1 cuộc trốn chạy -Dài kỳ @@@

Cqson

Địt Bùng Đạo Tổ
Dành cho ai thích truyện .Ai đọc rồi thì phắn!!!


Không có cánh cửa nào đủ rộng cho tất cả những đứa con đi lạc lối... Ai dám đảm bảo mình có thể chen qua được cánh cửa hẹp ấy để bước về với cuộc sống này... Ai sẽ dang tay kéo mình lại... Quá khó... Vì thế... Hãy đi đúng đường...
... "Mày là khắc của cái nhà này, rồi chúng tao đến mạt vận vì mày thôi..." - Mẹ chỉ thẳng tay vào mặt nó xỉ vả.
... "Số cậu không hợp thổ, sau 2 giáp thì không bao giờ có thể ở trong nhà được quá nửa năm... Gia đình nên tính chuyện ra ở riêng... "mụ đồng cốt nói giữa làn khói mờ mờ ảo ảo của hương trầm trong phủ X, phủ của tất cả các dân anh chị đất Hà Thành đều phải qua thắp hương vái tổ trước khi nhập nghiệp... Nhà nó vẫn giữ thói quen đến đây xem điều hay sự dở dù đã rửa tay lâu...
... "Mày khôn mày lớn thì bước ra khỏi nhà tự kiếm ăn, đừng ở đây phá nữa rồi kéo cả nhà chết theo mày, cútttt..." Chị nó mắt mòng mọng nước ôm con bé con vừa nói vừa nấc...
Tất cả những hình ảnh ấy xoáy sâu vào đầu nó, quay điên đảo và cuồng loạn, nó cảm giác như mình đang tụt xuống một hố sâu thẳm và hút, tay chân cứng đờ, mắt tối dần và nghẹt thở. Nó muốn vùng vẫy, muốn nói gì đó, muốn biện minh với mọi người, nó đang làm gì? Nó đã làm gì để mọi người phải xua đuổi nó? Nó muốn gào lên rồi như có bàn tay ai đó bóp nghẹt lấy cổ họng.
"Chát!..." Mặt nó tê tái chói lên tận óc... Hai mắt mở bừng, nhìn cái ánh mờ mờ xuyên qua rèm trên cửa sổ... Nó tạm thời chưa thể đoán được giờ là chiều hay sáng. Đưa cánh tay lên quệt ngang trán... Ướt sũng. Nó với tay tắt cái điều hòa đang ở mức 16 độ, thảo nào lạnh quá, lạnh tận tới xương sống lưng.
- Mày đừng để lạnh quá thế, 26 độ thôi, cảm lạnh đi mẹ nó bây giờ.
- Em đắp chăn lông mà. Kệ em. - Nó dụi mắt càu nhàu. Cố cãi vớt thêm.
- Tiền điện ai trả? Tháng vừa rồi 5tr tiền điện đấy, dạo này chi tiêu khó không như ngày xưa, mày liệu mà...
 
- Tháng sau chị đưa em 5tr tiêu thôi, còn đâu để mà đóng tiền ăn với tiền điện, được chưa? - Chưa để chị nó hết câu nó đã hậm hực cắt lời, mới sáng sớm mở mắt ra đã chạm tới chuyện tiền nong.
- Đấy là tao nói thế, dạo này mày bóng đè hơi nhiều đấy. - Chị thấy nó căng đành đánh trống lảng.
- Vầng.
- Hay đi xem đổi hướng giường.
- Vẽ chuyện, để tiền ấy để đóng tiền điện.
- Mày rõ dở hơi...
- Chị này... - Nó tự nhiên lại thở dài- Năm nay em 24 phải không?
- Cả mụ là 25 rồi.
- Thế là trên 24... - Nó nhìn vào... Tường nhưng ánh mắt xa xăm.
- Thì sao? Tính đánh đề hả? Nam thò nữ thụt, sinh dữ tử lành.
- Không- Nó bỏ qua cái câu đùa châm chọc của chị- Tại dạo này em thấy mơ cái gì đúng cái đấy. Chẳng biết sao nữa, cứ như cái điềm...
- Hay mai lên phủ thắp hương cho nhẹ nhõm.
- Có lẽ thế, tháng nào đầu tháng cũng đi thắp hương một vòng, tháng này chẳng hiểu sao quên tiệt.
- Ừ, à mà quên mất, lên gọi mày đi giao đồ mà cứ quên quên nhớ nhớ, tí nữa mang cái đồng hồ với cái kính camera qua bên Nam Trung Yên, có khách lấy một trong hai cái. Khách khó tính nhé.
- Vâng. - Nó lắc đầu ngao ngán, nghe thấy đoạn khách khó tính là đã chán rồi, dạo này toàn gặp khách mua hàng cò quay bẩn bựa.
Độ nửa tiếng sau thì nó có mặt ở dưới Cầu Giấy, tay cầm cái bút camera quay lén miệng liến thoắng nói với khách:
- Cái này là nét nhất rồi anh ạ, 5 chấm phun hắt đê, 30 khung hình trên giây...
Thằng khách đeo kính cận tóc để kiểu Đan TRường bô luống những năm 2000 ra vẻ rất trí thức cầm cái bút trên tay trầm ngâm.
- Cái này 5 chấm mà sao nó không bằng cái điện thoại của em anh nhỉ? Tiêu cự của nó có tốt không? Góc quay nó được bao nhiêu, anh cũng chơi máy ảnh nên là anh quan tâm tới mấy cái thông số ấy lắm.
"Ơ cái con mẹ nhà thằng này, mua đồ quay trộm hay mua DSRL???"Chửi trong bụng thế nhưng nó vẫn bấm bụng cười nhăn nhó:
- Anh thông cảm đồ nào thì dùng vào việc ấy, đồ quay lén thì này bọn em chỉ đảm bảo cho anh ba thứ, rõ người, rõ tiếng và rõ cảnh thôi. Chứ những cái thông số kia bọn em không biết, nó thuộc về bên nhiếp ảnh.
- À à. - Hắn gật gù- Thế cái này có quay trong đêm được không em?
- Không có hồng ngoại nên không quay đêm được anh ạ. Loại có hồng ngoại thì chỉ có mắc áo và đồng hồ để bàn thôi. Hơn nữa có hồng ngoại thì dễ dùng thiết bị chuyên dụng để phát hiện.
- Thế à? Gần 2tr mà không có hồng ngoại kể cũng hơi mắc em nhỉ.
- Tiền nào của ấy anh ạ, nếu người ta đã xác định quay đêm hoặc dùng trong phòng tối thì chẳng ai đi cầm cái bút cả. Cái đấy tùy anh, anh xem thế nào phù hợp nhất với hoàn cảnh thì dùng. - Nó nóng gáy đóng nắp hộp bút lại chực đi về.
 
