Tầm vóc của Văn Cao so với Trịnh Công Sơn và Phạm Duy

Xếp hạng đạo đức thì ông Văn Cao > Phạm Duy > Trịnh Công Sơn
Xếp hạng tài năng thì Phạm Duy > Văn Cao > Trịnh Công Sơn
Mày đéo đủ trình và phông nền để bàn việc này. Phạm Duy đéo có đạo đức chứ đừng nói là xếp hạng đạo đức. Bố thằng thất học mà cũng bình luận nghệ thuật
Trịnh Công Sơn nhà mày thì cũng đạo nhạc từa lưa.
Văn Cao cả sáng tác, ngôn ngữ âm nhạc đứng riêng một cõi rồi. Phạm Duy thì làm tốt phần tận dụng âm nhạc dân gian vào sáng tác thôi. Đ' đủ tuổi so với Văn Cao
Bà bán nước là có thật, thời bao cấp ở Hà Nội giáo sư tiến sỹ còn nuôi lợn trong nhà để có thu nhập. Con ôm, vợ chồng ốm không lo bằng lợn ốm. Bà bán nước phông văn hóa còn cao hơn bọn mày. Nhé
 
Có một câu chuyện về nhạc sĩ Văn Cao được lưu truyền trong giới âm nhạc như sau.
Ngày trước có một quán nước văn nghệ sĩ, nơi tụ tập của hầu hết các văn nghệ sĩ, trí thức Tây học tân thời. Cô bán nước rất am hiêu về văn nghệ nhưng hầu như không nói gì, chỉ ngồi bán nước.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào uống nước và hỏi chuyện, cô không nói gì. Nhạc sĩ Phạm Duy tới chơi, cô cũng chỉ cười.
Nhưng một lần nọ, khi nhạc sĩ Văn Cao tới uống nước, cô bán nước đột nhiên thốt lên tên ông.
Câu chuyện này không rõ hư hay thực nhưng cho thấy tầm vóc và vị trí của đại nhạc sĩ Văn Cao trong bản đồ âm nhạc Việt Nam.
Bản thân Trịnh Công Sơn cũng rất kính nể Văn Cao.


Văn Cao có chỗ đứng nhất định trong lòng bọn bán nước.
 
Mày đéo đủ trình và phông nền để bàn việc này. Phạm Duy đéo có đạo đức chứ đừng nói là xếp hạng đạo đức. Bố thằng thất học mà cũng bình luận nghệ thuật
Trịnh Công Sơn nhà mày thì cũng đạo nhạc từa lưa.
Văn Cao cả sáng tác, ngôn ngữ âm nhạc đứng riêng một cõi rồi. Phạm Duy thì làm tốt phần tận dụng âm nhạc dân gian vào sáng tác thôi. Đ' đủ tuổi so với Văn Cao
Bà bán nước là có thật, thời bao cấp ở Hà Nội giáo sư tiến sỹ còn nuôi lợn trong nhà để có thu nhập. Con ôm, vợ chồng ốm không lo bằng lợn ốm. Bà bán nước phông văn hóa còn cao hơn bọn mày. Nhé
Phạm Duy ngoài cái nứng cặc đụ dạo của bọn nghệ sĩ thì ổng không có vấn đề gì hết. Ổng sáng tác là do quan điểm của ổng thời điểm đó như vậy, về già thì ổng thay đổi quan điểm và muốn về Việt Nam thôi.
Thằng Trịnh thì chỉ là thể loại thấp hèn thôi
 
Phạm Duy ngoài cái nứng cặc đụ dạo của bọn nghệ sĩ thì ổng không có vấn đề gì hết. Ổng sáng tác là do quan điểm của ổng thời điểm đó như vậy, về già thì ổng thay đổi quan điểm và muốn về Việt Nam thôi.
Thằng Trịnh thì chỉ là thể loại thấp hèn thôi
Đã bảo chưa đủ thông tin thì đừng đi tranh luận. PD phường mạt hạng
Anw, nghệ sỹ thường mạt hạng nó lại sáng tác tốt, kiểu nó thế
 
Nói thì báng bổ các cụ , chứ giờ có chiến tranh tụi nhỏ nó bật Two step from hell lên nó nghe , nó hừng hực khí thế lao vào quân địch .
Chứ đánh nhau mà bật nhạc các cụ lên thì có nước đốt kho xăng giống Lê Văn Tám .
 
