Mưu kế của Quản Trọng từ thời Xuân Thu đến nay vẫn được Trung Quốc áp dụng dùng với Việt Nam.

Đầu tiên các chiêu thu mua ở trên chủ yếu là úp bô đầu nậu thương lái chỉ trong thời gian ngắn chứ đéo dài. Và 1 vài địa phương chứ đéo có chuyện toàn quốc
Thứ 2 chủ mưu Vn có Tq có chứ đéo phải Tq k.
Thứ 3 k hẳn thứ tất cả thu mua k có tác dụng gì và có hại như thu mua bông thanh long thực sự để làm trà và 1 cây rất nhiều bông nông dân phải cắt bớt để cây nuôi 1 vài trái có chất lượng tốt nhất.
Và cuối cùng thâm hụt thương mại Tq rất lớn 2 quý năm 2022 thâm hụt 50 tỉ đô trong khi xuất siêu đi Mỹ chỉ 4 tỉ đô vậy thì thằng nào nhập nhiều hơn thằng nào
 
Sửa lần cuối:
Tóm tắt: Quản Trọng đẩy giá một loại hàng hóa to the moon, rồi đóng cửa khẩu khiến một nước bị dơi vào khủng hoảng do đổ nhau đi làm. Đứt gãy chuỗi cung ứng, dân đói và không có lương thực vì chạy theo làm theo loại hàng hóa kia và cuối cùng đầu hàng.

Em viết lại câu chuyện đọc ở sách:
Quản Trọng là một nhà triết học và chính trị gia Trung Quốc. Tề Hoàn Công (THC) aka sếp của Quản Trọng muốn thu phục nước Lỗ Lương. Nước Lỗ nổi tiếng với sản vật là vải vóc, lụa là - một nước nhỏ giáp Tề.

Quản Trọng nói thao thao bất tuyệt với THC về chuyện ăn mặc, làm nhà vua giận hỏi lại. Quản Trọng mới trả lời: chuyện ăn mặc của bệ hạ có thể thay đổi phong tục ăn mặc của dân, có thể thay đổi nghề nghiệp của người dân Lỗ Lương, vì thế Lỗ Lương không đánh mà bại, ...

Nhà vua đổi từ mặc vải mỏng sang vải dày, Quản Trọng dùng kế nói chuyện với thương buôn Lỗ Lương lấy số lượng lớn vàng để đổi lấy nhiều vải dày. Quần thần muốn nịnh vua nên mua nhiều vải dày để mặc, dân chúng cũng từ thế tranh nhau mua loại vải này.

Nước Lỗ Lương ngày ngày làm việc và đổi vàng ròng lấy lấy lụa dày, ngựa kéo mỏi vai , người người hồ hởi.

Bấy giờ Quản Trọng mới đóng cửa biên giới, nhà vua chuyển sang mặc loại vải mỏng. Đóng tất cả chạm kiểm soát cắt đứt giao thông, từ chối nhập vải dày .

Chính sách này như cơn mưa dào kéo đến nhanh lại vội tạnh, người dân Tề nhanh chóng trở lại bth. Còn cả nước Lỗ Lương như cơn bạo bệnh, cả nước kéo nhau đi làm vải vóc bỏ dở các vụ mùa màng, ruộng vườn bỏ hoang. Nhà nhà trong đói kém.
Kinh tế khủng hoảng trầm trọng.

Nước tề thì bán giá lương thực đáng 1 thì bán 10, 100, nhưng cũng thắt chặt biên giới, nên Lỗ Lương nhanh chóng cắt đất rồi một thời gian đầu hàng.

Ngẫm lại cơn sốt mua đỉa, lá các loại cây, .. của thương lái Trung Quốc giờ mới ngộ ra. Và chắc vài vụ ngưng nhập khẩu trái cây đợt trước báo đài nói - toàn là tấn công kinh tế. Kiểu tấn công kinh tế này một thời làm điên đảo xã hội VN.

Bài này em muốn hỏi thêm về: vấn đề này một chút và tìm hiểu thêm nhân vật Quản Trọng, Nhạc Nghị - Người Gia Cát Lượng sùng bái.

Theo em tìm hiểu: Quản Trọng là một triết gia, nhà quân sự lỗi lạc, có câu chuyện tình bạn đẹp với Bão Thúc Nha. Em thì không biết tam quốc và xuân thu chiến quốc lắm.


P/s: Dùng từ đứt gãy chuỗi cung ứng không biết có đúng không nhỉ mấy vị trưởng bối.