- Thế này nhớ, anh thấy dưới Thanh Xuân nó bán có 750k, anh trả em thêm 50k tiền ship nữa là 800k tròn, em mất công mang tới rồi thì để cho anh nhé.
- Cái đ... Sao anh thấy rẻ không qua đấy mà mua gọi em làm cái lol gì? - Nó cáu.
- Ờ đấy là anh nói thế, nếu em không thích bán thì thôi.
- Anh cho em xin tiền ship, em về.
- Sao em bảo là free ship nội thành? Anh có lấy đâu mà đòi tiền ship.
- Ơ cái đm mày chày bửa à?
- Em ăn nói vô văn hóa thế nhỉ, anh ko mua thì anh không trả tiền thế thôi.
- Đ... M... Nhà mày, cụ mày bố thí cho mày đấy, mày biết chưa. - Nó nhố toẹt bãi nước bọt rồi bỏ đồ vào balo quat đýt đi.
TRời nóng hừng hực nó khoác trên mình mỗi chiếc sơ mi mỏng phóng vọt trên đường mong nhanh về để nằm chết rét trong cái khí điều hòa ở nhà. Ngã tư phía trước đèn xanh còn khoảng 3s, nó đảo mắt nhìn nhanh đoạn này khoảng tầm 20m, 3s đèn xanh và 3s đèn vàng đủ để vọt qua đấy. Nó vít ga nhanh toan vượt tới gần sát ngã tư một thằng ôn ở làn bên tay phải (bên ấy giờ đèn đỏ là khoảng 3s cuối) nóng lòng lách đám đông vọt lên đầu. Nó nhanh mắt nhìn thấy bẻ tay lái và bóp vội phanh, cả người đổ nhào xuống bánh rê dài trên mặt đất, thằng kia loạng choạng tay lái đâm thẳng vào đít xe nó cũng ngã sóng xoài ra. Nó lồm cồm bò dậy, máu nóng trong người sôi lên lao thẳng vào chỗ thằng kia sút luôn mấy phát vào bụng nó vừa sút vừa chửi
- Mày đi tế mẹ mày à mà mày đâm và bố... %$^&%*%*&%*$^%$... Mày mù à mà không thấy đèn đỏ?
Thằng kia hai tay ôm đầu cố lết ra khỏi cái xe loạng choạng đứng dậy mồm nhễ nhại cả máu lẫn cát:
- Con chó này, bố giết cả nhà mày...
Người đi đường không xúm đông xúm đỏ lại xem, nhưng ai đi qua cũng chậm chậm nhìn một phát rồi mới đi tiếp xem có chuyện gì, mặc nhiên chẳng ai thèm can hết. Bỗng đâu bốn năm thằng gì đó đi wave chiến đổ đống xuông cạnh thằng kia, chắc đi cùng hội hoặc gặp người quen, chẳng hỏi han phải trái đúng sai gì lao vào đấm đá nó túi bụi vừa đánh vừa chửi huyên náo ngã tư, lần này người đứng lại đông hơn và đã có người lao vào can. Nhân lúc mọi người dãn dãn được đôi chút nó vội vội vàng vàng lao về phía cái cốp xe (xe nó không bao giờ khóa cốp) rút vội chiếc khóa càng xe dạng củ thắt trong 2 chiếc tất đá bóng lao vào vụt túi bụi vào bọn kia, người này giữ tay nó, người kia giẳng cái khóa ra máu me be bét và hỗn loạn. Có tiếng còi xe, tiếng tuýt còi, người đang giữ nó bỗng buông tay ra, đoán chừng có biến đằng sau nó nhanh tay dốc ngược chiếc tất cho chiếc khóa rơi xuống đường và ném cả đôi tất xuống mặt đường, như một bản năng nó chắp hai tay ra sau gáy để bảo vệ đầu và ngồi bệt xuống, mấy thằng kia có vẻ không được kinh nghiệm như nó lập tức ăn ngay mấy dùi cui vào lưng trước khi bị trấn áp hoàn toàn bởi mấy chú áo vàng, một" anh công an"đi bốt đen ngòm đầu đội mũ bảo hiểm cầm dùi cui điểm chỉ vào ngực nó (thốn tới tận óc) khệnh khạng hỏi
- Làm sao?
- Em bị đánh, bị đánh ạ. - Nó rối rít như bị chọc tiết, kinh nghiệm cho thấy nếu gặp các anh mà bướng là no đòn ngay.
- Về phường viết tường trình.
- Dạ.
Nó và cả đoàn nhanh chóng được áp tải lên siêu xe thùng trần trắng như trứng gà bóc cùng đầy đủ tang vật- Dĩ nhiên là thiếu đôi tất bốc mùi của mình.
Một buổi trưa khá là oi ả, lại sắp được ngồi quạt trần rồi đây.
Đường lại thoáng và người lại đi...
- Mày lần sau còn gây chuyện thế nữa thì cho ở nhà rửa xe, nhớ đấy- Chị đang giở ví đóng tiền phạt, vừa càu nhàu xong cũng định bồi cho nó thêm một câu hăm dọa nhưng nhìn cái mặt hằm hằm như cai bị rách của nó đoán chừng hôm nay giở giời nóng máu nên lại thôi. Nó vừa bước ra tới cửa thì đụng ngay phải một bố cũng đang hủng hổ đi vào
- Sao, 5 đánh một mà để người ngợm thế kia à? - Lão này cười lớn, sau khi bắt tay mấy anh công an phường thì quay sang nạt bọn đàn em.
Một lão già chừng 50 tuổi đeo sợi xích vàng to tổ bố, cắt tóc đầu cua mặc chiếc áo phông hình tattoo cá chép đen đỏ trông khá là có số má, mấy anh công an phường nhìn thấy lão thì xun xoe thiếu điều chỉ muốn gọi lão bằng bố. Nó tuy không biết trời cao đất dày là gì nhưng cũng được cái biết điều, ánh chừng dân số má ở đây nó chỉ dám nhìn qua mà ko dám đả động gì tới.
- À tưởng ai, hóa ra là mấy chị em nhà ông Hải đây mà. Lão ấy ra "trường" chưa? - Lão già kia đảo mắt lim dim nhìn hai chị em nó, ánh mắt mờ mờ hiền hiền nhưng sắc lạnh.
- Xin lỗi bác là ai ạ? - Nó liều miệng hỏi lão kia, ít nhất lão biết tên "ông bố nuôi" nhà nó (tìm đọc lại p1) thì cũng ko nỡ dang tay dang chân ra với nó làm gì nếu nó có thất lễ.
- Tao là bố thằng Tam đây. - Lão ấy mặt hơi hầm hầm vì cái thái độ bất kính của nó nhưng giọng vẫn ở mức đủ nghe.
 
- Cháu xin lỗi chắc bác nhầm, chú Tư thì cháu lạ gì ạ. - Nó thản nhiên nói dù lòng thấy hơi run run tí.
- Tao là bố nuôi của nó và của cả bọn này nữa, chúng mày hôm nay lại chán sống muốn gây chuyện có phải không? - Lão liếc xéo nhìn chị một cái đủ thấy ánh mắt vằn vện vài tia máu đỏ.
- Đề nghị mọi người giữ trật tự. - Anh công an phường len lén nhìn mọi người và lên tiếng.
Một thằng trong đám kia phủi phủi quần đứng dậy, dáng vẻ đàn anh hất hàm bảo nó
- Thì ra là người quen, tao biết mày. Tối hôm ấy tao cũng ở đấy. Tao cũng vừa ở Trại 1 ra, không muốn dây chuyện, chuyện hôm nay chỉ là tai nạn thôi. Mày với thằng Tam là chỗ anh em chơi với nhau, lần trước mày cũng chơi đẹp với nó. Bọn tao không coi mày là thù địch gì, nghe bảo nhà mày giờ cũng rửa tay gác kiếm rồi. Coi như bỏ qua, cái gì bọn tao sai, bọn tao xin lỗi, cái gì mày sai mày cũng về mà xem lại. Bọn tao với mày nước sông không phạm tới nước giếng, ai có việc riêng của mình. Mày đi lại làm ăn ở đây, ko ai cấm. Nhưng nếu gây chuyện đừng trách bọn tao không nể mặt.
- Bọn em biết rồi. - Nó lững thững đi ra ngoài bãi làm thủ tục lấy xe sau khi trả lời ông kia bằng một câu cụt ngủn vô phép.
- Bọn em xin lỗi- Chị nó nhanh miệng- Giờ bọn em bánh hàng lặt vặt thôi, không có ý gì đâu, hôm nay thằng ku nhà em nó không phải phép thôi có tí chút gọi là mời các anh cốc bia hạ hỏa. - Chị nó nhanh nhảu xòe ví đếm tiền.
- Thôi không cần, về mà dạy lại em của em, thái độ nó thế ko sống ở đất Hà Nội này được đâu.
- Dạ.

