Hủ tiếu gỏ - một nét sài gòn xưa

Mời tml về khu vực miền trung,từ phan thiết đổ ra huế.hãy vào quán dân địa phương,vs cái ghế đẩu và bàn gỗ là sẽ tìm lại đc hương vị ngày đó.rất rẻ lại sạch,nhìn và cắn 1 miếng gan thôi sẽ cho 1 cảm nhận rõ nét.
Đúng thật, khúc giữa đòn gánh đó ăn ăn nòng nợn đúng ngon. Mà muốn biết nòng nợn quán đó ngon ko thì nên cắn miếng gan đầu tiên.
 
Cái hủ tiếu gõ tao thấy nó khác so với đồ của TQ mà, kiểu hủ tiếu gõ là một nét riêng của dân VN rồi :)), chứ đâu phải là copy đâu

Đơn cử là tao thấy chả có cái xe người Hoa nào nó đi vòng vòng, rồi có cái gõ leng keng để bán cả. Mà nếu thằng tomas tan kêu VN bắt chước cái xe thì tao thấy không hợp lí, kiểu nó như cái phương tiện vận chuyển hơn, bên Mỹ cũng đầy xe như vậy

Quay lại thì tao thấy cái vị mì với vị hủ tiếu nó khác hẳn đồ Trung Hoa, một số chỗ thì cho bột ngọt hơi nồng, nhưng một số chỗ thì làm ngon thật

Xam không có thằng nào làm đầu bếp nhỉ =))), tao biết có chút vậy à
Cảm ơn mày đã ghé quán tao :big_smile:
 
Đúng thật, khúc giữa đòn gánh đó ăn ăn nòng nợn đúng ngon. Mà muốn biết nòng nợn quán đó ngon ko thì nên cắn miếng gan đầu tiên.
Còn mà muốn ngon trọn vẹn,ngon nhức cái nách thì lên vùng tây bắc.đi 1 nhóm tầm 10 người đá luôn 1 con lợn cắp nách 10-12 kg giá tầm 400k 1kg.ăn trọn luôn 1 con sẽ phê lắm.bộ lòng của con lợn này là đỉnh của chóp.
 
Cho tô hủ tiếu gõ ông chủ ơi trưa rồi! Ít hủ tiếu mà nhiều nước nha!:vozvn (1):
mày làm tao nhớ hồi đó, tao bị đuổi vì đấm khách của chủ xe, vl vào cái nhà 4 5 ng ăn mỗi ng 1 kiểu.

Nào là cho 1 tô ko giá nhiều hành phi, lấy thịt ko lấy bò viên, nào là 1 tô nhiều giá không hẹ, lấy xương ko lấy thị...dm nó cáu.
 
hủ tíu gốc là của người Hoa gốc tiều, cái xe đẩy cũng là từ cái xe đẩy ở mấy quán mỳ ký của người Hoa mà ra

bọn quẻng nghẽo sau này vào học lóm nghề rồi phịa là của bọn nó chứ có lol tao tin =))
 
Đúng rồi, giờ thì vật giá và thị hiếu nó cuốn giá tô hủ tiếu lên cao quá, mà trộn pha đủ thứ ăn vào phở ko ra phở, nam vang ko ra nam vang. Nhưng nếu chịu khó tao vẩn có thể chỉ mày mấy cung đường như cmt8 ,khu bình tiên quận 6, sư vạn hạnh q10 vẩn còn mấy xe đúng chất ngày xưa đấy.
Cmt8 hình như vẫn còn mấy quán kiểu cơm chiên dương châu, mì vịt tiềm, mì hoành thánh j đấy nên t ưu tiên chén. Q10 thì bik mấy chỗ cũ hình như là hồi cafe vếu còn thịnh. Còn q6 sao m? Công nhận nhớ hồi còn xưa 10k có giá vl tiêu đc nhìu thứ.
 
Cmt8 hình như vẫn còn mấy quán kiểu cơm chiên dương châu, mì vịt tiềm, mì hoành thánh j đấy nên t ưu tiên chén. Q10 thì bik mấy chỗ cũ hình như là hồi cafe vếu còn thịnh. Còn q6 sao m? Công nhận nhớ hồi còn xưa 10k có giá vl tiêu đc nhìu thứ.
Quận 6 quanh khu công viên phú lâm, bùng binh cây gõ đi về hướng bình tiên. Hủ tiếu ở đó bao ngon. B:big_smile:ao rẻ.
 
