Tôi đi nhiều nơi, phương ngữ nơi nào cũng hay, cũng lạ, cũng thân thương. Giọng quê Nam Bộ được công nhận nghe là thấy dễ gần. Chắc tại ông bà mình ngày xưa đi mở đất, sống giữa sông nước, nên nếu không thương nhau thì khó mà tồn tại. Cái tình nó ngấm vô cách nói hồi nào không hay.
Ngôn ngữ là những sinh thể sống, biến đổi mỗi ngày. Cái tôi lo là tụi nhỏ bắt đầu thấy giọng quê... hơi quê, rồi tự sửa. Không ai ép, nhưng sửa hoài thì mai mốt tìm đỏ con mắt cũng không còn nghe ai nói "bữa hổm", "bển", "lát nữa nghen".
Tôi mê nhất là mấy chữ miền Tây: "bậu", "qua", "mình ên". Nghe tưởng đơn giản mà chứa cả bầu trời cảm xúc. Kiểu "tui đi mình ên hà". Nghe cái chữ "mình ên" thôi là thấy cô đơn có chiều sâu liền. Người Nam Bộ cũng lạ, không nói "mời anh vào nhà", mà nói "vô nhà chơi". Chữ "chơi" ở đây đâu phải...
Người Nam Bộ nói chuyện không hoa mỹ mà dễ thương: không nói "không", mà là "hông" cho nhẹ; không nói "phiền anh quá" mà nói "làm ơn nghen". Thêm chữ "nghen" vô, câu nói tự nhiên mềm như trái chuối chín cây.
Bữa nọ vô quán cà phê ở Cần Thơ, cô bé phục vụ tươi cười hỏi: "Dạ, anh dùng gì ạ?". Tôi nghe xong cũng vui vẻ gọi món, nhưng trong bụng cứ thấy thiếu thiếu. Tự nhiên nhớ cái thời bước vô quán là nghe: "Uống gì hông anh Hai?". Trời đất, chỉ cần chữ "anh Hai" thôi là thấy mình được nâng cấp lên...
Tao sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn và yêu thiết tha vùng đất Nam bộ, đặc biệt là lời ăn tiếng nói của người dân - phương ngữ vùng miền. Nhưng theo thời gian, tôi thực buồn lòng thấy nó đang mai một dần.