Nó đèo chị về trên con wave ghẻ mặt vẫn hằm hằm tức tối, chị thấy nó thế đấu diu
- Thôi, hạ hỏa, chuyện có gì đâu mà mày nổi nóng lên thế.
Như giọt nước làm tràn ly, nó xả một hơi dài tràng giang đại hải
- Chị thì biết cái gì chứ? Chị chỉ nhà có phải lăn lộn hết hơi ngoài đường như em không? Chị xem thằng khách thì cù nhầy từng chục lẻ một, giở trò cò quay không lấy hàng, rồi đang đi thì có thằng ất ơ ở đâu đâm phải. Chị xem ngày trước có bao giờ nhà mình thế này không? Đi góp nhặt từng đồng lẻ một, đi ngoài đường giờ bọn trẻ trâu nó cũng dám táng vào đầu mình, chẳng ai coi nhà mình ra cái gì nữa. Cả nửa năm nay chị có biết ngoài kia nó thay đổi như thế nào không? Có còn ai sợ khu nhà mình nữa không. Nhắc đến mình là dân ở X bây giờ chỉ thấy nhục. Như đống cứt nát cho bọn Hà Đông, Từ Liêm chúng nó cười vào...
- Thời thế thay đổi, em có cách khác kiếm ăn thì chị cũng chịu.
- Cứ sống thế này em không quen.
- Tùy em.
Về đến nhà nó hậm hực đặt chân chống xe giữa vỉa hè. Chạy lên nhà, vừa cầm cái bát lên chưa kịp gắp miếng thức ăn nào thì có tiếng loa bấn ngoài cửa
- Con wave đen của ai đây, dắt gọn vào.
Nó mặc kệ, đứa nào thích xuống mà dắt.
- Nếu ko để xe gọn vào chúng tôi sẽ cưỡng chế.
- Mày ra dắt cái xe gọn gọn vào, rác tai quá. - Mẹ gắt.
- Kệ. Trước nhà mình, mình để, can gì tới chúng nó.
- Thằng này hôm nay làm sao thế, bướng nhỉ.
- Ối các anh ơi, các anh đợi đã... - Chị nó tự nhiên buông bát bật dậy như lò xo lao ra ngoài cửa.
Bên ngoài, ba đồng chí dân phòng đang hò nhau đùn xe nó lên thùng, chị nó hoảng hồn xông ra phân bua:
- Nhà em đang dở bữa, có gì các anh bỏ quá cho em. Em dắt vào nhà ngay đây ạ.
- Nhà chị này rất là hay nhé, hôm nào cũng để xe bừa bãi lấn chiếm vỉa hè lòng đường để chúng tôi nhắc nhở, hôm nay chúng tôi phải cho xe về phường để cảnh cáo.
- Thôi thôi, chú có gì bỏ qua cho cháu.
- Ko có qua lại gì hết, chúng tôi đã nhắc nhở nhưng gia đình ngơ đi như không ý, chẳng coi chúng tôi ra gì hết.
- LÀm sao? Mấy ông là dân phòng hay bố đời thế, đã xin tử tế không nghe lại còn thích giở trò hạnh họe à? - Nó hùng dũng tiến ra ngoài toan cãi nhau với mấy thằng già này.
- Không cần biết, dắt xe lên thùng cho về phường.
- À, thằng lái xe, mày tưởng tao không nhận ra mày à? Mày là cái thằng trước làm hộ tịch, hộ khẩu chứ gì? Mấy năm trước cứ lễ tết là mày lại qua nhà tao vòi tiền, đưa cho đồng nào lại xun xoe như chó vẫy đuôi ý. Giờ thấy nhà tao ko đào được nữa lên tới sinh sự phải không?
- Dắt xe lên thùng cho tôi - Thằng công an kia đập đập tay vào thùng xe ra lệnh.
- Thằng nào dắt xe tao.
Nó hùng hồ xông vào đạp con xe wave đổ rạp xuống đường, vỡ tan nát cả một bên yếm, mấy ông kia toan vào định dựng lên, thấy thế nó nhặt thêm viên gạch bồi thêm mấy phát nữa cho nát hẳn cả đèn và yếm ra. Thằng công an thấy thế, mở cửa xe cầm dùi cui xuống toan nện:
- Định chống người thi hành công vụ phải không? Thích về phường không.
- Thôi thôi, Kiên vào nhà - Mẹ nó quắc mắt, rồi quay sang bên công an- Chú thông cảm, cháu nó hôm nay đi ăn cưới về hơi quá chén.
- Đề nghị cô để chúng cháu áp giải nó về phường giải quyết.
- Thôi, người cùng một nhà cả, không nể mặt nhà cô, cũng nể mặt chú V, chú B chứ (Việt là tên ông trưởng công an phường)
- Cháu nể cô... - Bên công an có vẻ xuống nước dù vẫn còn hậm hực - Nhưng xe hôm nay thì nhất định phải về phường, không thì dân ở đây coi chúng cháu không ra cái gì, hôm nay coi như chúng cháu không chấp thằng say rượu.
- Rồi rồi, cháu cứ dắt xe lên, khéo cẩn thận không mảnh nhựa nó cào vào lại rách quần rách áo. - Mẹ vẫn nhẹ nhàng vẻ mặt điềm tĩnh như không có chuyện gì, rồi quay sang mọi người đang xúm đông xúm đỏ xem - Thôi thôi mọi người giải tán đi, tắc hết đường bây giờ, có gì xem đâu, ai có việc nấy đi nào nào...
Nó hậm hực bên mâm cơm
- Lũ chó không coi ai ra cái gì nữa rồi.
- Mày xem lại mày đi, nếu mệt thì đi nghỉ đừng làm nữa. Hôm nay mày quá rồi đấy. - Mẹ quát
- Vâng. - Nó ném tạch đôi đũa xuống mâm và buông bát cơm bậm bịch bước về phòng. Mệt
 