Phạm Duy - Văn Cao. Hai cụ này ngang kèo. Cụ Cao bị +s nó đì chán đời nên ít viết
Trong đó, trình đụ gái của Trịnh Gia là số Một. Mấy anh đang được nhắc đến trong topic đều xách dép cho Trịnh Chịch. Má ! Ly anh đập, Bống anh nướng, Nhựt Bổn thì qua anh trói đụ đã đời rồi còn mấy em trong phim nhắc tới thì chắc anh Sơn thọc nát tử cung moẹ cả rồi ! Nên đừng chửi Sơn mà có thể xem Sơn như tiền bối của Xamer.
 
Sửa lần cuối:
Các nhạc sĩ, họa sĩ, nhà văn kiệt xuất của VN đều có xuất thân từ Cao Đẳng Mĩ thuật Đông Dương do Pháp dạy. Thế đấy, mặc dù chúng nó bóc lột về kinh tế nhưng về giáo dục thì chúng nó làm tốt hơn Cơm sườn.
 
Mày không biết là bản thân Văn Cao bị đập bỏ mẹ ra rồi giám sát giam lỏng tới khi già chết nên không sáng tác gì nữa, ổng chỉ được sống vì đã sáng tác Tiến Quân Ca, bọn nó cũng từng tìm cách đổi Quôc ca sang bài khác nhưng thất bại chứ không là ổng chết rồi.
Cuộc đời bị kịch nhất là Văn Cao: người nghệ sĩ bị giam lỏng cả đời, bị tước quyền sáng tác, sau 1975 ổng nghĩ là sẽ sống bình thường lại rồi nên viết bài Mùa xuân đầu tiên và bài đó bị cấm hơn 20 năm dù nó nổi tiếng ở Liên Xô.
Phạm Duy thì sáng tác xong Bên cầu Biên giới bị Tố Hữu nẹt và ổng từ bỏ đi Liên Xô để về làm quan mà vào Nam để tự do sáng tác, sau 1975 thì sống lưu vong buồn phiền rồi về già chịu mang tiếng với cộng đồng bên kia để về chết trên quê hương. Con trai ổng là Duy Quang vừa chết một tháng là ổng buồn chết luôn.
Trịnh Công Sơn thì là thể loại như tụi celeb Mỹ, Tàu hiện giờ chuyên liếm giày trong chế độ độc tài, cắn càn trong chế độ dân chủ. Sáng tác quậy phá miền Nam đã rồi sau 1975 bị hù sáng tác vội Huyền thoại mẹ, Em ở nông trường Em ra biên giới. Được cái là lừa được 1 mớ thanh niên edgy của miền Nam nên sau khi chết được tụi nó đồng cảm.
sao bài mxđt lại bị cấm mày
 
Mà chúng mày có biết vì sao Văn Cao bị giam lỏng không và vì sao nhạc của lão về sau như lòn ko? DKM, vừa hôm trước uống rượu luận bàn thơ ca của 3 ông này, à ko, chủ yếu là Văn Cao và Phạm Duy.
Ổng bị đấu tố Nhân văn Giai phẩm, bị bỏ tù, ra tù bị giam lỏng lại nhà và ngừng sáng tác chứ có thêm bài nào nữa đâu. Thời buổi đó tụi cs điên cuồng nên ai viết nhạc tình cũng bị quy là tư tưởng tư sản phản động, Nguyễn Văn Tý viết Dư âm, Hữu Loan viết Màu tím hoa sim đều bị đì thấy mẹ. Ai mà quay ra nịnh như thằng Tố Hữu như Nguyễn Tuân, Xuân Diệu thì mới thoát còn ai tính tình cương trực thì đều đi tù hay bị quản chế.
Bài duy nhất Văn Cao sáng tác sau khi bị quản chế là Mùa xuân đầu tiên vì ổng tưởng là đã hết chiến tranh rồi thì ổng sẽ được yên thân, đời sẽ sang trang mới nhưng rất tiếc ổng vẫn bị quản chế, bài Mùa xuân đầu tiên bị cấm hơn 20 năm cho tới khi Văn Cao chết (dù bài hát ất nổi tiếng bên mấy nước Liên Xô)
 