Sài Gòn là thành phố có diện tích nhỏ bé, nhưng là điểm đến thiên đường cho hàng triệu niềm hy vọng đổi đời của người dân tứ xứ. Sài Gòn dễ dàng chấp nhận những mảnh đời, từ cao sang đến nghèo khó, từ trí thức đến lao động chân tay. Đất Sài Gòn chưa bao giờ từ chối bất cứ giấc mơ nào của những người lao động đổ về nơi đây với một ước mơ về tương lai tươi sáng. Sài Gòn dễ chịu là thế đấy, dễ dàng chấp nhận những người con xa xứ. Tưởng chừng ở vùng đất hứa ấy là cuộc sống đắt đỏ và vô cùng xa hoa. Nhưng ngược lại, Sài Gòn còn dung nạp cả những món ăn giản dị, gần gũi, có thể nuôi sống những mảnh đời lao động nghèo. Một trong những món ăn hấp dẫn ấy chính là hủ tiếu gõ.

Một tô hủ tiếu gõ thường thấy ở đường phố Sài Gòn. Ảnh: Vda.foodie.


Một tô hủ tiếu gõ thường thấy ở đường phố Sài Gòn.​

Hủ tiếu gõ là tên gọi của một loại hình buôn bán hủ tiếu. Người bán có một chiếc xe đẩy to mà bên trong ấy là cả một vũ trụ ẩm thực mê hoặc vị giác con người. Vì bán bằng xe nên nơi bán cũng không cố định, thường là rày đây mai đó, bấp bênh như cuộc sống của những con người xung quanh xe hủ tiếu gõ vậy.

Chiếc xe hủ tiếu thường len lỏi vào những con hẻm nhỏ, những bãi đất trống hay những khu dân cư đông người. Thường sẽ có một người bán và một người rao đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Cách rao của hủ tiếu gõ cũng vô cùng đặc biệt. Không giống như tiếng rao của những gánh hàng rong, xe hủ tiếu gõ không rao thành tiếng mà cầm hai thanh gỗ hoặc sắt rồi gõ mạnh vào nhau tạo thành tiếng lớn. Đó cũng là lý do chính mà món ăn này có tên là hủ tiếu gõ.

Thường là những đứa trẻ con sẽ được giao cho nhiệm vụ đi gõ để "chào mời", nếu có khách gọi món thì sẽ chạy về "đặt món" rồi mang đến tận nhà cho khách. Tiếng gõ hủ tiếu một thời là tiếng gõ rất riêng, dù ngày nay không còn nhiều nữa, nhưng đây vẫn là một âm thanh giàu ký ức đối với những con người đã từng sống qua những năm 90 và 2000.

Xe hủ tiếu gõ cũng đơn giản chứ không cần cầu kỳ như những xe hủ tiếu trong cửa hàng. Chỉ một cái xe đẩy, bên dưới là thùng nước lèo đang được hâm nóng bằng củi lửa bên dưới. Hộc dưới bên cạnh là chỗ để đựng tô và muỗng đũa để lấy ra cho tiện. Phía trên là những nguyên vật liệu căn bản để làm nên một tô hủ tiếu gõ bình dân.

Xe hủ tiếu gõ thường thấy. Ảnh: Jenlakersfan.


Xe hủ tiếu gõ thường thấy. Ảnh: Jenlakersfan.​


Thường thì bên cạnh hủ tiếu, người ta còn bán thêm mì, nui, bánh canh và hoành thánh. Đều là những món dễ ăn, được ưa chuộng ở Sài Gòn này. Trong tô hủ tiếu gõ thường sẽ có giá hẹ và bò viên, kèm theo vài ba lát thịt cắt mỏng nhất có thể. Tô đặc biệt hơn thì có cả móng giò để tha hồ mà thưởng thức. Ngày nay, người ta còn cải tiến thêm bằng cách cho vào cái loại nhân khác như trứng cút hay thịt gà luộc xé mỏng để trộn vào tô hủ tiếu cho ngon. Tô hủ tiếu gõ không thể thiếu đi hành phí và tóp mỡ phi giòn, đây là một trong những thứ quyết định độ ngon miệng của tô hủ tiếu, làm được thì cũng kỳ công chứ không hề đơn giản.

Một phần ăn bắt mắt tại các xe hủ tiếu gõ. Ảnh: Saigonfoodys.


Một phần ăn bắt mắt tại các xe hủ tiếu gõ. Ảnh: Saigonfoodys.​

Ăn hủ tiếu thì không thể không kèm thêm gia vị. Hủ tiếu gõ cần đầy đủ những loại gia vị căn bản như một tô hủ tiếu thông thường để đảm bảo vị ngon và thu hút. Trên bàn ăn lúc nào cũng có một chén ớt sừng cắt lát mỏng, một dĩa chanh, một hủ nước mắm, một hủ sa tế và hai bình tương đen và đỏ. Ăn hủ tiếu gõ phải nêm đầy đủ gia vị như vậy mới tuyệt. Đặc biệt là cảm giác thưởng thức tô hủ tiếu gõ nóng hổi giữa tiết trời mưa lất phất hơi se se lạnh thật đáng để trải nghiệm.


