- Con chào bố.
- Chúng mày- Ông già chi ngón tay lướt qua từng đứa- Chúng mày không sợ chết à mà tụ tập đánh người ở đây thế này, công an tới thì tao gánh được tội cho chúng mày không.
- Cái này bố hỏi con Hằng -lão Đức hậm hực nói - Nó thuê thằng này theo dõi con.
- Mỗi người mỗi phận, hằng nó thuê người thì con cô cũng chỉ làm theo phận sự riêng chứ đâu có tư thù gì với cháu mà cháu kéo ngần này người đến đánh nó.
- Bà biết cái gì mà nói - Lão đức sừng sộ - Tôi chưa kịp hỏi chuyện nó thì nó đã định xiên tôi rồi, còn vợ tôi nếu tôi dạy được thì hôm nay đã không phải gặp bà.
- Mày không được hỗn - Ông già dang tay tát văng mặt lão Đức sang một bên, cả lũ choai choai im re lảng lảng ra xa thêm một chút-Đây là bác Hạnh trên Hà Nội, con mẹ chúng mày, không biết kính trên nhường dưới gì cả. Không có bà ấy thì giờ có tao, có con Hằng có mày được như ngày hôm nay không.
- Bác... Bác là bác Hạnh ở phố... ạ... - Lão Đức sững sờ mắt trợn lên như lợn bị chọc tiết. - Cháu... Cháu...
Chưa kịp để lão ú ớ nói hết câu thì mẹ phẩy tay
- Thôi đưa thằng kiên vào viện đã, có gì từ từ nói. Cháu không biết cô không chấp các cháu.
Nó sờ lên tai mình, giờ sau khi hết bàng hoàng thì cơn đau mới sộc lên đầu nó, sờ lên đầu thì thấy một bên tai đã rách toạc ra từ lúc nào máu chảy ròng ròng xuống cổ, đầu nó nhói nhói lên từng cơn hai thái dương giật đùng đùng. Chị Linh rút vội mảnh khăn cầm máu cho nó rồi cùng mẹ xốc nách dìu nó lên ghế sau vào viện. Nó níu tay chị chỉ về phía gầm cầu
- Chị ơi, xe... Xe em ở dưới chị ơi.
- Chúng mày, ba thằng kia. Lặn xuống mò xe cho tao. - Lão Đức quát ầm lên chỉ tay cho mấy thằng đệ- Thằng nào ném xe nó xuống, tao bảo bắt người về nói chuyện thôi cơ mà.
- Thôi được rồi, cứ từ từ vớt. Cháu cũng lanh quá đấy, nếu thằng Kiên nó bị chuyện gì sợ cô cháu mình còn khó nhìn mặt nhau. - Nói rồi mẹ nó đóng sầm cửa xuống, đích thân bố vợ lão Đức chở thằng nó đến viện.
Đến giờ nó mới thật sự tin là mình còn sống. Ơn giời...
- Phúc tổ 70 đời nhà mày, mày còn càu nhàu tao hay để ý mày nữa không?
- Dạ... Con chừa rồi. Mẹ yêu là nhất. - Nó cười cầu tài
- Nhất cái con khỉ, mày học đâu cái thói dẻo mỏ thế. -Mẹ quấy quấy cặp lồng cháo rồi đặt lên bàn- Tự xúc lấy mà ăn. Tao mà không để ý chuyện buôn bán của mày thì giờ sao?Sao mày ngu thế hả con, làm gì cũng phải cảnh giác chứ, làm đéo gì có hai khách sộp nào ở cùng một chỗ lại mua gần nhau thế.
- Con cảnh giác cao độ chứ, có điều đầu tiên giao trong hà nội về sau bị dụ xuống dưới tận bắc ninh, có mỗi cái không cảnh giác là bị mẹ cài phần mềm vào điện thoại thôi, từ giờ con khiếu, con dùng 1280 luôn. - Nó đá đểu.
- Mày giỏi, mày thì giỏi rồi.
Có tiếng gõ cửa bên ngoài cắt ngang câu chuyện của nó với mẹ. Rồi cửa phòng mở ra vợ chồng lão Đức cùng ông bố vợ ôm giỏ quà to tướng lần lượt bước vào. Ông bố và mẹ nó chào hỏi nhau mấy câu qua loa rồi ông vỗ vai nó
- Thế nào?bác sĩ nói là lành nhanh thôi, không sao đâu cháu vẫn đẹp trai cháu ạ.
- Dạ vâng?bác là...
- Bác là Phúc, trước bác học cùng trường với bố cháu.
- Vậy ạ, bác cũng là ở Hà Tây cũ phải không ạ? - Nó ngây thơ hỏi.
Cả mẹ nó và ông Phúc cười ha hả, mẹ nó đập đập vai ông Phúc bảo nó
- Hà Tây cái gì chứ, trường Thanh Hóa đấy con ạ, trường giáo dưỡng, trường đời chứ trường học đâu mà mày tưởng đồng hương nhà mày đấy.
- Bác hồi xưa là ở cùng đội tăng gia sản xuất xách phân bón ruộng cùng bố cháu đấy. Hồi đấy là có cục phân bò phân trâu nào rơi vãi ra đường là anh em cũng chia đôi nhau, phân hồi ấy là hiếm lắm, tao chỉ mong bò nhà nào một ngày ỉa được 100 bãi để anh em tao đỡ khổ...
Ây dà ông này lại sắp sửa kể lể giống lão răng vàng nhà nó đây mà, nhưng mà cũng phải lắc đầu lè lưỡi về mối quan hệ của mẹ nó, vì nghe đâu ông Phúc này giờ có số má cực lơn ở chợ gỗ cũng như toàn bộ khu vực ngoài Bắc.