Mày đéo đủ trình và phông nền để bàn việc này. Phạm Duy đéo có đạo đức chứ đừng nói là xếp hạng đạo đức. Bố thằng thất học mà cũng bình luận nghệ thuật
Trịnh Công Sơn nhà mày thì cũng đạo nhạc từa lưa.
Văn Cao cả sáng tác, ngôn ngữ âm nhạc đứng riêng một cõi rồi. Phạm Duy thì làm tốt phần tận dụng âm nhạc dân gian vào sáng tác thôi. Đ' đủ tuổi so với Văn Cao
Bà bán nước là có thật, thời bao cấp ở Hà Nội giáo sư tiến sỹ còn nuôi lợn trong nhà để có thu nhập. Con ôm, vợ chồng ốm không lo bằng lợn ốm. Bà bán nước phông văn hóa còn cao hơn bọn mày. Nhé
Bà bán nước là có thật nhưng là ở Huế...không có Phạm Duy chỉ có văn cao và những người còn lại (gồm cả trịnh công sơn)...cái này NV Nguyễn Quang Lập viết có thể search quán rượu chị phước hay chị hiếu gì đó để đọc. Nguyễn Quang Lập có cái blog có chuyện này
 
Bà bán nước là có thật nhưng là ở Huế...không có Phạm Duy chỉ có văn cao và những người còn lại (gồm cả trịnh công sơn)...cái này NV Nguyễn Quang Lập viết có thể search quán rượu chị phước hay chị hiếu gì đó để đọc. Nguyễn Quang Lập có cái blog có chuyện này
M khá đấy
À mà bà bán nước, là bà bán nước có thật ở cổng Hội Nhà Văn ở Hà Nội.
Còn ý t là thời xưa các viên chức, cán bộ sống khổ vl, ở HN bà bán nước, chú bơm xe cũng có thể là một bầu trời tư cách và phông văn hóa. Bọn ở trên nói chuyện kiểu thiếu hiểu biết nên t mới chán
 
Ổng bị đấu tố Nhân văn Giai phẩm, bị bỏ tù, ra tù bị giam lỏng lại nhà và ngừng sáng tác chứ có thêm bài nào nữa đâu. Thời buổi đó tụi cs điên cuồng nên ai viết nhạc tình cũng bị quy là tư tưởng tư sản phản động, Nguyễn Văn Tý viết Dư âm, Hữu Loan viết Màu tím hoa sim đều bị đì thấy mẹ. Ai mà quay ra nịnh như thằng Tố Hữu như Nguyễn Tuân, Xuân Diệu thì mới thoát còn ai tính tình cương trực thì đều đi tù hay bị quản chế.
Bài duy nhất Văn Cao sáng tác sau khi bị quản chế là Mùa xuân đầu tiên vì ổng tưởng là đã hết chiến tranh rồi thì ổng sẽ được yên thân, đời sẽ sang trang mới nhưng rất tiếc ổng vẫn bị quản chế, bài Mùa xuân đầu tiên bị cấm hơn 20 năm cho tới khi Văn Cao chết (dù bài hát ất nổi tiếng bên mấy nước Liên Xô)
Có cái Lồn mà Nguyễn Tuân nịnh nhé =))
 
Địt mẹ câu chuyện xạo lồn, Trịnh Công Sơn chưa bao giờ ra Bắc.
Sau 1975 thì Phạm Duy ra hải ngoại tới khi già về nước thì 2 ông kia chết lâu rồi
Văn Cao thì cả đời bị giam lỏng giám sát thì đi mà gặp ai

“Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng. Trên cánh đồng ca khúc, tôi như một đứa bé ước mơ mặt trời là con diều giấy thả chơi. Âm nhạc của anh Văn là âm nhạc của thần tiên bay bổng. Tôi đi la đà giữa cõi người.

