nguoitutethatsu
Hạt giống tầm thần
Lâu lâu chúng ta sẽ thấy bỗng dưng có những người viết về bất công mà họ phải chịu rất tích cực nhưng trước đấy họ hoàn toàn là những công dân ngoan ngoãn, họ coi chính trị là bẩn thỉu, không đáng quan tâm, những bất công người khác phải chịu là số phận và họ không đáng để ý. Số phận của họ là số phận tươi sáng và may mắn, đâu có giống đám người đen đủi kia, quan tâm làm gì cho đau đầu?
Tôi đọc những tiếng kêu của họ mà lòng trộn lẫn cảm xúc, vừa thương cảm lại vừa coi thường, bởi cái tiếng kêu ấy cũng chỉ là tiếng kêu ích kỉ, chỉ kêu khi quyền lợi của họ bị xâm phạm. Giả sử ngày mai vấn đề của họ được giải quyết thì có thể lắm họ lại quay trở lại thành những công dân "ngoan ngoãn", "mẫu mực" và lại ca hát vang trời: “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, non nước mây trời lòng ta mê say…”
“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” là vậy.
Người có lương tri, có lòng thương cảm với con người sẽ không ứng xử như vậy. Họ sẽ lên tiếng phản đối bất công, bất kể kẻ gây ra bất công ấy là ai, quyền lực thế nào.
Họ sẽ bênh vực nạn nhân yếu thế, đang chịu sự bất công cho dù việc ấy có thể ảnh hưởng tới cuộc sống của họ.
Một xã hội văn minh có nhiều những con người có lương tri, những người lên tiếng cho công bằng xã hội.
Một xã hội mông muội thì nhiều kẻ khôn vặt, thấy đống cứt lù lù trước ngõ cũng mặc kệ, bởi đống cứt ấy nằm ngoài cổng của hắn, chứ có nằm trong khu đất của hắn đâu, quan tâm làm gì? Bước ra đường, uốn éo một chút là tránh không dẫm phải thôi.
Do vậy, những bất công sẽ còn diễn ra nhiều và những kẻ có quyền lực và biết lợi dụng quyền lực để có lợi cho mình sẽ tiếp tục kiếm lợi. Những tiếng khóc đơn lẻ, yếu ớt sẽ tiếp tục vang lên, tiếp tục tắt ngấm và chìm sâu trong đau khổ âm thầm.
Một vài cá nhân hăng hái, hay ngứa mồm, thích lên tiếng bênh vực lẽ phải, phản đối bất công sẽ vào tù và đám đông sẽ thở dài thương cảm được 2 phút rồi quên mất họ. Âu cũng là quy luật xã hội. Chẳng có gì tốt đẹp có thể đến nhanh chóng.
Tất nhiên, những cá nhân ấy lên tiếng không phải để đám đông nhớ đến họ mà đơn giản là họ muốn sống đúng với con người của họ mà thôi.
Tôi đọc những tiếng kêu của họ mà lòng trộn lẫn cảm xúc, vừa thương cảm lại vừa coi thường, bởi cái tiếng kêu ấy cũng chỉ là tiếng kêu ích kỉ, chỉ kêu khi quyền lợi của họ bị xâm phạm. Giả sử ngày mai vấn đề của họ được giải quyết thì có thể lắm họ lại quay trở lại thành những công dân "ngoan ngoãn", "mẫu mực" và lại ca hát vang trời: “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, non nước mây trời lòng ta mê say…”
“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” là vậy.
Người có lương tri, có lòng thương cảm với con người sẽ không ứng xử như vậy. Họ sẽ lên tiếng phản đối bất công, bất kể kẻ gây ra bất công ấy là ai, quyền lực thế nào.
Họ sẽ bênh vực nạn nhân yếu thế, đang chịu sự bất công cho dù việc ấy có thể ảnh hưởng tới cuộc sống của họ.
Một xã hội văn minh có nhiều những con người có lương tri, những người lên tiếng cho công bằng xã hội.
Một xã hội mông muội thì nhiều kẻ khôn vặt, thấy đống cứt lù lù trước ngõ cũng mặc kệ, bởi đống cứt ấy nằm ngoài cổng của hắn, chứ có nằm trong khu đất của hắn đâu, quan tâm làm gì? Bước ra đường, uốn éo một chút là tránh không dẫm phải thôi.
Do vậy, những bất công sẽ còn diễn ra nhiều và những kẻ có quyền lực và biết lợi dụng quyền lực để có lợi cho mình sẽ tiếp tục kiếm lợi. Những tiếng khóc đơn lẻ, yếu ớt sẽ tiếp tục vang lên, tiếp tục tắt ngấm và chìm sâu trong đau khổ âm thầm.
Một vài cá nhân hăng hái, hay ngứa mồm, thích lên tiếng bênh vực lẽ phải, phản đối bất công sẽ vào tù và đám đông sẽ thở dài thương cảm được 2 phút rồi quên mất họ. Âu cũng là quy luật xã hội. Chẳng có gì tốt đẹp có thể đến nhanh chóng.
Tất nhiên, những cá nhân ấy lên tiếng không phải để đám đông nhớ đến họ mà đơn giản là họ muốn sống đúng với con người của họ mà thôi.
thay vì bây cứ đòi lên tiếng sao đéo hành động luôn ???