LÀM SAO ĐỂ NỊNH GIỎI

kasinomoto96

Cái lồn nhăn nheo
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
 
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
Người xưa có câu: “ lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”.
Vâng muốn Nịnh giỏi trước tiên là lời nói. Muốn nói được trước tiên phải nhờ cái Lưỡi.
Cái Lưỡi nhé tml. Buscu, đá bi, đá trứng cút. M luyện mấy skill ấy thì khỏi cần Nịnh làm gì.
 
ghét nịnh thì khỏi nịnh, m vứt cái liêm sỉ để nói mấy câu xu nịnh xong chưa chắc đã nhận lại nhiều hơn đâu tml, ăn nói khéo tí không làm mất lòng là đc rồi :vozvn (19):
 
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
Yên tâm, m làm nhiều rồi ắt sẽ biết phải nói như thế nào cho vừa lòng người khác thôi
 
Những người tài năng hạn chế thì nịnh là vỏ bọc giúp họ che đi được khuyết điểm. Nếu nhìn ở góc độ nào đó thì nịnh cũng là một tài năng vì ai trong cuộc sống này cũng đều thích được khen, được nịnh bất kể đúng hay sai.
 
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
Mày tập lếu lều nhiều vào cho dẻo lưỡi nhé :look_down:
 
Nịnh cũng phải cần tài năng đấy, bọn nó nịnh nhưng cảm giác rất tự nhiên. Còn mấy thằng học đòi nịnh nọt nghe nó thô thiển gượng gạo lắm, mà như thế người ta càng ghét hơn. Nên tốt nhất m cứ sống thật với bản thân, có như nào thì dùng, lừa dối nịnh nọt làm gì cho mệt người.

Còn nếu muốn khen hay nịnh gì thì phải khen đúng những gì người ta có, đừng có ăn không nói có là được.
 
T thấy cứ lợi ích là được, t cũng làm kỹ thuật, việc giao luôn hoàn thành sớm tiến độ và đảm bảo yêu cầu đề ra. Kiểu m phải cho sếp thấy thiếu e thì sếp áp lực công việc ấy, còn em thì chả vướng
 
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
Đầu tiên m nên làm tốt phần việc của mình trc. Cải thiện trình độ ăn nói, để ý ngoại hình sáng sủa 1 chút. M phải hiểu sếp cần gì muốn gì, đầu m nảy số phải nhanh. Nói chung cứ vâng dạ thật thà đc việc là ng ta quý chứ đ phải uốn lưỡi như mấy tml nói đâu.
 
Trước tiên m thử uốn lưỡi khen t đẹp trai xem nào:vozvn (20):
Cả cõi Xam này tôi chưa từng thấy ai có khuôn mặt gây nứng như bạn. Nếu đẹp trai là một tội thì bạn xứng đáng được tử hình.
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
Haha tao trêu các mày vậy thôi. Chứ bản thân tao cũng nịnh mà. Tao thấy mấy ông trung niên kiểu giàu với có địa vị một chút, mà tao tiếp xúc, thường rất thích được người khác công nhận là mình thông minh, hiểu biết sâu rộng và trải đời (thật ra thằng đàn ông nào cũng thế cả). Khổ nỗi ở nhà mấy ông ấy khó nói chuyện (kiểu đàm đạo ấy) được với vợ con hay bố mẹ già. Vợ thì các ông ấy cho là có các mối bận tâm hơi "tầm thường, lặt vặt". Đứa con thì quan tâm KOL, showbiz, NBA, hoop culture,rap, game. (khác biệt thế hệ). Bố mẹ già ở quê thì không thích nói mấy chuyện "chính trị kinh tế mệt đầu" mà thường tập trung về sức khoẻ, tu tập tôn giáo và các chủ đề nhẹ nhàng hơn. Nói chung ở nhà các ông ấy ít người lắng nghe.
Tao để ý thấy mấy ông ấy thường có các mối bận tâm chính như sau:
1. Kể về quá khứ vượt khó vượt khổ (chiến tranh, bao cấp, đi bộ đội, nuôi các em, đói nghèo, thoát ly lên thành phố). Xong kể tiếp về việc mình đã vượt lên như thế nào, chứng minh là tôi giỏi, tôi có ý chí và phẩm chất hơn người khác. Cái này mấy ông ấy thích nói nhất.