Một số bài báo và tin tức:




So sánh ko thực tế cho lắm, một số ít nhỏ mua ở 1 vài nơi ko phải toàn quốc. Lương thực việt nam có thiếu mẹ gì đâu, đói chết thì hơi khập khiễng thời xưa giao dịch buôn bán còn hạn chế. Giờ toàn cầu ko thằng này bán thì thằng kia bán, nó phong tỏa toàn quốc là có những lý do, để dân quen với cấm vận lỡ có đánh đài loan thì dân ứng phó đc. Chưa kể là ngấm ngầm làm cho thị trường cung cầu chao đảo do các tập đoàn mỹ nhật ko sản xuất được lâu dài xem bên nào thiệt hại hơn
 
Tóm tắt: Quản Trọng đẩy giá một loại hàng hóa to the moon, rồi đóng cửa khẩu khiến một nước bị dơi vào khủng hoảng do đổ nhau đi làm. Đứt gãy chuỗi cung ứng, dân đói và không có lương thực vì chạy theo làm theo loại hàng hóa kia và cuối cùng đầu hàng.

Em viết lại câu chuyện đọc ở sách:
Quản Trọng là một nhà triết học và chính trị gia Trung Quốc. Tề Hoàn Công (THC) aka sếp của Quản Trọng muốn thu phục nước Lỗ Lương. Nước Lỗ nổi tiếng với sản vật là vải vóc, lụa là - một nước nhỏ giáp Tề.

Quản Trọng nói thao thao bất tuyệt với THC về chuyện ăn mặc, làm nhà vua giận hỏi lại. Quản Trọng mới trả lời: chuyện ăn mặc của bệ hạ có thể thay đổi phong tục ăn mặc của dân, có thể thay đổi nghề nghiệp của người dân Lỗ Lương, vì thế Lỗ Lương không đánh mà bại, ...

Nhà vua đổi từ mặc vải mỏng sang vải dày, Quản Trọng dùng kế nói chuyện với thương buôn Lỗ Lương lấy số lượng lớn vàng để đổi lấy nhiều vải dày. Quần thần muốn nịnh vua nên mua nhiều vải dày để mặc, dân chúng cũng từ thế tranh nhau mua loại vải này.

Nước Lỗ Lương ngày ngày làm việc và đổi vàng ròng lấy lấy lụa dày, ngựa kéo mỏi vai , người người hồ hởi.

Bấy giờ Quản Trọng mới đóng cửa biên giới, nhà vua chuyển sang mặc loại vải mỏng. Đóng tất cả chạm kiểm soát cắt đứt giao thông, từ chối nhập vải dày .

Chính sách này như cơn mưa dào kéo đến nhanh lại vội tạnh, người dân Tề nhanh chóng trở lại bth. Còn cả nước Lỗ Lương như cơn bạo bệnh, cả nước kéo nhau đi làm vải vóc bỏ dở các vụ mùa màng, ruộng vườn bỏ hoang. Nhà nhà trong đói kém.
Kinh tế khủng hoảng trầm trọng.

Nước tề thì bán giá lương thực đáng 1 thì bán 10, 100, nhưng cũng thắt chặt biên giới, nên Lỗ Lương nhanh chóng cắt đất rồi một thời gian đầu hàng.

Ngẫm lại cơn sốt mua đỉa, lá các loại cây, .. của thương lái Trung Quốc giờ mới ngộ ra. Và chắc vài vụ ngưng nhập khẩu trái cây đợt trước báo đài nói - toàn là tấn công kinh tế. Kiểu tấn công kinh tế này một thời làm điên đảo xã hội VN.

Bài này em muốn hỏi thêm về: vấn đề này một chút và tìm hiểu thêm nhân vật Quản Trọng, Nhạc Nghị - Người Gia Cát Lượng sùng bái.

Theo em tìm hiểu: Quản Trọng là một triết gia, nhà quân sự lỗi lạc, có câu chuyện tình bạn đẹp với Bão Thúc Nha. Em thì không biết tam quốc và xuân thu chiến quốc lắm.


P/s: Dùng từ đứt gãy chuỗi cung ứng không biết có đúng không nhỉ mấy vị trưởng bối.

