Có những lúc ngồi lại, nhìn những nhịp giá đã đi qua, điều còn đọng lại không phải là đúng hay sai, thắng hay thua, mà là cảm giác thương người. Thương những người lao vào thị trường với niềm tin mỏng manh, với lòng tham và nỗi sợ bị dẫn dắt, để rồi trở thành nạn nhân của chính đám đông. Cảnh báo đỉnh giá chưa bao giờ là để thể hiện mình hơn ai, mà chỉ là một cách nói sớm, nói thẳng, để ai nghe được thì còn kịp tránh.
Nguyennghia hiểu rằng nói sớm đồng nghĩa với việc phải chấp nhận bị nghi ngờ, bị công kích, thậm chí bị chửi rủa. Nhưng im lặng còn tàn nhẫn hơn. Khi thấy một cấu trúc quen thuộc đang hình thành, khi thấy thiên kiến đạt cực điểm, mà không nói, thì đó mới là vô trách nhiệm. Cảnh báo không phải để dọa nạt, mà để đặt một biển báo trước khúc cua, còn rẽ hay không là quyền của mỗi người.
Có người cho rằng cách nói chuyện dung tục, kích động là điên rồ. Nhưng đôi khi, phải phá vỡ lớp vỏ đạo mạo giả tạo thì thông điệp mới lọt vào tai những người đang say men lợi nhuận. Lời nói gắt không nhằm làm tổn thương, mà nhằm đánh thức. Kích động kẻ thù không phải để nuôi hận, mà để buộc họ lộ diện, để sự thật được nhìn thấy rõ ràng hơn giữa ồn ào.
Trong sâu thẳm, điều mong muốn rất đơn giản: bớt một người cháy tài khoản, bớt một gia đình lao đao vì quyết định muộn màng. Nếu phải mang tiếng xấu để đổi lấy việc đó, thì cũng chấp nhận. Tài hoa, nếu có, chỉ là khả năng nhìn ra quy luật sớm hơn một chút. Giá trị thật nằm ở chỗ dùng khả năng đó để giảm đau cho người khác, chứ không phải để dựng tượng cho bản thân.
Cuối cùng, thông điệp vẫn chỉ có một: làm lành, tránh dữ. Thị trường đủ khắc nghiệt rồi, con người không cần làm khó nhau thêm nữa. Ai nghe được thì giữ, ai chưa nghe được thì rồi thời gian cũng dạy. Và nếu có điều gì đáng để kiên trì, thì đó là niềm tin rằng nói thật, dù khó nghe, vẫn tốt hơn là im lặng để mặc hậu quả xảy ra.