2. Kinh tế, chính trị, lịch sử,văn hoá, thể thao. => Anh có kiến thức và hiểu biết sâu rộng.

3. Khoe giàu, khoe của (anh mới đầu tư bds chỗ này, chỗ này ngon lắm vì abc - chứng minh cho việc anh có cái đầu, có tầm nhìn), khoe con (con anh học trường Tây xịn lắm, đi du học, được học bổng này kia) => Anh có tiền, anh có cái đầu, anh dạy con tốt.

Nói chung tml không nhất thiết phải có hiểu biết quá sâu rộng về các chủ đề trên, chỉ cần có hiểu biết vừa đủ để gợi chuyện và hỏi để cho các ông ấy nói. Nhiệm vụ của mình là lắng nghe, lắng nghe kiểu thật tập trung nuốt từng chữ ấy, kiểu như đang đi học nghe giảng cho kì thi sắp tới ấy. Và cũng đừng xum xoe khúm núm, nịnh kiểu lố quá, khen mấy câu tầm thường thì thằng đéo nào cũng làm rồi, chẳng ấn tượng gì cả. Đoạn này tao cũng không biết nói sao nữa, nhưng nếu mày nghe mà thực sự cảm thấy nể phục các ông ấy, rồi thể hiện sự khâm phục ấy ra,kiểu như cảm ơn vì mình vừa học được điều gì, thì những người này người ta cũng trải đời rồi, người ta sẽ "cảm" được, mày respect fake hay respect xịn người ta biết ngay. Nhưng mà đúng là các ông ấy giỏi thật, so sánh với thằng trẻ như tao vượt sướng mãi không xong thì mấy ông ấy quả là có sức chịu đựng và ý chí mạnh, tất nhiên bên cạnh mấy cái như thời thế, may mắn, cơ chế nữa.

Mấy ông kể chuyện matxa gái gú ăn chơi là thiểu số thôi, mày chiều được thì chiều. Làm tư nhân, đặc biệt là cho bọn nước ngoài thì tao thấy đa phần nó đì KPI thấy mẹ nên ít còn đầu óc nghĩ đến chuyện này lắm.

Công nhận là việc lấy lòng sếp và đối tác quan trọng thật, vì suy cho cùng con người vẫn có cảm xúc hỷ nộ ái ố, nếu người ta quý mày thì người ta vẫn sẽ ưu ái mày hơn người khác. Nhưng tao vẫn coi trọng nhất là lợi ích mày đem được cho người ta là gì? (tài năng, chuyên môn, mối hàng ngon bổ rẻ, fame to, kiếm được tiền cho nó, etc). Đấy mới là cái để mình được cất nhắc và hợp tác lâu dài. Chứ cứ như tao hồi trước, được mỗi cái mã với dẻo mồm mà chất lượng hàng hoá dịch vụ như coin card, cạnh tranh kém thì nó cũng next thôi. Kết hợp được vừa giao tiếp khéo léo vừa có chuyên môn tốt nữa thì quá tốt luôn. Nhưng nếu làm trong nhà nước thì thường kĩ năng quan hệ lấy lòng người khác nó lại quyết định tất cả, nhất quan hệ nhì tiền tệ.
Chúc tml ngon trym nhé.
Vừa tự cày code xong đang nghe bản cover guitar Careless Whisper này phiêu vl, các tml vào thẩm:
 
T thấy cứ lợi ích là được, t cũng làm kỹ thuật, việc giao luôn hoàn thành sớm tiến độ và đảm bảo yêu cầu đề ra. Kiểu m phải cho sếp thấy thiếu e thì sếp áp lực công việc ấy, còn em thì chả vướng
Đầu tiên m nên làm tốt phần việc của mình trc. Cải thiện trình độ ăn nói, để ý ngoại hình sáng sủa 1 chút. M phải hiểu sếp cần gì muốn gì, đầu m nảy số phải nhanh. Nói chung cứ vâng dạ thật thà đc việc là ng ta quý chứ đ phải uốn lưỡi như mấy tml nói đâu.
Nịnh cũng phải cần tài năng đấy, bọn nó nịnh nhưng cảm giác rất tự nhiên. Còn mấy thằng học đòi nịnh nọt nghe nó thô thiển gượng gạo lắm, mà như thế người ta càng ghét hơn. Nên tốt nhất m cứ sống thật với bản thân, có như nào thì dùng, lừa dối nịnh nọt làm gì cho mệt người.