Một số bài báo và tin tức:




Chỉ là câu chuyện huyễn hoặc.
Nếu quốc gia đủ tiền để bỏ ra mua một loại mặt hàng nhằm lôi kéo toàn dân nước đó lao vào làm thì chỗ tiền đó dư sức đi mua chuộc các thành mà đánh chiếm.
Nhằm tạo loạn lạc để xông vào đánh chiếm thì nhiều cách chi phí rẻ hơn.
Tiền nhiều và bơm lâu đến mức dân bỏ đất đai, mùa màng các kiểu để lao vào làm?
Rồi đội ngũ quan lại cũng ngồi nhìn ko có kế sách giữ an ninh nội bộ: cân đối sx, cân đối lương thực… để kho lương sạch bách… nếu quan lại điều hành mà để vậy xảy ra thì cũng nên để đối phương vào reset luôn (trường hợp nội bộ ko có ai cáng đáng được nữa)
 
So sánh ko thực tế cho lắm, một số ít nhỏ mua ở 1 vài nơi ko phải toàn quốc. Lương thực việt nam có thiếu mẹ gì đâu, đói chết thì hơi khập khiễng thời xưa giao dịch buôn bán còn hạn chế. Giờ toàn cầu ko thằng này bán thì thằng kia bán, nó phong tỏa toàn quốc là có những lý do, để dân quen với cấm vận lỡ có đánh đài loan thì dân ứng phó đc. Chưa kể là ngấm ngầm làm cho thị trường cung cầu chao đảo do các tập đoàn mỹ nhật ko sản xuất được lâu dài xem bên nào thiệt hại hơn
Hai năm mất mùa thì lại chả vỡ mồm ngay ấy chứ nói ko thiếu.
Nga nó đập u cà làm cả châu âu thiếu đồ lương thực kìa.
Giá ngũ cốc, dầu ăn tăng chóng mặt.
 
Tề hoàn công thì xưng bá một thời, mượn danh thiên tử, áp chế chư hầu, tao kết câu nói của ông ngày phải ngủ với một đứa con gái khác nhau, mỗi tội già ăn chơi quá nên, bị bọn gian thần nhốt ko cũng câp thức ăn sau chết đói, lũ con cháu thì mái tranh ngôi vua nên 67 ngày mới chôn cha bất hiếu vl.
Tml chắc đọc thuyết, bá chủ 1 vùng mà để bị bỏ đói thì khó có thể tin. Nhốt thì cũng ko thể tin, nói là bị gian thần nịnh ngọt lừa cho chỉ dám ở trong cung phòng ko dám ra ngoài vì sợ này sợ nọ thì có thể tin.
 
Tml chắc đọc thuyết, bá chủ 1 vùng mà để bị bỏ đói thì khó có thể tin. Nhốt thì cũng ko thể tin, nói là bị gian thần nịnh ngọt lừa cho chỉ dám ở trong cung phòng ko dám ra ngoài vì sợ này sợ nọ thì có thể tin.
Tao đọc đông châu liệt quốc, thấy ông này cũng giỏi nhưng già thì ai cũng phải hưởng lạc thôi.
 
Chỉ là câu chuyện huyễn hoặc.
Nếu quốc gia đủ tiền để bỏ ra mua một loại mặt hàng nhằm lôi kéo toàn dân nước đó lao vào làm thì chỗ tiền đó dư sức đi mua chuộc các thành mà đánh chiếm.
Nhằm tạo loạn lạc để xông vào đánh chiếm thì nhiều cách chi phí rẻ hơn.
Tiền nhiều và bơm lâu đến mức dân bỏ đất đai, mùa màng các kiểu để lao vào làm?
Rồi đội ngũ quan lại cũng ngồi nhìn ko có kế sách giữ an ninh nội bộ: cân đối sx, cân đối lương thực… để kho lương sạch bách… nếu quan lại điều hành mà để vậy xảy ra thì cũng nên để đối phương vào reset luôn (trường hợp nội bộ ko có ai cáng đáng được nữa)
Thờii đó mới khởi sinh các tư tưởng trị quốc, đâu hình thành các hệ tư tưởng tham khảo như ngày nay, nước nhỏ + ít sách ít hiền tài thì bị dắt mũi là chuyện thường mới có bài học cho hậu thế học?

Quản Trọng là bậc kì tài thời đó, so với thời nay thì thấy bình thường nhưng trị quốc ai cũng biết? Dân thậm chí mù chữ, cán bộ đâu chắc nhìn thấu kế sách. Mà có thể còn bị mua chuộc rồi.
 
So sánh ko thực tế cho lắm, một số ít nhỏ mua ở 1 vài nơi ko phải toàn quốc. Lương thực việt nam có thiếu mẹ gì đâu, đói chết thì hơi khập khiễng thời xưa giao dịch buôn bán còn hạn chế. Giờ toàn cầu ko thằng này bán thì thằng kia bán, nó phong tỏa toàn quốc là có những lý do, để dân quen với cấm vận lỡ có đánh đài loan thì dân ứng phó đc. Chưa kể là ngấm ngầm làm cho thị trường cung cầu chao đảo do các tập đoàn mỹ nhật ko sản xuất được lâu dài xem bên nào thiệt hại hơn
Đứt gãy chuỗi cung ứng là ở đó, đâu phải đâu cũng nhập chất lượng nông sản như trung quốc chẳng hạn, Mỹ Âu Nhật tiêu chuẩn họ cao chẳng hạn đúng ko chú?