Những loại gia vị thường gặp khi ăn hủ tiếu gõ. Ảnh: Chinhle13.


Những loại gia vị thường gặp khi ăn hủ tiếu gõ. Ảnh: Chinhle13.​

Hủ tiếu gõ thường được bán từ chiều muộn đến nửa khuya, chủ yếu để phục vụ những người gấp gáp hay có việc muộn mà cần thứ gì đó lót dạ. Hủ tiếu gõ dễ tính như chính tâm hồn của vùng đất Sài Gòn này vậy, dễ chấp nhận và không khước từ một ai. Không ai lý giải được, các xe hủ tiếu thường có chủ là người Quảng Ngãi, Bình Định. Chỉ biết rằng, những chiếc xe ấy cùng những người chủ quán đôn hậu thật thà ấy đã nuôi sống biết bao nhiêu thế hệ người Sài Gòn.

Hủ tiếu gõ là một món ăn dân dã và bình dị, với giá thành rẻ hơn những món hủ tiếu khác nhưng vẫn đảm bảo cho người ăn về mặt dinh dưỡng. Vì thế, hủ tiếu gõ trở thành một thức ăn đường phố được ưa chuộng ở Sài Gòn, đặc biệt là với đối tượng sinh viên hay người lao động nghèo. Dần dà, xe hủ tiếu gõ đã được nâng cấp với nhiều món hơn nhưng vẫn được phong vị chuẩn của nó. Hủ tiếu gõ không còn là món ăn riêng của người lao động nghèo, mà dần trở thành một nét văn hóa đa dạng và độc đáo của ẩm thực đường phố Sài Gòn. Hễ đã đến Sài Gòn, là phải nhanh chân thưởng thức một tô hủ tiếu gõ nồng ấm dưới sự se lạnh của trời mưa, rồi cùng nhau trò chuyện thâu đêm suốt sáng, quên đi hết những mệt mỏi của cuộc sống thường nhật vất vả ngoài kia.

Nhắc đến ẩm thực Sài Gòn người ta sẽ lập tức nghĩ ngay đến cơm tấm, bánh mì, cà phê sữa… Đó là những món ăn mà ai đến cái thành phố sôi động đó đều được giới thiệu để dùng thử. Nhưng còn một món ăn vẫn âm thầm góp thêm vào Sài Gòn một thanh âm của sự gần gũi và bình dân - Hủ tiếu gõ chính là món ăn như vậy.

img_3366-660x440.jpg



img_3371-660x440.jpg



Nếu có một món ăn giống với người Sài Gòn nhất thì hẳn hủ tiếu gõ sẽ là một “ứng cử viên” nặng ký. Nói cách khác đó chính là một phần linh hồn của người Sài Gòn, đơn giản và chất phác lắm. Ai cũng ăn được, không phân sang giàu hay địa vị. Cứ đặt cái ghế ngồi xuống một quán hủ tiếu trên vỉa hè, rồi thì ai cũng như ai thôi.

img_3368-660x440.jpg



Processed with VSCO with a7 preset



img_3369-660x440.jpg



Không ai đếm xuể trong thành phố này có tổng cộng bao nhiêu cái quán hủ tiếu gõ, có những quán đã nổi tiếng và tấp nập khách. Có những quán quen nằm co mình trong một con hẻm, người dân trong xóm chỉ việc í ới gọi thì sẽ có người bưng vào tận nhà. Thanh âm của hủ tiếu gõ đã từ lâu trở thành linh hồn của những ngõ hẻm Sài Gòn.

img_3364-660x440.jpg



img_3367-660x440.jpg



img_3372-660x440.jpg



Những người bán hủ tiếu gõ đến từ khắp các tỉnh, nhưng rồi cắm một cái “cột” ở giữa lòng Sài Gòn dựng thêm vài cái bàn, ít gia vị và sự mưu sinh cũng bắt đầu từ đó. Họ chọn hủ tiếu chắc một phần cũng do biết rằng cái món này rất thân với người lao động, người bán buôn, người đi học, người Sài Gòn.

img_3365-660x440.jpg



img_3374-660x440.jpg



img_3370-660x440.jpg



Nấu hủ tiếu gõ nhìn dễ mà không dễ đâu, nước lèo phải trong và được ninh nhiều giờ. Sợi hủ tiếu phải dai và thêm chút tốp mỡ lên trên mặt để dậy mùi. Sau đó thì cho thêm thịt lát, hẹ và tiêu vào đổ nước lèo vào là thành một tô hủ tiếu bốc mùi thơm phức giữa phố xá. Cái ngon thì không phân đắt rẻ, người Sài Gòn họ chẳng câu nệ chuyện đó. Miễn ngon là được.