Còn nếu muốn khen hay nịnh gì thì phải khen đúng những gì người ta có, đừng có ăn không nói có là được.
Các tml nói chuẩn như Lê Duẩn
 
đi làm đôi khi phải nịnh nọt khéo ăn nói tí mới dễ hòa nhập được. mà t tính thì ghét ưa nịnh nên k được lòng sếp. t bên kĩ thuật. có cách nào hót hay không ae
Mày nên xem phim Mùa hoa tìm lại nhân vật Hoàn :))
 
Cả cõi Xam này tôi chưa từng thấy ai có khuôn mặt gây nứng như bạn. Nếu đẹp trai là một tội thì bạn xứng đáng được tử hình.

Haha tao trêu các mày vậy thôi. Chứ bản thân tao cũng nịnh mà. Tao thấy mấy ông trung niên kiểu giàu với có địa vị một chút, mà tao tiếp xúc, thường rất thích được người khác công nhận là mình thông minh, hiểu biết sâu rộng và trải đời (thật ra thằng đàn ông nào cũng thế cả). Khổ nỗi ở nhà mấy ông ấy khó nói chuyện (kiểu đàm đạo ấy) được với vợ con hay bố mẹ già. Vợ thì các ông ấy cho là có các mối bận tâm hơi "tầm thường, lặt vặt". Đứa con thì quan tâm KOL, showbiz, NBA, hoop culture,rap, game. (khác biệt thế hệ). Bố mẹ già ở quê thì không thích nói mấy chuyện "chính trị kinh tế mệt đầu" mà thường tập trung về sức khoẻ, tu tập tôn giáo và các chủ đề nhẹ nhàng hơn. Nói chung ở nhà các ông ấy ít người lắng nghe.
Tao để ý thấy mấy ông ấy thường có các mối bận tâm chính như sau:
1. Kể về quá khứ vượt khó vượt khổ (chiến tranh, bao cấp, đi bộ đội, nuôi các em, đói nghèo, thoát ly lên thành phố). Xong kể tiếp về việc mình đã vượt lên như thế nào, chứng minh là tôi giỏi, tôi có ý chí và phẩm chất hơn người khác. Cái này mấy ông ấy thích nói nhất.

2. Kinh tế, chính trị, lịch sử,văn hoá, thể thao. => Anh có kiến thức và hiểu biết sâu rộng.

3. Khoe giàu, khoe của (anh mới đầu tư bds chỗ này, chỗ này ngon lắm vì abc - chứng minh cho việc anh có cái đầu, có tầm nhìn), khoe con (con anh học trường Tây xịn lắm, đi du học, được học bổng này kia) => Anh có tiền, anh có cái đầu, anh dạy con tốt.

Nói chung tml không nhất thiết phải có hiểu biết quá sâu rộng về các chủ đề trên, chỉ cần có hiểu biết vừa đủ để gợi chuyện và hỏi để cho các ông ấy nói. Nhiệm vụ của mình là lắng nghe, lắng nghe kiểu thật tập trung nuốt từng chữ ấy, kiểu như đang đi học nghe giảng cho kì thi sắp tới ấy. Và cũng đừng xum xoe khúm núm, nịnh kiểu lố quá, khen mấy câu tầm thường thì thằng đéo nào cũng làm rồi, chẳng ấn tượng gì cả. Đoạn này tao cũng không biết nói sao nữa, nhưng nếu mày nghe mà thực sự cảm thấy nể phục các ông ấy, rồi thể hiện sự khâm phục ấy ra,kiểu như cảm ơn vì mình vừa học được điều gì, thì những người này người ta cũng trải đời rồi, người ta sẽ "cảm" được, mày respect fake hay respect xịn người ta biết ngay. Nhưng mà đúng là các ông ấy giỏi thật, so sánh với thằng trẻ như tao vượt sướng mãi không xong thì mấy ông ấy quả là có sức chịu đựng và ý chí mạnh, tất nhiên bên cạnh mấy cái như thời thế, may mắn, cơ chế nữa.