Trịnh Công Sơn


TCS gặp Văn Cao vài lần đó tml.
 
Tao chỉ cần nói cách Phạm Duy và Trịnh Công Sơn nói về Văn Cao thì đủ hiểu tài năng của ông thuộc hàng top thế nào rồi.
"Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng. Trên cánh đồng ca khúc, tôi như một đứa bé ước mơ mặt trời là con diều giấy thả chơi. Âm nhạc của anh Văn là âm nhạc của thần tiên bay bổng. Tôi la đà đi giữa cõi con người. Anh cứ bay và tôi cứ chìm khuất. Bay và chìm trong những thân phận riêng tư....- Trịnh Công Sơn"
"Thấp bé hơn tôi, khép kín hơn tôi, nhưng Văn Cao tài hoa hơn tôi nhiều. (...) Hình như Văn Cao có đi học vẽ ở trường Cao đẳng Mỹ thuật như tôi, nhưng chắc chắn anh đã được hoạ sĩ Lưu Văn Sìn dắt vào hội hoạ. Văn Cao vẽ rất giỏi. Tôi giữ được bức tranh tự hoạ của Văn Cao, tranh sơn dầu vẽ trên bìa cứng cho tới ngày Pháp đánh Saigon vào năm 1945 thì mất, tiếc quá! Văn Cao làm thơ cũng rất hay. Vào năm 1941 mà anh đã có những câu thơ nghe như thơ Huy Cận (...) Chưa gặp Văn Cao nhưng tôi đã biết tài soạn nhạc qua mấy bài nhạc hùng của anh rồi...- Phạm Duy".
Cái tầm của cụ cao nhân cách lớn nên bị chúng nó đì chúng nó ghét nên cả đời cụ chán không thèm sáng tác nhạc nữa và chỉ uống rượu vặt và trầm ngâm.
Sau này cụ còn được tạp chí national graphic lấy ảnh cụ bên cây piano làm ảnh bìa để thấy cái tầm của ông nó thế nào.
 
“Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng. Trên cánh đồng ca khúc, tôi như một đứa bé ước mơ mặt trời là con diều giấy thả chơi. Âm nhạc của anh Văn là âm nhạc của thần tiên bay bổng. Tôi đi la đà giữa cõi người.

Trịnh Công Sơn


TCS gặp Văn Cao vài lần đó tml.
Nhưng không có vụ 3 ông cùng gặp nhau
 
3 trường phái, để so về thẩm mỹ âm nhạc thì không so được vì nó quá khác xa, và cũng tuỳ tai người nghe
Nhưng PD và VC thì có công lớn, là chìa khoá mở ra cho nền tân nhạc của người Việt
 
nhạc Trịnh tăm tối lặp đi lặp lại như nhạc đám ma, tư duy lòng vòng kiểu dở ông dở thằng, cũng là vì trong tâm vừa VNCH vừa CS. Người ta kinh Trịnh vì lẽ đó, tài năng cái dell
 
Xét về tàm vóc, Văn Cao, Phạm Duy ngồi mâm trên Trịnh Công sơn
Trịnh làm nhạc hay đó, nổi tiếng đó,có thể coi là nhạc sĩ hàng đầu thời đó
Nhưng tầm văn cao, phạm duy nó ko còn ở âm nhạc nữa, nó lên tầm nhà văn hoá rồi