- Dậy dậy. - Chị lật tung chăn màn lên đập bôm bốp vào người nó.
- Cái gì, em đang ngủ, mệt lắm. - Nó làu nhàu.
- Có khách.
- Mấy giờ rồi mà còn khách, bảo nó mai đi. Hôm nay em muốn ngủ.
- Lão Khánh về.
- Cái gì?
Nó bật dậy và tỉnh như chưa hề được ngủ. Khánh là con ruột của lão Hải, gọi hắn là anh nhưng xét về tuổi thì cỡ hàng chú vì hắn sinh đầu 7 đít chơi vơi. Đi tù từ sau một vụ trả nợ máu ở bến Bạch Đằng, nghe đâu là án chung thân, cũng phải cỡ chục năm rồi. Vụ ấy chắc chỉ có anh rể nó là biết tường tận hơn cả, nó và thậm chí cả chị nó lúc ấy sợ là vắt mũi còn chưa sạch...
Muốn nghe không? Ừ nghe tí, chuyện của ông anh rể nó kể lại...
15 năm trước, Hà Nội vốn chưa khi nào bình yên, chẳng dám điểm danh tên các giang hồ cộm cán bấy giờ sợ thiếu ai thì thất lễ, nhưng chắc chắn cái tên của lão Hải không nằm trong số ấy, dù rằng thi thoảng nghe lão chém gió về cái thời hoàng kim ấy của lão đống cây cây xăng trên phố một ngày hái ra hơn cây vàng...
Xã hội là thế, có kẻ kiếm được có kẻ không, kẻ yếu tất có kẻ mạnh, kẻ làm ra khiến kẻ khác ghen ăn tức ở. Chuyện của lão Hải không ngoài lề, ấy là nghe để biết thế chứ chuyện từ năm nảo năm nào giờ nghe lại cũng phải có màu sắc huyền thoại tí rồi nhưng dẫu sao cái cốt chuyện chắc không khác nhiều...
Đê Bạch Đằng là một khu khá là phát triển tập trung các tài xế từ khắp ngả, khi đó Cầu Chương Dương nghe đâu vẫn là con đường huyết mạch và gần như là duy nhất thọc thẳng vào Hà Nội. Chợ Hoa quả Long Biên, và hai, ba cái bến xe đúng là cái mỏ hái ra tiền của dân giang hồ đấy là còn chưa kể tới cảng Bạch Đằng, nhưng thôi, nó lại là chuyện khác, không liên quan ở đây. Dân tài xế khi ấy rất lắm tiền, được trọng vọng, các dịch vụ cờ bạc, mại dâm cho kẻ lắm tiền hồi ấy tuy không đa dạng và phong phú như bây giờ, nhưng quy ra tỉ giá vàng sợ nhiều dân chơi đang lắc mông trong bar nghe thấy phải lắc đầu lè lưỡi, bài toán đặt ra cho các đại ca giang hồ là khai thác cái mỏ ấy làm sao cho đẹp, cho gọn và cho an toàn. Các hoạt động ngầm thời ấy cũng khác bây giờ nhiều, đặc biệt là ở cái cách họ thể hiện quyền lực của mình, có cái liều thì liều hơn rất nhiếu, cũng chỉ vì 1 câu nói mà có đổ máu hoặc cũng có thể máu ngừng đổ cũng chỉ vì một câu nói. Dân anh chị ngày ấy gầy gò (thứ lỗi em dùng từ này) và đen đúa đặc màu lao động chứ ko đỏm dáng, chân đi giày lười, cổ đeo xích vàng vi vu Sh như bây giờ. Nhưng cái uy e rằng có phần hơn hẳn...
Có kẻ cầm đầu dân cửu vạn chợ hoa quả, cũng có kẻ cầm đầu các dịch vụ phục vụ các con giời. Các sới bạc thâu đêm suốt sáng ồ ạt mọc nên ở xóm bờ sông- Cái xóm Liều huy hoàng một thời ấy giờ chỉ còn là một điểm đen nhỏ trên bản đồ của công an thành phố bây giờ. Hoặc hay dịch vụ xả stress hay giải đen cho các anh ở khu Bác Cổ giờ chắc không so được với Nguyễn Chí Thanh, Phạm văn Đồng và nguyễn Khánh Toàn. Rồi nhỏ hơn cả là các hàng cơm, cửa hàng quán xá... Tất cả đều có bàn tay thâu tóm của một ai đó đứng sau và chắc chắn họ không phải là chính quyền.
Đã là lái xe thì phải có xe, có xe chẳng lẽ lại chạy bằng nước lã???Trước thì dân lái xe vẫn đổ ở bên thị trấn Gia Lâm (nay là Long biên quận) Sau có một vài cây xăng mọc lên ở quanh đấy, liên doanh có, hợp tác xã có, nhà nước cũng có... Chẳng biết ai bảo hộ cho lão Hải nhưng cây xăng của lão mọc ở vị trí đẹp nhất, kiểu bán hàng cũng dễ chịu, cố nhiên là khác qua cũng đông lại thêm lão khéo léo có đầu óc lấn chiếm dải đất trống làm bến cóc cho xe nghỉ qua đêm, thu lợi cũng không nhỏ. Việc của lão thì lão cứ làm, chẳng động đến miếng ăn của ai hết, nhưng miếng ăn của lão mà to hơn của người khác thì không thể không khiến người ta khó chịu.
- Anh xem thế nào, mấy cây xăng dưới kia quy thuận lão Hắt trọc bên chợ hoa quả rồi đấy. - Thằng Long cửu vạn khề khà cầm ly rượu chúc tụng lão Hải bên mâm thịt chó.
- Đấy là chuyện của họ, anh kinh doanh làm ăn lương thiện, không muốn dây vào phường này hội kia. Chú đừng có lo quá. An hem mình cứ có rượu uống thế này là nhất rồi. - Lão Hải cười.
- Buôn có bạn, bán có phường, anh làm thế sợ khó sống.
- Chú đến uống rượu thì anh em mình vui vẻ, còn nếu tới bàn chuyện làm ăn để khi khác.
...
 
