , ở đâu cũng tìm thấy được. Giá thì ngày đó đi lên từ 500 đến 2k là có một tô nóng hổi ngun ngút khói sẳn sàng trán đầy cái bao tử đói trong đêm khuya..nhưng giá rẻ không phải là thứ làm nên nét đặc trưng của Hủ tiếu gỏ, vì còn nhiều món còn rẻ hơn - ở cái thời điểm mà vòng xoáy kinh tế chưa đẩy vật giá lên mây như giờ.
Cái thứ làm nên nét đặc trưng của hủ tiếu người Quảng Ngãi đó là : nhất nước nhì hành thứ ba là lát thịt.
Để nói về cái thứ nước dùng này thì cũng lắm lời đồn đoán. Kẻ bảo họ nấu bỏ nọ bỏ kia, nhưng thôi đó là lời đồn thổi. Có một sự thật là giờ dân tứ xứ đều bán hủ tiếu gỏ - nhưng kiểu vậy thôi chứ không còn gỏ nữa. Nhưng với tao, cái hương và vị đó chỉ cần húp qua là biết phải người Quảng bán hay là không.
Hành phi - tóp mỡ : hai thứ mà nếu thiếu thì cũng sẽ không làm nên được một tô hủ tiếu gỏ đúng chất người quảng.
Còn cái này là giai thoại, để biết người bán lâu năm hay mới bán hãy nhìn vào lát thịt trong tô. Người bán càng lâu năm thì lát thịt càng mỏng, cái trình độ sắt thịt phải nói là mỏng tới độ " bưng đi cẩn thận chứ kẻo gió thổi nó bay đi" cái này thằng nào xưa có ăn thì xác nhận với tao.
Hôm qua chợt lội thớt : Hồ Đá làng ĐH mà bao nhiêu ký ức ngày xưa ùa về nên nay tao vội biên một bài để nhớ về chuyện tình anh xe ôm và cô bé gỏ hủ tiếu bên làng đại học năm nào. Các mày đọc cho vui không vui thì thôi , dậy nghen.
Nếu người Hoa với những món mì trứ danh, há xủi cảo bánh bao màn thầu thì người Quảng-Đà nổi danh với món mì Quảng.
Lại không thể bỏ qua hủ tiếu nam vang mang đặc trưng của người khmer,...vâng vâng và mây mây là thế. Trong cái muồn vàng hương và vị lấy đi hàng lít nước bọt đó thì không thể bỏ qua chiếc xe hủ tiếu gỏ nép mình trong con hẻm sâu hút hay bên góc ngã tư đường.
Cũng chẳng ai biết Hủ tiếu gỏ xuất hiện ở sài gòn từ khi nào, được biến tấu từ hủ tiếu nam vang hay là hủ tiếu của người Hoa, nhưng để mà nói, để mà có cái để nói để chểm chệ nằm trong ký ức của nhiều người sống ở sài gòn và trong đó có tao thì phải nói đến Hủ tiếu gỏ của người Quảng Ngãi.
Những ai từng sống ở sài gòn thập niên 90 đổ về trước đều sẽ quá quen thuộc với tiếng gỏ lốc chốc của hai mảnh tre cật trong đêm khuya, cái âm điệu mà nhiều thằng đã biến nó thành một nhịp phách vui tai " cốc cốc cà lốc cốc cốc...cốc cốc " . Giờ thì sài gòn đi theo sự phát triển thì nó đã mất dần tiếng gõ ấy, tới thời điểm tao biên bài này thì nó đã chìm vào miền ký ức nào đó rồi.
Hủ tiếu gỏ nó là một món ăn không kén khách, chỉ có khách kén nó , ai ăn cũng được , ở đâu cũng tìm thấy được. Giá thì ngày đó đi lên từ 500 đến 2k là có một tô nóng hổi ngun ngút khói sẳn sàng trán đầy cái bao tử đói trong đêm khuya..nhưng giá rẻ không phải là thứ làm nên nét đặc trưng của Hủ tiếu gỏ, vì còn nhiều món còn rẻ hơn - ở cái thời điểm mà vòng xoáy kinh tế chưa đẩy vật giá lên mây như giờ.
Cái thứ làm nên nét đặc trưng của hủ tiếu người Quảng Ngãi đó là : nhất nước nhì hành thứ ba là lát thịt.
Để nói về cái thứ nước dùng này thì cũng lắm lời đồn đoán. Kẻ bảo họ nấu bỏ nọ bỏ kia, nhưng thôi đó là lời đồn thổi. Có một sự thật là giờ dân tứ xứ đều bán hủ tiếu gỏ - nhưng kiểu vậy thôi chứ không còn gỏ nữa. Nhưng với tao, cái hương và vị đó chỉ cần húp qua là biết phải người Quảng bán hay là không.
Hành phi - tóp mỡ : hai thứ mà nếu thiếu thì cũng sẽ không làm nên được một tô hủ tiếu gỏ đúng chất người quảng.
Còn cái này là giai thoại, để biết người bán lâu năm hay mới bán hãy nhìn vào lát thịt trong tô. Người bán càng lâu năm thì lát thịt càng mỏng, cái trình độ sắt thịt phải nói là mỏng tới độ " bưng đi cẩn thận chứ kẻo gió thổi nó bay đi" cái này thằng nào xưa có ăn thì xác nhận với tao.
Hôm qua chợt lội thớt : Hồ Đá làng ĐH mà bao nhiêu ký ức ngày xưa ùa về nên nay tao vội biên một bài để nhớ về chuyện tình anh xe ôm và cô bé gỏ hủ tiếu bên làng đại học năm nào. Các mày đọc cho vui không vui thì thôi , dậy nghen.
Sửa lần cuối:
