Con mắt Horus là một lá bùa cổ xưa lâu đời ở Ai Câp, được các thầy tế Ai Cập sử dụng từ thời Cổ vương quốc ( Old Kingdom ) đến tận thời Ai Cập thuộc Rome, trong hơn 2500 năm, lá bùa này được nghiên cứu và bổ sung rất nhiều quyền năng.
Trong thời kỳ ban đầu, nó thường được các thầy tế Ai Cập sử dụng để trang trí quan tài và các mặt nạ của người chết tuân theo truyền thuyết về việc Horus đã dâng con mắt của mình lên cho thần Osiris là vị thần của người chết, con mắt đã được sử dụng như một cầu nối quyền năng giữa dương gian ( là nơi mà Horus trị vì với tư cách là thần của bầu trời, mặt trời, ánh sáng và người bảo trợ của các Pharaoh ) và địa phủ ( Nơi mà Osiris trị vì ) .
Do là một biểu tượng quyền năng, con mắt của Horus qua thời gian đã được các thầy tế - ở Ai Cập cổ các thầy tế còn kiêm luôn cả thầy thuốc, phẫu thuật và ướp xác - sử dụng để làm biểu tượng cho sự tái sinh, được thể hiện trong các thần thoại về cuộc chiến của Horus và Set, trong thần thoại đó, con mắt của Horus đã bị Set móc ra và nghiền nát, nhưng với sự trợ giúp của thần Thoth ( hoặc những thần khác tùy dị bản ) con mắt đã được tái sinh lại và trở thành một biểu tượng của sự khôi phục, lành bệnh, chữa khỏi ...
Theo thời gian thì con mắt của Horus và đĩa mặt trời của thần Ra là những biểu tượng và bùa chú được người Ai Cập ưa chuộng nhất, kéo dài từ Cổ vương quốc, Trung vương quốc, Tân vương quốc, Ai Cập thuộc Ba tư và Ai cập thuộc Rome ... Có thể nói đây là một biểu tượng điềm lành, tuy nhiên thời kỳ Ai Cập cổ đã qua quá lâu, hiện tại không có người còn biết được các thuật hay bùa chú liên quan đến nó nữa, do đó việc xăm nó lên cơ thể có thể có những hậu quả mà người thời nay còn chưa hiểu biết hết.