Kualalumpur
Con chim biết nói
chuyện là cha em trước đây là bộ đội biên giới. khi về phục viên ông mang vết thương trên người. Nhưng do thất lạc một vài giấy tờ, ông nhờ bạn bè chạy chọt nhưng đều tiền mất tật mang.
Một lần ( cách đây khoảng 20 năm ) cha em có cùng bác cả ( anh ruột của cha ) đi ra đơn vị cũ. Trước khi đi mẹ em có đưa cho bác cả 5tr để đi lo việc. Nhưng đi ra đến nửa đường thì bác cả dẫn cha em vào nhà hàng, cơm no riệu say xong rồi gái gú . Xong chuyện thì ko còn ra đơn vị cũ nữa mà về luôn. Về nhà mẹ em hỏi thì cha em bảo ra đó nhưng ko gặp đc, và tiền cũng hết rồi, và bác cả cũng ko nói gì đến tiền còn hay hết.
Sau lần đó, (em nghĩ )có thể cha em nghĩ mình bị lợi dụng, bị phản bội, bởi những đồng tiền ông đạp xích lô dành dụm để lo thương tật mà bị người anh trai ruột tiêu xài như vậy.
Ông lao vào riệu chè ( trước đó cha em uống rất ít mà gần như ko say bao giờ ) bằng những cơn say, khi say riệu ông thường chửi bới đồ phản bội, đồ vong ân bội nghĩa, rồi đập phá đồ đạc, rồi nhiều lần say riệu cha đánh đập ,bạo hành mẹ con em.
Nhưng lúc tỉnh, Cha là một người Cha vĩ đại, cha luôn dạy em một điều nhịn chín điều lành, Cha dạy em, đàn ông nắm được phải buông được con ak.
Đến trước cái ngày mà Cha mất, Cha kể cho em cái câu chuyện mà em vừa kể.
Rồi Cha bảo, sau này sẽ có người dạy cho con sự phản bội là như thế nào. Cha đã gục ngã, vì đã đặt niềm tin quá nhiều. Cha không cho phép con gục ngã.
Sau khi Cha em đi xa, em cũng đã học được bài học về sự phản bội, dù ko chung dòng máu, nhưng người mà em đặt tất cả niềm tin, tiền bạc,họ tiêu tiền của em xong quay ra nói vào mặt là mình ngu.
Khi đó em mới bừng tỉnh,em mới hiểu cái cảm giác của Cha 20 năm trước.Trước khi mất, Cha em khuyên em buông bỏ.Nhưng em nghĩ lại những ngày tháng Cha em sống trong dằn vặt ức chế mà không nói ra được,có nói ra thì họ bảo là say,là nói hiêu nói vượn.Nhà họ giàu nhà em nghèo,nên lời nói ra bị tính cách gia trưởng và điều kiện kinh tế áp chế.
Nhưng sắp tới ngày giỗ 3 năm của cha em, em muốn nói chuyện của 20 năm trước lên trước bàn thờ cha và trước mặt đại gia đình.Bởi vì những điều này từ ngày em biết nó vẫn luôn canh cánh trong lòng, em muốn vạch trần bộ mặt thật đó,hoặc có chăng buông bỏ tảng đá đè nặng trong tâm trí em ra.
em mong cách anh chị, cho em lời khuyên hợp tình hợp lý để giải quyết vấn đề này.
Em xin chân thành cảm ơn mọi sự góp ý từ quý anh chị
Gửi
Một lần ( cách đây khoảng 20 năm ) cha em có cùng bác cả ( anh ruột của cha ) đi ra đơn vị cũ. Trước khi đi mẹ em có đưa cho bác cả 5tr để đi lo việc. Nhưng đi ra đến nửa đường thì bác cả dẫn cha em vào nhà hàng, cơm no riệu say xong rồi gái gú . Xong chuyện thì ko còn ra đơn vị cũ nữa mà về luôn. Về nhà mẹ em hỏi thì cha em bảo ra đó nhưng ko gặp đc, và tiền cũng hết rồi, và bác cả cũng ko nói gì đến tiền còn hay hết.
Sau lần đó, (em nghĩ )có thể cha em nghĩ mình bị lợi dụng, bị phản bội, bởi những đồng tiền ông đạp xích lô dành dụm để lo thương tật mà bị người anh trai ruột tiêu xài như vậy.
Ông lao vào riệu chè ( trước đó cha em uống rất ít mà gần như ko say bao giờ ) bằng những cơn say, khi say riệu ông thường chửi bới đồ phản bội, đồ vong ân bội nghĩa, rồi đập phá đồ đạc, rồi nhiều lần say riệu cha đánh đập ,bạo hành mẹ con em.
Nhưng lúc tỉnh, Cha là một người Cha vĩ đại, cha luôn dạy em một điều nhịn chín điều lành, Cha dạy em, đàn ông nắm được phải buông được con ak.
Đến trước cái ngày mà Cha mất, Cha kể cho em cái câu chuyện mà em vừa kể.
Rồi Cha bảo, sau này sẽ có người dạy cho con sự phản bội là như thế nào. Cha đã gục ngã, vì đã đặt niềm tin quá nhiều. Cha không cho phép con gục ngã.
Sau khi Cha em đi xa, em cũng đã học được bài học về sự phản bội, dù ko chung dòng máu, nhưng người mà em đặt tất cả niềm tin, tiền bạc,họ tiêu tiền của em xong quay ra nói vào mặt là mình ngu.
Khi đó em mới bừng tỉnh,em mới hiểu cái cảm giác của Cha 20 năm trước.Trước khi mất, Cha em khuyên em buông bỏ.Nhưng em nghĩ lại những ngày tháng Cha em sống trong dằn vặt ức chế mà không nói ra được,có nói ra thì họ bảo là say,là nói hiêu nói vượn.Nhà họ giàu nhà em nghèo,nên lời nói ra bị tính cách gia trưởng và điều kiện kinh tế áp chế.
Nhưng sắp tới ngày giỗ 3 năm của cha em, em muốn nói chuyện của 20 năm trước lên trước bàn thờ cha và trước mặt đại gia đình.Bởi vì những điều này từ ngày em biết nó vẫn luôn canh cánh trong lòng, em muốn vạch trần bộ mặt thật đó,hoặc có chăng buông bỏ tảng đá đè nặng trong tâm trí em ra.
em mong cách anh chị, cho em lời khuyên hợp tình hợp lý để giải quyết vấn đề này.
Em xin chân thành cảm ơn mọi sự góp ý từ quý anh chị
Gửi