- Đấy chú xem, nếu chú đồng ý, thì từ nay ngoài việc bến bãi chú sẽ có phần, anh đảm bảo là các xe vào bến anh sẽ chỉ được tiếp xăng ở chỗ chú thôi. - Lão Phòng cai xe ở bến gần đó 1 tay gõ gõ cái mũ cối một tay búng búng tàn thuốc đỏ chói miệng thở hắt ra những làn khói xanh nhàn nhạt.
- Anh thông cảm, em không dám có hưởng cái phúc ấy.
- Ý chú là thế nào đây? - Lão Phòng gườm gườm
- Hải vẻ đăm chiêu.
- Em một thân một mình không anh em trên này lo quản mỗi cái cây xăng này đã vất vả lắm rồi, sợ không thêm được việc nữa.
- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt phải ko? - Lão kia nhổ toẹt bãi nước bọt xuống nền nhà
- Dạ em không dám...
- Anh nói chú biết, sống ở đây, sống một mình ko sống được đâu, đừng trách anh không báo trước- Lão Phòng dứ dứ ngón tay thẳng trước mặt lão Hải đe nẹt. Lão Hải chỉ cười trừ, nếu thật sự chuyện lão kể lại là đúng, thì nó cũng phục cái bản lĩnh ấy của lão.
... Rồi hết người này tới kẻ kia qua đặt vấn đề, đe nẹt có, mà hứa hẹn cũng nhiều. Lão Hải không gật đầu một ai chỉ khéo léo từ chối tất cả. Nếu như nó sớm nhận ra cái tham, cái ích kỉ định ăn mảnh của lão nó biểu hiện từ hồi sớm như vậy thì sẽ dè chừng với lão sau này nhiều hơn. Nhưng hồi đấy trong mắt tất cả lão là anh hùng, vì dám đơn thân chống lại các thành phần cộm cán bấy giờ.
Cho đến một hôm, một chiếc oto tải ở đâu mất lái đâm thẳng vào một bốt xăng của lão, cháy to, gần như cây xăng bị thiêu rụi hoàn toàn. Công an xác nhận đấy là một vụ tai nạn do sử dụng chất có cồn khi lái xe, tên tài xế đi tù, vụ việc lùm xùm khá lâu tuy nhiên việc đền bù là rất khó khăn, lão mất đi một bát cơm khá lớn. Linh cảm cho lão biết đấy là phát súng đầu tiên bắn thẳng vào đầu lão. Cứ như thế những chuyện nho nhỏ kiểu như ném phân, chọc lốp, gây gổ dọa nạt, say rượu cứ hàng ngày diễn ra ở chỗ lão, nhân viên cây xăng phần lớn là người nhà lão, cũng thuộc loại cứng và nghe lời, cứ cắn răng cam chịu khuất mắt trông coi không làm lớn chuyện lên mặc cho sự khiêu khích đến từ nhiều nơi.
Cho đến một ngày, khoảng chục thằng cửu vạn lẫn tài xế đường dài lôi xềnh xệch ông Khánh như chó con về lẳng trước cửa cây xăng, chuyện mới tới đỉnh điểm.
- Con của ông đánh bạc thua, đã kí giấy nợ với tất cả chúng tôi, tất cả là 200tr. Hạn trong 10 ngày phải trả đủ còn không đừng trách bọn này ác. Giờ cứ tạm xin nó ngón tay út làm tin.
Một nhát dao xanh lè, ngọt và sắc vụt qua nhanh tới độ không ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy ngón tay út của ông Khánh văng xuống đất. Hắn ôm tay gào rú, lồng lộn như một con lợn bị chọc tiết, mà đúng là bị chọc tiết thật, máu cứ ồng ộc tuôn ra. Đấy là sự tích cái tên Khánh cụt, người anh em mà hắn chưa bao giờ có dịp gặp mặt.
Lão Hải biết mình đã dính đòn của ai, 200tr khi đấy không hề nhỏ. Tất cả sòng ở bờ sông đều do một tay trên Chợ Giời nắm giữ quyền sinh quyền sát. Cố nhiên không thể có chuyện một thằng học sinh cấp 3 muốn tới đánh là được, hẳn là đã có sự sỏ mũi ở đây. Điều ấy càng rõ ràng hơn khi ông Ba- Tay chủ sòng trên chợ Giời vừa vỗ vai lão vừa an ủi
- Thôi nó là cái vận cái hạn, nếu chú chấp nhận làm anh em với anh, chuyện của thằng bé cứ để anh lo.
Chấp nhận làm anh em với Ba Chợ Giời, tức là chấp nhận đề nghị của lão cách đây 1 năm, 50% vốn trong các cây xăng và bến xe cóc dọc hai bên của lão Hải sẽ thuộc về hắn với cái giá góp vốn không khác gì cho không. Lão Hải mắm răng mắm lợi chỉ xin Ba Chợ Giời cho 1 tuần về suy nghĩ.
Chẳng biết lão đã trì triết thằng con giời đánh của lão điều gì, mắng mỏ chửi rủa ra làm sao chỉ biết hôm sau ông Khánh vác ba lô đi thẳng. Lão chặc lưỡi, nó nghĩ trốn là xong việc, nó trốn được nhưng cái thân lão sẽ phải trốn thế nào đây???
Rồi một chuyện kinh thiên động địa cái khu bờ sông này xảy ra, cái ngày mà trước khi lão Hải phải đưa ra câu trả lời cuối cùng với Ba Chợ Giời, lão thức trắng đêm ấy như bao đêm khác để dằn vặt chính bản thân mình xem có nên đưa ra quyết định sẻ cái bát cơm mà lão tốn bao công đơm đầy cho một kẻ khác để đổi lấy một chút bình yên? 10h sáng, khi tiếng người huyên náo bên ngoài cửa, tiếng bước chân dồn dập, rất đông. Lão đinh ninh sẽ phải đưa ra câu trả lời khi đám người của Ba Chợ Giời sắp xộc vào đây, nhưng không. Sẽ mãi mãi không có ai biết câu trả lời của lão, vì đêm qua Ba chợ Giời đã chết cùng bốn đệ tử trong một chiếu tổ tôm ở ngoài bãi. Nổ mìn, sập nhà, rất nhiều người bị thương. Những quả mìn tự chế từ một thùng pin con thỏ được thủ phạm chôn sẵn ở góc nhà và dưới gần giường. Bằng biện pháp nghiệp vụ, công an đã nhanh chóng xác định thủ phạm từ những đầu mối khác nhau. Khánh Cụt bị bắt khi ấy mới 17 tuổi. Đầy trâng tráo và thỏa mãn, hắn cười ha hả với ông bố của mình trước vành móng ngựa:
- Như thế bố có thể giữ lại được cái đống tiền mà bố quý hơn mạng sống của thằng con hư này rồi...
 