- Hồi ấy là ra tù, anh chị có cái nghề bán miến gia truyền còn em thì lẩn quẩn trên chợ người toàn được anh chị thuê về đi cắt miến, may mà nhờ cái đống vụn ấy mà em sống được qua ngày đến hết thời bac cấp luôn.
- Ui giời, Giờ thì ai bằng chú, chú nhắc chuyện xưa làm gì- Mẹ nó nguýt dài.
- Sao lại không nhắc. - Ông Phúc nghiêm giọng - Phải nhắc để cái bọn này nó nhớ chứ, chúng nó giờ sướng quá không biết cư xử gì cả, nếu ngày xưa em ăn cắp mấy trăm đồng tiền bán miến của anh chị về làm ăn mà anh chị cho người về Bắc Ninh đánh chết em thì giờ còn có em ở đây như hôm nay không?
- Rồi sau chú cũng trả đủ cả gốc lẫn lãi rồi, cũng không nợ nần gì nhà tôi nữa chuyện ấy cho qua đi.
- Chuyện của nhà chị em cũng nghe anh em nói qua qua, anh chị là người khẳng khái, lúc anh sinh thời thì sống vị tha hết mình, giờ anh em người thành đạt không phải là ít, mà lúc mất rồi thì lại đến chị khái tính, gặp cơn khó khăn chẳng chịu hé răng ra nói với ai. Thôi thế này nhé, vợ em nó yếu người không ra ngoài được, đáng lẽ ra hôm nay cả nhà em phải lên tạ lỗi với chị đây, nhưng thôi. Chuyện của bọn trẻ cứ để chúng nó tự lo, để em đánh xe đưa chị với cái Linh về dưới chỗ em, con vợ em ở nhà chỉ đạo bọn nhân viên sắp xếp đâu ra đó rồi, hôm nay chị em mình phải ôn cố tri tân một bữa. Từ dưới em lên nhà chị có đáng là bao, chị thì không bao giờ hạ cố xuống em mà em thì vì cái lỗi kia ai dám muối mặt bước vào nhà chị. Thôi chuyện hôm nay cũng là cái duyên trời cho chị em mình được gặp mặt nối lại nghĩa xưa. Chị mà từ chối thì đúng là coi thằng em này là thằng trộm cắp không ra cái gì cả rồi.
Ông Phúc nói một thôi một hồi không nghỉ, đúng là miệng lưỡi gian thương dẻo như kẹo kéo, mẹ nó đâu còn lời nào từ chối được nữa miễn cưỡng bị ổng đẩy ra cửa. Ông chỉ quay lại hất hàm với hai vợ chồng lão Đức hơi gằn giọng
- Chuyện ở nhà tao dặn thế nào lựa lời mà nói, xong rồi 3 đứa về ngay ăn cơm. Nhanh.
- Dạ. - Cả ông Đức và chị Hằng cúi đầu lí nhí.
Đợi khi tất cả mọi người ra ngoài xong xuôi thì lão Đức giơ tay ra định bắt tay nó, theo phép lịch sự nó cũng cầm tay lão lấy lệ lắc lắc mấy cái. Lão cười:
- Không đánh nhau không nhận họ hàng, thôi thì anh chị trước đến đây để xin lỗi em, sau là mong em thông cảm. Em cũng hiểu nếu em là anh, em chắc cũng làm như vậy. - Lão chỉ tay vào đầu cười cười ý muốn nhắc chuyện nó úp nguyên xô rác lên đầu lão cùng với chuyện đánh thằng đàn em khi mà chưa nói chuyện- Thôi coi như anh em mình hòa có được không?
- Em cũng mong anh thông cảm. - Nó nheo mắt- Em nghĩ trong hoàn cảnh của em thì anh hay bất kì ai cũng sẽ vậy thôi.
- Ok... Ok... Chú nói đúng. Anh tán thành. - Quay sang bà Hằng - Con này, gọt hoa quả cho em nó ăn đi ngồi nhìn à. Tại mày mà anh em tao phang nhau đấy.
- Này, nước mắm không phải lúc nào cũng hâm được đâu. - Bà Hăng trừng mắt - Liệu liệu cái mồm.
- Thôi anh xin vợ, gọt anh quả lê - Lão đẩy con dao cho vợ - Anh em mình nói chuyện nhỉ, anh tên Đức, chắc em biết rồi, còn đây chị Hằng, vợ anh. Thôi không cần giới thiệu, anh biết tên em luôn.
- Dạ vâng.
- Em làm cái này khá không, thông cảm anh hỏi hơi thô.
- Cũng tạm anh ạ.
- Trước anh nghe nói nhà em làm bar sàn, tín dụng cũng có số má. Sao giờ lại làm cái này?
- Dạ, thời vận mà anh.
Lão Đức nhìn nó rồi lại nhìn sang bà Hằng hất hàm, bà Hằng lúc này mới ngọt nhạt
- Thôi thế này Kiên ạ, chị với bố và anh cũng vừa bàn bạc với nhau ở nhà rồi, cũng nghe qua mẹ em với anh em trên kia nói chuyện nhà em, đúng là không may mắn. Nhưng cũng không tường tận bên trong như thế nào. Nếu em coi anh chị như người nhà, thì nói với chị xem chị có giúp được gì không? Cái này bố chị ở nhà đã dặn anh chị rồi, nhưng cũng tùy em nếu em không muốn nói chị cũng không ép.