Trước họ ko có tân nhạc, chỉ cổ nhạc trên 5 nốt hò xang xê xự cống, nhạc phương tây du nhập vào hát toàn tiếng Pháp hoặc Anh, những nhạc sĩ thời kỳ đầu rất vất vả để viết tieng việt trơn tru trên nền 7 nốt, văn cao, phạm duy là số ít đã làm mượt mà chuyện đó, tức là đã sáng lập nên tân nhạc việt nam, phải gọi là nhà văn hoá rồi, vì mấy ổng khơi thông một dòng chảy văn hoá hoàn toàn mới, những melody, những âm giai mấy ổng lai ghép sẵn, các nhạc sĩ sau lấy ra dùng và phát triển tiếp , công việc trở nên dễ dàng hơn nhiều

Bàn thêm vêv Trịnh, nhiều người làm văn nghệ cũng ko đánh giá quá cao trịnh công sơn, như Phú Quang nhiều lần bóng gió là Trịnh là người viết ca khúc chứ ko phải nhạc sĩ, Văn Cao thì bảo Trịnh là người hát thơ, đấy là nói bóng bẩy chứ thực ra ý họ Trịnh ko có sáng tạo trong âm nhạc, nhạc cứ đều đều đơn giản ai cũng viết được, chỉ là do ca từ ổng quá hay, phần nhạc nó đệm cho cà từ, tùe đó lên thành bài hát
Phạm Duy phổ nhạc từ thơ nhiều quá. cái tài”nhạc” thì có mà tài sáng tác thì kém hơn nhiều
 
Văn cao là một nghệ sĩ tài hoa. Bỏ qua vấn đề lịch sử - chính trị, ông đúng là một nhân tài nghệ thuật, một người sống tình cảm. Ông rất đa tài có thể viết nhac, vẽ rất đẹp và làm thơ hay, thời xưa những thế hệ ông tao rất mến mộ Văn Cao, ông cũng đúng là kiểu người có học có đạo đức ý, ăn nói rất nhẹ nhàng.
 
Ổng bị đấu tố Nhân văn Giai phẩm, bị bỏ tù, ra tù bị giam lỏng lại nhà và ngừng sáng tác chứ có thêm bài nào nữa đâu. Thời buổi đó tụi cs điên cuồng nên ai viết nhạc tình cũng bị quy là tư tưởng tư sản phản động, Nguyễn Văn Tý viết Dư âm, Hữu Loan viết Màu tím hoa sim đều bị đì thấy mẹ. Ai mà quay ra nịnh như thằng Tố Hữu như Nguyễn Tuân, Xuân Diệu thì mới thoát còn ai tính tình cương trực thì đều đi tù hay bị quản chế.
Bài duy nhất Văn Cao sáng tác sau khi bị quản chế là Mùa xuân đầu tiên vì ổng tưởng là đã hết chiến tranh rồi thì ổng sẽ được yên thân, đời sẽ sang trang mới nhưng rất tiếc ổng vẫn bị quản chế, bài Mùa xuân đầu tiên bị cấm hơn 20 năm cho tới khi Văn Cao chết (dù bài hát ất nổi tiếng bên mấy nước Liên Xô)
Hữu Loan sau đợt NVGP kinh hoàng đó thì về Thanh Hoá dở điên dở tỉnh, nghèo không còn gì để nói. Ông nội tao ghé thăm, cho 10 quả trứng với chai dầu cà cuống mà còn khóc nghẹn. Đụ mẹ Hữu Thỉnh biết cảnh đó còn nói: thế này thì ông tiên đi đằng giời (ý nói Loan sẽ chết thôi, Đảng tha rồi nhưng Đảng đéo cho ăn cơm. Với lại bề ngoài của Loan trông cũng giống bậc tiên nhân đạo cốt nên Thỉnh mỉa mai).

Edit thêm: năm nào đó, chủ hãng xe đạp Martin 107 xuống tiền 800tr mua bản quyền bài Màu tím hoa sim. Mua như một cách giúp đỡ nhà thơ. Không biết số tiền đó có giúp gì được nhiều không.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top