4 mạng ra đi. Các bên nhanh chóng chia chác lại địa bàn của Ba Chợ giời, không có sự trả thù nào với lão Hải hết, Khánh đã nhận hết tội về mình, giới giang hồ nếu có muốn trả nợ máu, đó là câu chuyện ở trong tù, đúng người, đúng tội. Không ai biết những gì Khánh phải chịu trong trại. Chỉ có điều, hắn không gặp bố, khước từ mọi mối quan tâm từ lão Hải bất kể chuyện hàng tháng lão đều vào tiếp tế đầy đủ dù hắn có nhận hay không. Kể cả khi lão nằm bạo bệnh, cũng không nhận một lời hỏi thăm, có đứa con nuôi còn lỡ mồm chê con ruột lão bất hiếu. Nói chung tất cả đều biết lão có một đứa con ruột tên như thế, chuyện như thế. Và theo lời lão kể, đấy là nguyên do mà lão quyết định phải làm bố thiên hạ chứ không thể mãi làm con, sau vài năm, cái bến sông ấy xuất hiện một cái tên giang hồ mới - Tên của lão Hải...
Trở lại ngày hôm ấy, cớ sự gì mà Khánh Cụt lại đến nhà nó vào giờ này, đầy bất ngờ và bí hiểm? Là tin tốt hay tin xấu? Nó thật sự toát mồ hôi hột run run theo chị xuống nhà, ít nhất nó vẫn còn một bức tường để dựa vào - Mẹ đang tiếp chuyện hắn ta dưới nhà...
Trước mặt nó là một người đàn ông gầy đét, già già đen đúa. Ánh mắt của hắn hốc hác nhưng sắc lạnh dễ sợ, nó dễ dàng cảm nhận được cái không khí u ám của mười mấy năm ngục đày vẫn chưa buông tha hẳn con người hắn qua cái kiểu ngồi xếp bằng, không là đại bàng thì cũng là trưởng phó buồng chứ ko phải loại trật tự hay trách nhiệm bình thường. Lão rít một hơi thuốc lào và khề khà (nó cảm tưởng ai hút thuốc nào cũng phải khề khà cho nó đúng kiểu)
- Thế này là nhất, ngồi có mấy phút mà bắn hẳn 5 bi, bằng trong kia phấn đấu cả tuần. Hề Hề... - Rồi ngoảnh mặt sang nhìn nó vừa bước xuống - À, kiên đấy hả em, nghe anh em trong đấy cũng nói nhiều. Chú với thằng Bình là may nhất đấy. Anh gặp gần đủ rồi, thiếu mỗi hai chú nên là vừa từ Giáp Bát xuống một cái anh phải bắt taxi qua đây ngay. Tiếc quá tiếc quá, cầm có mấy triệu cán bộ cho hết nhoẻn nó 100 tắc xi rồi, anh đi gần tới nhà mới biết có cái xe bus, chết chết thủ đô ta giờ hiện đại quá...
Nó nóng mặt khi thấy ông Khánh nhắc tới chuyện cũ, càng ngứa mắt hơn khi thấy ông ấy có cái điệu nói chuyện và ngồi như thể đây là cái khám của mình không bằng. Chắc hẳn ông Khánh đã biết cái chuyện của lão Hải gây ra với anh em và toàn thể mọi người, nếu là nó thì việc đầu tiên khi ra tù là tìm cái xó nào đó ở Tây Nguyên mà trốn vào thay vì tới đây mà chọc vào ổ kiến lửa
- Nhờ phúc của bố nuôi, nên anh em em chưa vào được Thanh Hóa thăm anh, thất lễ rồi. Mời anh xơi nước. - Nó nói chuyện bằng cái giọng đuổi khách.
- Kiên- Mẹ quắc mắt nhìn nó- Không được láo. - Quay sang ông kia rót chén nước chè, cái thứ chè Tân Cương cực đặc mà mẹ không baoh dùng để đãi khách thường, nhìn thế nó tự hiểu là đối với mẹ chuyến viếng thăm của ông Khánh hôm nay không hề bình thường chút nào và tự động ngậm họng lại nhường việc tiếp khách cho bà. - Cháu đã tới đây thì chắc là cũng đường xe mệt mỏi rồi, để cô gọi taxi, cả nhà mình đi làm bữa cái đã. Có quán bò nhúng dấm gần Bà Triệu ngon lắm, trong ấy chắc không có. Hồi trước cô cũng có vào đấy nhưng không có dịp gặp cháu.
- Dạ thôi, cháu phải về chào dì với em cháu một tiếng (dì tức là vợ lão Hải, ông khánh là con vợ cả). Để khi khác cô ạ. Cháu ở trong kia có nghe anh em nói, và cháu cũng nói thật, cháu cũng giúp đỡ an hem rất nhiều trong khả năng cháu có thể- Ông Khánh đảo mắt nhìn mẹ và mấy anh chị em nó ánh mắt thăm dò, mẹ cũng trả lời "Cô biết, cô cũng có nghe qua", ông Khánh lại tiếp lời- Vì thế anh em có nói với cháu nếu ra được người thì tới tìm gia đình cô, mọi người sẽ lo cho cháu. Chứ dì và em gái cháu thì chắc chẳng trông mong gì được, mà cô cũng biết đấy bố cháu đang đợi cái án 1000 ngày, nhà đang cố lo cho ông ấy xuống chung thân, thật sự chắc chả còn cái gì.
 
- Thế này Khánh ạ. - Mẹ nói giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn-Cháu xem rồi đấy, nhà cô lo cho vụ vừa rồi, không phải là ít. Giờ các em nó cũng lao động chân tay cả thôi. Nếu cái gì trong khả năng của nhà cô, cô sẽ giúp, còn nếu vượt quá thì cháu cũng nên thông càm. Cháu nên nhớ, vì bố cháu mà không chỉ riêng nhà cô mà rất nhiều người không được như trước. - Mẹ nó nhấn mạnh câu cuối cùng như thử nắn gân kẻ đối diện.
- Chắc là cô không biết, cháu có được gặp bố cháu... - Ông Khánh nói lấp lửng nhìn mẹ thăm dò.
Nó và chị quay sang nhìn nhau kinh ngạc không nói lên lời, anh Bình thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh dù mồ hôi đã rịn ra hai bên thái dương. Nếu bố con nhà này gặp nhau ắt hẳn có một sự chẳng lành sẽ đến với nhà nó...
- Cô tin là không phải đâu. - Mẹ nó cười sau một hồi im lặng dài- Bố cháu hiện đang ở T16 bố cháu thuộc diện án điểm, cô e là sẽ không gặp được ai đâu.
- Nếu cô đã nằm trong ngành- Ông ấy nhấn mạnh chữ cuối- Hẳn cô hiểu, cái gì cũng có kẽ hở, nhất là cô và bố cháu thì càng thuộc đường hơn ai hết.
- Cô không hiểu ý cháu.
- Cái này- Ông Khánh rút trong túi ra một chiếc thẻ nhớ- Cô xem cái này sẽ hiểu.
- Cái gì đây? - Nó bật dậy khỏi ghế vồ lấy cái thẻ.
- Một chút hình ảnh của tối hôm ấy ở bar, có một máy quay nhỏ đã ghi lại, cháu chỉ được bố gửi lời vào là phải lấy nó trước khi có ai kịp làm gì. Cháu đã phải rất cố gắng mới lấy được nó, may mà anh em ngoài này cũng có đứa thương mà hết lòng giúp cho và cầm nó 3 năm nay rồi, không biết cô có muốn xem lại không?
- Cháu muốn gì đây? – Mẹ nhấp một ngụm nước trà hết sức bình tĩnh.
- Cô Hạnh ạ, cô bảo, cháu giờ lang thang cù bơ cù bất, còn muốn gì ngoài bình yên.
Nó cắm vội cái thẻ nhớ vào máy tính và tua lướt qua vài đoạn rồi quay sang mẹ khẽ gật đầu xác nhận.
- Nếu đã muốn bình yên, thì nên kiếm việc gì để làm, nếu cháu để ai khác biết chuyện này, thì không phải cả cô đâu mà nhà cháu cũng sẽ chẳng yên.
- Nhà cháu vốn không yên rồi cô ạ. - Ông ấy cười gằn- Bố cháu mang tiếng bán đứng cả lũ con mình vì tham, chúng nó vào kia có đứa nào là ko chửi vào mặt cháu, nếu ông ấy không chết vì dựa cột thì ra ngoài cũng có đứa chém chết. Thà để anh em biết ông ấy là cớm còn đỡ nhục hơn là một thằng ba trợn tham lam. Nhưng còn nhà cô... Thì cháu không dám chắc... Nhỡ chuyện mà lọt ra ngoài thì...
- Cháu muốn gì, vào thẳng vấn đề đi. - Mẹ nó nói sẵng giọng cắt ngang cái điệu lấp lửng của ông Khánh.
- Cháu oải lắm rồi, không muốn giang hồ, ko đâm chém gì hết, thời thế thay đổi hết rồi- Hắn thở dài- Mong cô chiếu cố cho cháu, cháu sẽ vào nam với bà bác, không làm phiền tới nhà bác. Cái thẻ nhớ này- Hắn nhặt cái thẻ trên bàn bẻ gẫy làm đôi- Coi như không có. Nhược bằng không- Hắn búng hai mảnh của cái thẻ nhớ lên mặt bàn- Tất cả những bản sao của nó sẽ được gửi cho anh em trong nhà để chúng biết đường đối nhân xử thế với cả nhà. - Hẳn cười gằn.
- Bao nhiêu?
- 1 tỷ... Và cố gắng thu xếp cho cháu trong ngày mai.
 
