Live Rặt giọng miền Tây. Tự nhiên nhớ cái thời bước vô quán là nghe: "Uống gì hông anh Hai?". Trời đất, chỉ cần chữ "anh Hai" thôi là thấy thân thương.

Ngôn ngữ là những sinh thể sống, biến đổi mỗi ngày. Cái tôi lo là tụi nhỏ bắt đầu thấy giọng quê... hơi quê, rồi tự sửa. Không ai ép, nhưng sửa hoài thì mai mốt tìm đỏ con mắt cũng không còn nghe ai nói "bữa hổm", "bển", "lát nữa nghen".
Mày bị điên à tâm
 
Bữa nọ vô quán cà phê ở Cần Thơ, cô bé phục vụ tươi cười hỏi: "Dạ, anh dùng gì ạ?". Tôi nghe xong cũng vui vẻ gọi món, nhưng trong bụng cứ thấy thiếu thiếu. Tự nhiên nhớ cái thời bước vô quán là nghe: "Uống gì hông anh Hai?". Trời đất, chỉ cần chữ "anh Hai" thôi là thấy mình được nâng cấp lên thành người nhà liền, dù đó là bữa ghé đầu tiên
Miền tây giờ bắc kỳ hóa kinh dị lắm.
Đám bắc kỳ lấy vợ vô đây rất nhiều.
Đặc biệt là đám thanh nghệ tĩnh.
 
Tôi đi nhiều nơi, phương ngữ nơi nào cũng hay, cũng lạ, cũng thân thương. Giọng quê Nam Bộ được công nhận nghe là thấy dễ gần. Chắc tại ông bà mình ngày xưa đi mở đất, sống giữa sông nước, nên nếu không thương nhau thì khó mà tồn tại. Cái tình nó ngấm vô cách nói hồi nào không hay.
 
Tôi đi nhiều nơi, phương ngữ nơi nào cũng hay, cũng lạ, cũng thân thương. Giọng quê Nam Bộ được công nhận nghe là thấy dễ gần. Chắc tại ông bà mình ngày xưa đi mở đất, sống giữa sông nước, nên nếu không thương nhau thì khó mà tồn tại. Cái tình nó ngấm vô cách nói hồi nào không hay.
Ngáo đá hả con
 
Top