Vậy sao còn đợt nông sản chết ở biên giới mà không có cách nào tháo gỡ, ...
 
Thờii đó mới khởi sinh các tư tưởng trị quốc, đâu hình thành các hệ tư tưởng tham khảo như ngày nay, nước nhỏ + ít sách ít hiền tài thì bị dắt mũi là chuyện thường mới có bài học cho hậu thế học?

Quản Trọng là bậc kì tài thời đó, so với thời nay thì thấy bình thường nhưng trị quốc ai cũng biết? Dân thậm chí mù chữ, cán bộ đâu chắc nhìn thấu kế sách. Mà có thể còn bị mua chuộc rồi.
Đã gọi là dân ngu cu đen thì phần lớn hầu hết là ko biết gì nhé. Thường con em nhà giàu hay chức tước mới được học tử tế thôi, còn dân đen tự mày mò học lỏm học ké tự học ngày đêm khổ sở may ra hiểu biết. Truyện cổ kể lại tóm gọn nên chúng m chê là như trò trẻ con, chứ thực hiện trên quy mô các nước với nhau t vẫn thấy bị dính đòn liên tục đấy:sure:
 
Nước Lỗ Lương ngày ngày làm việc và đổi vàng ròng lấy lấy lụa dày, ngựa kéo mỏi vai , người người hồ hởi.

Bấy giờ Quản Trọng mới đóng cửa biên giới, nhà vua chuyển sang mặc loại vải mỏng. Đóng tất cả chạm kiểm soát cắt đứt giao thông, từ chối nhập vải dày .
Truyện bịa xiaolol thôi
ĐM nó tích trữ vàng bạc thế này quốc gia nó giàu mạnh không bán cho Tề nó bán nước khác.

1200px-Chinese_plain_5c._BC-vi.svg.png

Lỗ sát cả đống nước. Vàng bạc châu báu Tề nó chảy qua Lỗ, thì Lỗ nó hùng mạnh lên có coin card mà diễn biến được nó. Nó có biển có đồng bằng có ruộng nương, tiền nó rủng rẻng, có cứt mà sụm nó được.
 
Truyện bịa xiaolol thôi
ĐM nó tích trữ vàng bạc thế này quốc gia nó giàu mạnh không bán cho Tề nó bán nước khác.

1200px-Chinese_plain_5c._BC-vi.svg.png

Lỗ sát cả đống nước. Vàng bạc châu báu Tề nó chảy qua Lỗ, thì Lỗ nó hùng mạnh lên có coin card mà diễn biến được nó. Nó có biển có đồng bằng có ruộng nương, tiền nó rủng rẻng, có cứt mà sụm nó được.
M chưa hiểu khi cầm nhiều tiền mà lại đ mua được cái gì à. nước Tề lúc này đang bá chủ tác động lên các nước xung quanh Lỗ cấm ko cho bán đồ thiết yếu. Lỗ cầm tiền tỉ trong tay nhưng đ ai bán cho đồ cần dùng, trong nước lại đua nhau làm cái món lợi kia r giờ đói khát dù nhiều tiền
 
M chưa hiểu khi cầm nhiều tiền mà lại đ mua được cái gì à. nước Tề lúc này đang bá chủ tác động lên các nước xung quanh Lỗ cấm ko cho bán đồ thiết yếu. Lỗ cầm tiền tỉ trong tay nhưng đ ai bán cho đồ cần dùng, trong nước lại đua nhau làm cái món lợi kia r giờ đói khát dù nhiều tiền
Thì phải nói lúc đang buôn bán thuận lợi ấy chứ, đến khi nó siết thì nói làm gì.
Cơ mà có bá chủ thì cũng chả cấm được mọi nước xung quanh. Đóng biên với tề thì được.
Khi tề bơm tiền sang thì chả nhẽ lỗ mỗi lấy tiền làm vải à, cũng sẽ có một cơ số thằng đi buôn đồ thiết yếu về phục vụ chứ cả đám làm vài lấy gì ăn uống sống qua ngày.
Thế nên chuyện chỉ là thêm mắm muối về chiêu bài đó thôi, chứ còn phải kèm theo nhiều kế khác song hành mới làm sụp đổ được.
 