- Anh điên à? Muốn giết người sao? - Chị nó quát.
- Cho cô 1 tuần để suy nghĩ. - Mẹ nó mặc cả.
- Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ, ngày mai giờ này, cháu sẽ tới nhận tiền. Hoặc nhà cô chuẩn bị tinh thần đi là vừa. - Hắn chỉ ngón tay thẳng vào mặt mẹ.
- Nếu cháu muốn nắn gân nhà cô, thì nhầm rồi chỗ rồi đấy. Cháu cứ ôm cái đống này về đi- Mẹ nhặt mấy mảnh thẻ nhớ và gẩy về phía hắn. - Cô sẽ lo được.
- Cháu khuyên cô nên khôn ngoan, cháu ở trong đấy quen rồi, không ngại quay lại đâu.
- Cô cũng thế. - Mẹ cười.
- Cháu đợi cô, 3 ngày... 3 ngày nữa cháu sẽ quay lại.
Nói rồi hắn hậm hực xách balo con cóc dông thẳng ra cửa. Không quên ngoái lại nhìn nó với đôi mắt đỏ ngầu.
Cả nhà phải mất vài phút sau khi nó đi hẳn mới bình tâm trở lại, chị Linh quay sang mẹ run run
- Gọi... Gọi chú B đi mẹ.
- Không, phải gọi ông Cần- Nó ngắt lời chị.
- Câm hết đi. - Mẹ cầm cả ấm trà đập toang lên mặt bàn kính cả cái ấm vỡ vụn, nước bắn tung tóe, cái bàn rạn ra thành hình mai rùa ngắt nghéo, nó chưa bao giờ thấy mẹ giận như thế. Chỉ dám im lặng đứng nhìn. Rồi bà hằm hằm bước lên tầng.
- Từ mai để con Vịt ở nhà, anh trông, mọi người hạn chế ra ngoài thôi, để ý người lạ vào nhà, chó cùng cắn giậu, đừng quên vì sao lão Khánh vào tù, lão mất cả nửa đời người trong ấy rồi, nhỡ chẳng may... - Ông Bình không dám nói tiếp chắc sợ gở miệng.
- Vâng, em sẽ chú ý.
Tiếng cửa cuốn xình xịch kéo xuống, trời mùa hè, mặt trời chưa đứng bóng hẳn, nhưng nó tự dưng thấy lành lạnh, tóc mai như dựng ngược hết cả lên...
 
Trằn trọc và lăn lộn mãi nó hết lăn bên trái rồi lại bên phải, thay gối cao rồi lại gối thấp, đắp kín chăn rồi lại hở chăn... Rồi vẫn cảm thấy bức bối khó chịu. Sau không biết bao nhiêu lần sờ vào cái điện thoại nhìn xem mấy giờ. Nó cố nhắm mắt ngủ, mong cho đêm qua thật nhanh, nhưng không thể. Cuối cùng, không thể chịu đựng được thêm, nó quyết định dậy bật máy tính nghịch nghịch chút.
Giờ là 2h sáng, cũng không phải đã quá muộn, game thì nó không biết chơi, bạn bè của nó không có nhiều, và nếu có thì chúng nó giờ này cũng chẳng onl. Lần sờ qua mấy diễn đàn mạng xem chửi nhau, mấy trang truyện nhảm và báo lá cải chán chê chẳng buồn ngủ, nó lại ôm lấy cái điện thoại. Nó muốn lấy máy gọi cho "ai đó" nhưng lại sợ người ta mất ngủ. Mà thật ra người ấy cũng chẳng giúp được gì cho nó nhiều, ngoài những câu động viên an ủi mà nó đã thuộc lòng thì có lẽ những điều nó nói chỉ khiến người ta lo lắng cho nó thêm. Số tiền kia với nhà nó không phải nhỏ, nhưng nếu nói lớn thì cũng không phải quá lớn để mua lấy sự bình yên. Nhưng lấy gì chắc chắn, lấy gì đảm bảo là mọi chuyện sẽ êm đẹp, sẽ ko có lần thứ 2? Đồng tiền bỏ ra ai chẳng xót, đột nhiên đội nón ra đi một cách vô lý, không uất mới là lạ. Nó hận lão Hải, sắp dựa cột rồi vẫn cố tìm một cửa để dìm nhà nó. Hận thằng con ất ơ giời ơi đất hỡi của lão tự dưng ở đâu hiện hồn về. Nó thở dài thườn thượt, giá như có ai khác ngoài gia đình nó và điếu thuốc này có thể lắng nghe nó, chỉ lắng nghe thôi và đừng nói gì cả. Ngày xưa thì có ai đó đấy, nhưng giờ, nó cảm thấy càng gần nhau thì cái khoảng cách vô hình giữa hai đứa lại càng dầy lên và cứng hơn. Không còn thoải mái, ko còn vô tư như ngày xưa, có những thứ giờ rất câu nệ và khách sáo thậm chí đôi khi còn xa lạ.
Thậm chí nó còn xa lạ với cả chính mình khi nhìn lại quãng thời gian gần đây, có những thứ nó không quen nhưng phải chấp nhận, có những thứ nó muốn nhưng phải tập quên, có những cảm xúc đôi khi nó không được bộc lộ. Nó vẫn nóng nảy, cục tính nhưng suy tư hơn ngày trước nhiều. Có người gọi đó là trưởng thành, có người bảo đó là dấu hiệu tuổi già, chín chắn, biết suy nghĩ là cái tốt nhưng với nó tất cả là một cục u lớn cần cắt bỏ... Cứ thế nó miên man với dòng suy nghĩ của mình, đốt tất cả bằng bao man trắng và cuốn trôi đi bằng cốc café đen đặc suốt đêm tới khi trời hửng nắng. Lần đầu tiên trong suốt ngần ấy năm, nó lên mở cửa ban công và hít một hơi thật sâu... Hương bình minh, không có lẽ như thế là quá lãng mạn, gọi cái thứ nó vừa hít thở chỉ đơn giản là không khí Hà Nội buổi sáng sớm, mát, trong lành và có gì đó tĩnh lặng khiến lòng người bình tâm.
Nhà nó vẫn vậy, phòng khách vẫn là nơi tập trung chủ yếu của cả nhà. Nó lọ mọ xuống nhà ngồi đọc báo từ sớm. Một lúc sau thì thấy chị lịch kịch đi xuống theo mắt mũi thâm quầng và hoe đỏ.
- Sao rồi chị?
- Sao là sao? Mở cửa lên, tối tăm như hũ nút thế này? - Chị nói bằng thứ giọng mệt mỏi bơ phờ.
- Anh Bình bảo là kín cửa cao tầng.
- Mày lo hão, nhà mặt đường thế này đứa nào dám. Tối tăm kín mít thế này chết mới không có chỗ chạy ý.
 
