Duong_nl
Thích phó đà
Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã từng tâm sự: “Tình yêu đối với tôi dù sung sướng hay khổ đau cũng là một điều rất thiêng liêng. Yêu không có nghĩa là chiếm hữu cho riêng mình, yêu là cho tận cùng, là chấp nhận hết buồn vui khổ hận để mang lại hạnh phúc cho người yêu”.
Ca khúc Bản Tình Cuối của Ngô Thụy Miên đã đưa người nghe đến miền yêu thương vĩnh cửu, cho dù lỡ một ngày không còn có nhau ở trên đời, ta vẫn yêu em đến tận cùng “đắm say qua bao ngày tháng ơ thờ”.
Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình ngỡ xa xưa.
Thuở ban đầu vào yêu, có từng niềm vui nỗi buồn sáng mưa chiều nắng theo bước chân nhau. Giọt mưa đọng trong mắt biếc long lanh mùa hạ, nắng nhạt nhẹ hôn lên chiều bối rối tà áo thu bay. Khi tình đang còn nồng ấm tay trong tay, mỗi giọt mưa sợi nắng đều tô điểm lung linh thắm sắc hoa ngày hạnh phúc. Khi có em thì trong lòng đầy nắng xuân tươi, khi xa người rồi nghe tâm hồn nhức nhối từng cơn mưa buốt giá trên nhánh sầu đông, nghe men cay đắng lên môi, chợt hỏi trên đường tình mình đi ngày ấy, mưa có rơi và nắng có phai? Ai đang trong tình yêu mà tâm hồn không đầy những mộng mơ, mơ dòng sông trăng sao đưa đến bờ hạnh ngộ bên người tình. Một lần gặp gỡ như đã quen nhau từ kiếp nào, “ôi phút ban đầu lưu luyến ấy”, một lần gặp gỡ rồi xa nhau mỗi người mỗi ngả.
Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu đương đã thắm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.
Ca khúc Bản Tình Cuối của Ngô Thụy Miên đã đưa người nghe đến miền yêu thương vĩnh cửu, cho dù lỡ một ngày không còn có nhau ở trên đời, ta vẫn yêu em đến tận cùng “đắm say qua bao ngày tháng ơ thờ”.
Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình ngỡ xa xưa.
Thuở ban đầu vào yêu, có từng niềm vui nỗi buồn sáng mưa chiều nắng theo bước chân nhau. Giọt mưa đọng trong mắt biếc long lanh mùa hạ, nắng nhạt nhẹ hôn lên chiều bối rối tà áo thu bay. Khi tình đang còn nồng ấm tay trong tay, mỗi giọt mưa sợi nắng đều tô điểm lung linh thắm sắc hoa ngày hạnh phúc. Khi có em thì trong lòng đầy nắng xuân tươi, khi xa người rồi nghe tâm hồn nhức nhối từng cơn mưa buốt giá trên nhánh sầu đông, nghe men cay đắng lên môi, chợt hỏi trên đường tình mình đi ngày ấy, mưa có rơi và nắng có phai? Ai đang trong tình yêu mà tâm hồn không đầy những mộng mơ, mơ dòng sông trăng sao đưa đến bờ hạnh ngộ bên người tình. Một lần gặp gỡ như đã quen nhau từ kiếp nào, “ôi phút ban đầu lưu luyến ấy”, một lần gặp gỡ rồi xa nhau mỗi người mỗi ngả.
Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu đương đã thắm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.