14370373_357689051287710_7212893934290101546_n-660x440.jpg



img_3378-660x440.jpg



img_3376-1-660x440.jpg



Đêm là khi âm thanh của tiếng gõ lốc cốc len lỏi trong những ngõ ngách và những người lao động trở về sau một ngày một nhoài. Ngồi dưới ánh đèn đường, gọi một tô hủ tiếu gõ và lặng im nghe thanh âm của Sài Gòn. Để chừng vài mươi năm nữa khi thành phố còn phát triển hơn nữa thì cái thanh âm của vị hủ tiếu cũng sẽ càng trở nên xa xỉ hơn. Thì cái gì ít sẽ thành xa xỉ thôi.
Tao nhớ hủ tiếu gõ thời cuối 9x thịt nó không nhiều vầy đâu, có vài lát, mà mỏng đến mức ngậm vào khỏi nhai, nó tự tan ra được. Trời mưa mà ngồi nhà húp 1 tô thì sướng vãi. :still_dreaming:
 
Đm giờ già r bụng yếu đéo ăn dơ ở bẩn như hồi sv đc. Bữa ăn tô hủ tiếu xong bị ỉa chảy từ đó dặn lòng đéo baoh ăn nữa
Dm do mày ăn sau khi bốn lù chứ anh em tau nấu cái gì chả sạch. Cũng éo phải bụng mày yếu mà căn bản là do nước lèo nó kỵ nước Lồn. Húp rột rột cả 2 thứ ấy vào một lúc thì tao còn tướt tới quỵ gối nói gì mậy:still_dreaming:
 
Xưa thấy ông chủ quán hủ tiếu gõ đang ngồi gở móng chân, kì hòm bắp đùi. Mình vừa ghé kêu một túi mang về, ổng đứng lên dùng tay không cầm cục thịt xắt xắt, tởm vcl. Từ đó về sao có đói khuya thì vào quán cũng toàn gọi vài trứng vịt lộn ăn cho sạch.
Đây mới là vấn đề này
 
Tao nhớ hủ tiếu gõ thời cuối 9x thịt nó không nhiều vầy đâu, có vài lát, mà mỏng đến mức ngậm vào khỏi nhai, nó tự tan ra được. Trời mưa mà ngồi nhà húp 1 tô thì sướng vãi. :still_dreaming:
Bài báo này hình như tao đọc độ năm 2k mấy ấy. Lúc đó đọc xong thấy hình mình cởi con ngựa sắt oách như ngóe :ops::sure:
 
Thời đó nghe tiếng gõ rồi kêu, ko thấy xe. Ăn xong thì người ta đến lấy tiền với tô về.
 
Hủ tiếu gõ của người Trung nấu ngon hơn người Bắc, ăn từ hồi 1k5 2k, nhớ kiểu tô nào cũng lắc miếng bột ngọt + tép mỡ + nước tương rồi trộn lên, tiếng leng keng, bao kỉ niệm
 
Hủ tiếu gõ của người Trung nấu ngon hơn người Bắc, ăn từ hồi 1k5 2k, nhớ kiểu tô nào cũng lắc miếng bột ngọt + tép mỡ + nước tương rồi trộn lên, tiếng leng keng, bao kỉ niệm
Vậy là m ăn hủ tiếu khô à. Xưa tao ghét mấy thằng ăn hủ tiếu khô lắm, cũng bằng đó tiền mà tốn thêm chén chưa kể bưng cũng mắc công.
 
Ngày xưa có thằng nào phao tin người ta bỏ giun vào làm ngọt nước nữa mà.

GẦn nhà t cũng có một nhà bán hủ tiếu gõ chắc dân bắc hoặc trung. Sáng chuẩn bị đồ trưa đi bán thấy trước 9 giờ tối đã về rồi. Bán cũng chạy lắm.

Hủ tiếu gõ ngon thì t thấy có cái xe của vợ chồng người Bắc ở Hải Thượng Lãn Ông giao với Phùng Hưng ấy. Bán rẻ mà cho topping nhiều bán mang về thì đéo buột dây thun lạ đời vc

2 năm rồi ko biết họ còn bán ko
 

Có thể bạn quan tâm

Top