Mấy ông kể chuyện matxa gái gú ăn chơi là thiểu số thôi, mày chiều được thì chiều. Làm tư nhân, đặc biệt là cho bọn nước ngoài thì tao thấy đa phần nó đì KPI thấy mẹ nên ít còn đầu óc nghĩ đến chuyện này lắm.

Công nhận là việc lấy lòng sếp và đối tác quan trọng thật, vì suy cho cùng con người vẫn có cảm xúc hỷ nộ ái ố, nếu người ta quý mày thì người ta vẫn sẽ ưu ái mày hơn người khác. Nhưng tao vẫn coi trọng nhất là lợi ích mày đem được cho người ta là gì? (tài năng, chuyên môn, mối hàng ngon bổ rẻ, fame to, kiếm được tiền cho nó, etc). Đấy mới là cái để mình được cất nhắc và hợp tác lâu dài. Chứ cứ như tao hồi trước, được mỗi cái mã với dẻo mồm mà chất lượng hàng hoá dịch vụ như coin card, cạnh tranh kém thì nó cũng next thôi. Kết hợp được vừa giao tiếp khéo léo vừa có chuyên môn tốt nữa thì quá tốt luôn. Nhưng nếu làm trong nhà nước thì thường kĩ năng quan hệ lấy lòng người khác nó lại quyết định tất cả, nhất quan hệ nhì tiền tệ.
Chúc tml ngon trym nhé.
Vừa tự cày code xong đang nghe bản cover guitar Careless Whisper này phiêu vl, các tml vào thẩm:

Bài Careless Whisper này đúng đỉnh, nhạc từ mấy chục năm trước nhưng giờ nghe vẫn hiện đại, hợp thời. Đúng là có những giai điệu trường tồn theo năm tháng :beauty::beauty:
 
t tình cờ đi gửi xe 1 bà, hôm đầu nch vui vui, hôm sau cũng thế. dần dần bà ý khỏi cần đưa vé cho t, trời mưa tự lấy cái áo mưa trùm xe t để trong cốp ra trùm lên xe t
ncl muốn biết nịnh phải nịnh từ những người nhỏ nhất
 
Bài Careless Whisper này đúng đỉnh, nhạc từ mấy chục năm trước nhưng giờ nghe vẫn hiện đại, hợp thời. Đúng là có những giai điệu trường tồn theo năm tháng :beauty::beauty:
Chuẩn. Nhiều bài thời xưa vẫn là bất hủ. Ngoài ra Geogre Michael còn có Last Christmas Giáng sinh nào tao cũng nghe.
Tao lại không thích nghe nhạc trẻ hiện đại lắm (sở thích cá nhân thôi). Tao thích nghe nhạc từ 80-90 đổ về trước: Hotel California, Casablanca, Desperado, Hello (của Lionel Richie), Englishman in New York, Yesterday Once More. Nhạc để nhảy thì Modern Talking, Boney M rồi Michael Jackson. Nhạc chill thì The Beatles. Nói chung nghe thế này cảm giác cứ hơi hoài niệm về một quá khứ và kỷ niệm mình chưa từng sống (nghe ảo vl, tao sinh năm 2xxx). Cảm giác mọi thứ chậm hơn, yên bình hơn, tạm trú giữa dòng đời hiện đại quá nhanh và náo nhiệt (sorry m vừa cafe xong nên hơi văn vở tí).
 
mày nên học cách trân trọng những người xung quanh, xem họ như bạn bè thật lòng thì tự thân mày sẽ thấy họ có điểm hay điểm đẹp để nói cái gọi là nịnh

như tao ở chung cư thì thi thoảng mua ít trái cây thì hay đem chia cho team bảo vệ và tiếp tân, nói chuyện hỏi han kiểu các chú ăn cơm chưa, cô lao công có con cái sao, từ từ họ cảm tình rồi quen thân, có lần đi mất thẻ xe vẫn được cho vào

trong cty thì tập trung làm tốt việc của mình + ko nói xấu bất kỳ ai + thấy ai có cái gì hay cái gì giỏi thì học hỏi khiêm tốn, thi thoảng có quà bánh cũng đem sang mời họ là khá ok rồi

sếp thì tao chưa có dịp nịnh bao giờ =))
 

Có thể bạn quan tâm

Top