Thiên thời, địa lợi, nhân hoà - thiếu 1 trong 3 thì không thể thành nghiệp lớn. Cái hôm thằng Đệ nó chết, trẫm cắm hết đất đai với gia tài phang con đề đúng năm sinh thằng Đệ luôn, chiều hôm đấy đề về thế là tài sản trẫm x70 lần, có tiền ăn chơi bay lắc, xí lộn có tiền để tập hợp binh mã khởi nghĩa đó chứ. Âu nó cũng là thiên mệnh :boss:
Thế sao mày thắng rồi mà vẫn phải triều kiến thằng Chiêm Cơ cháu của thằng Đệ vậy.
 
Đm chuyện cũ mày nhắc lại thêm bực :ah:, thằng khứa đấy nó sai sứ mật thư sang cho tao khoe có hàng ngon lắm, bảo có viên tim lồng với ke tuyết bên em mới nhập, hàng tuyển, đảm bảo phê nhấc xác :vozvn (7):. Tao mới win mà, thắng giòn con mẹ nó giã luôn, nên tính làm cái pạt ti cho anh em xương máu thời còn trên rừng trên rú gọi là biết tí :sweet_kiss:. Thế nên tao mới cử sứ mật thư lại ngay, còn sai thằng sứ cầm quà theo gọi là thời buổi người khôn kẻ khó, c.an với cả cửa khẩu lại đang làm gắt án mai thúy nữa chứ. Ai dè đồ mang về chơi như lồn ý, đớ con mẹ nó luôn, gãy đéo chịu được. Tức mình tao xuống chỉ đóng con mẹ nó biên luôn :beat_shot:
Tao thì thấy mày tính khí chả khác gì thằng Trùng bát, với thằng Đệ cả bao nhiêu anh em, chiến đấu vào xinh ra tử thế mà sau khi xong việc mày lại giết bọn nó, để ăn chơi hưởng lạc một mình chả khác gì thằng Trùng Bát với thằng Lưu Bang.
 
Những thằng bài tàu mù quáng thì mới nghĩ như mày. Việc đẩy giá nông sản và 3 cái thứ lăng nhăng nếu đúng thì là do thương lái. Chính phủ TQ nó k có tg để mắt đến mấy cái nhỏ nhặt vậy. T đã từng ở bên tàu. Trong mắt ng TQ thì VN thực sự rất nhỏ bé. Giống lào. Miến điện. Campuchia vậy. Họ lo sức đối phó bọn mỹ thui chứ k bận tâm VN. Còn việc con dân VN bị thương lái lừa là do ngu dốt hơn nó thui. Đừng động 1 tý là đánh đồng tất cả vs nhau
 
Quản Trọng là ông tổ của Pháp Gia nữa hay sao á, mà cách ông làm việc như kiểu Mặc Gia, Nho Gia kết hợp nữa. Đúng là Trung Hoa sản sinh bao nhiêu kì tài @Cà Chớn
Trường phái Pháp gia tao tưởng phải nói tới Tuân Tử, Hàn Phi, Vệ Ưởng chứ nhỉ?
 
Pháp giá thì thương ưởng là số 1 thật ko có ông ấy sao nước Tần giàu đc, tiếc ác quá sâu bị phanh thây.
Thì nhà Tần về sau lụi bại cũng vì hà khắc luật pháp quá mà, nói chung trong cái lý cũng phải có cái tình, chứ nếu áp dụng quá máy móc thì cũng dẫn tới lụi bại thôi. Cùng tắc biến mà...
 
Cái gì quá thì cũng không tốt, sự phát triển đều theo đồ thị của hình sin, từ thấp dần dần tiến lên đỉnh cao rồi lại đi xuống. Để phát triển liên tục thì cần sự uyển chuyển, mềm dẻo, lựa theo thời thế, tuy nhiên khi con người ta đang ở đỉnh cao thì những điều trên lại quá khó để có được.
Mày nói đúng ý tao đấy, tất nhiên uyển chuyển thế nào thì còn tùy trường hợp. Chứ cái kiểu uyển chuyển như là đá vỡ mồm dân thì lại bảo là "đá cao chân" thì không được đâu
 
Trường phái Pháp gia tao tưởng phải nói tới Tuân Tử, Hàn Phi, Vệ Ưởng chứ nhỉ?
Quản Trọng cũng là 1 trong số người đặt nền móng cho Pháp Gia nha. Hàn Phi là đệ của Quản Trọng theo cách hiểu nào đó đấy hihi.
 
Pháp giá thì thương ưởng là số 1 thật ko có ông ấy sao nước Tần giàu đc, tiếc ác quá sâu bị phanh thây.
Pháp gia khai sinh ra nó là Quản Trọng và Tử Sản, đều các vị tiền bối đi đầu.
 

Có thể bạn quan tâm

Top