Tiếng tít tít vang lên, kèm sau đó là tiếng lạch tạch của cửa cuốn. Những tia sáng nhỏ li ti chiếu xiên vào nhà nhìn thấy cả những hạt bụi nhỏ bay trong không khí... Ngoài đường dòng người đi lại đã tất nập hơn, sáng sớm khu phố nhà nó khá ầm ĩ, chính lúc này sự ồn ào và đông đúc lại khiến nó yên tâm
- Mẹ tính sao? Gọi chú B chưa? Gọi ông Cần chưa.
- Không biết, thấy đêm qua cứ ậm ừ điện thoại trong phòng. Chú B thì tao sợ chả lo được gì đâu, chú ấy nốt năm nay có lẽ hạ cánh an toàn rồi. Còn lão Cần, chắc chả nhờ vả gì được. Tao nghĩ thế.
- Mẹ kiếp. - Nó hậm hực văng tục- 1 tỷ, nó nghĩ nhà mình đào được tiền ở hố xí lên chắc? Nhà ông Dũng nhanh chân chạy bố nó rồi, giờ chắc đang vi vu bên Sing, còn mỗi nhà mình chịu trận.
Chị không nói gì, nó và chị vẫn mong chờ ở mẹ. Nó - Một đứa chỉ nhen nhóm trong đầu mong muốn chém giết cho hả giận (nếu như giết người mà không bị đi tù thì nó dám chắc giờ này nó dám xách dao lên và đi lắm- ấy là nó nghĩ thế) còn chị - Giờ nhát hơn cáy ngày chỉ có khóc và than thở là giỏi.
- Ăn sáng chưa?
Mẹ bế con bé Vịt bước xuống cầu thang, con bé được mặc bộ váy xúng xính xinh như mọi hôm, nó chưa hết ngạc nhiên thì mẹ đã nói tiếp
- Gọi taxi đưa cái vịt đi nhà trẻ đi rồi mua đồ ăn sáng về đây.
- Anh Bình bảo là để nó ở nhà con trông cũng được ạ. - Chị lí nhí.
- Ai trông, tí cả nhà phải lên phường hết, ai trông nó. Nhanh lên. Không hỏi nhiều. Tý thằng công an khu vực nó đến bây giờ đấy.
Nhắc đến công an nó lại váng hết cả đầu chẳng hiểu vì sao nhưng vẫn lặng lẽ làm theo ý mẹ. Ý mẹ giờ là ý giời, là chỗ dựa duy nhất của nhà nó trong lúc này nếu mẹ nói làm được thì nhất định là phải làm.
 
Độ khoảng gần tiếng sau, nó lếch thếch xách một túi bánh cuốn chả về nhà đã thấy ông công an khu vực ngồi đấy, bạn học chị Linh ngày xưa, nó không lạ gì. Chắc mới lên thay thằng hôm trước định qua hốt xe của nó, giờ bố trẻ đấy làm phó phường. Nó lẩm nhẩm trong đầu "cũng cùng một ruộc cả thôi"
- Đây cả em cũng về cả rồi, hay cả nhà mình lên phường lấy lời khai luôn ạ?
- Cái gì mà lấy lời khai, lại có chuyện gì thế? - Nó càu nhàu.
- Cái thằng mà hôm trước tới nhà em ý, nó chết rồi.
- Cái gì? Sao chết? Chết ở đâu? - Nó hoảng hốt đánh rơi toẹt bọc nước mắm hành tỏi xuống nhà. Rồi đánh mắt sang nhìn chị, cái mặt đần thối của chị cộng thêm thái độ của mẹ đủ khiến nó hiểu rằng nó là đứa cuối cùng ở cái nhà này biết chuyện. Nó với tay lấy cuộn giấy vệ sinh thấm cái vũng nước bốc khói nghi ngút thơm lừng miệng phân bua- Cơ mà em chẳng biết cái gì đâu nhé, hôm qua cả nhà em ở nhà cả tối, có cả nhà em làm chứng cho nhau nhé.
- Ai bảo gì đâu mà đã khai- Ông công an cười- Nhưng mà nó vừa từ trại thanh hóa xuống lại qua nhà mình luôn, chỉ có duy nhất nhà mình tiếp xúc với nó. Gọi là qua hoàn thiện hồ sơ thôi mà. Chứ khám nghiệm xong xuôi hết rồi.
- Sao nó chết hả anh? - Nó đổi giọng nhanh như trở bàn tay quay sang xun xoe, an hem ngọt xớt.
- Sốc thuốc, khám nghiệm ban đầu là như thế. Không có dấu vết người bên ngoài. Nó chết ở gầm cầu ngay trên địa bàn phường mình, Thế mới đau đầu chứ.
- Thôi cháu cứ về đi, chút nữa nhà cô sẽ lên. Giờ cũng mới bắt đầu làm việc thôi. Nhà cô cũng chưa ăn uống gì. - Mẹ nói- Chắc cháu mới từ nhà qua đây luôn phải không?
- Vâng, cô nhanh nhanh chóng chóng hộ cháu với nhé. Thực ra theo đúng trình tự thì phải có giấy triệu tập cháu mới đến đây, nhưng đằng nào cô cũng biết rồi, cháu đến mời trước. Bọn cháu dính quả này đen quá, lại sắp tới ngày thành lập ngành.
- Cô hiểu. À này- Mẹ gọi giật lại khi thấy ông công an toan đóng sổ đứng dậy. - Cháu cầm lấy, tí chút gọi là...
- Thôi cô ơi, chỗ người nhà...
- Gớm, người nhà thì mới có chứ. Lần sau có gì cô còn nhờ cháu nhiều.
Hai bên đùn đẩy mãi cuối cùng mẹ cũng nhét được cái phong bì mỏng vào cuốn sổ da đen rồi đủn anh công an ra cổng.
- Mẹ đưa làm gì? Chắc gì người ta đã thích– Nó làu bàu.
- Không phải việc của mày.
- Cứ ép nó nhận rồi sau lại chửi bị hạnh họe xin xỏ.
- Cờ đến tay ai người ấy phất, bố mẹ nó nuôi nó ăn học từng ấy không phải để nó đi làm mõ làng cho nhà mày. Hiểu chưa? Nếu cho nó mà nó ko biết nhận thì mới đáng chửi là ngu
- Nhưng là người quen.
- Mày thử nhìn lại tất cả người quen của mày xem, nếu không có tiền thì mày có anh em gì không? Mày thử gọi cho chúng nó nhờ vả xem nào? Người quen chỉ là người quen khi mà mày biết nuôi chúng nó đúng cách. Còn tiền còn bạc còn đệ tử, hết cơm hết rượu hết ông tôi. Nhớ lấy lời tao.
 
Chẳng cần mẹ nó nhắc nó cũng nhớ. Lời nói ấy của mẹ xoáy sâu và cái nỗi đau thất thế vô hình trong lòng nó. Nhớ ngày xưa, đi đâu anh em nó cũng được xếp vào dạng mâm trên, vào bar này bar nọ có người cung kẻ phụng, đón rước chào hỏi từ xa, mỗi lần cuối năm nhà nó làm tất niên thuê nguyên cả một hội trường lớn, ăn uống đập phá, chửi bới loạn xạ. Khí thế của cái thời hào hùng ấy chưa đủ xa để không khỏi ám ảnh nó. Còn giờ đây, những đứa ngày xưa khúm núm khép nép khi bước vào cửa nhà này giờ có gặp ngoài đường cũng buông ánh mắt dửng dưng với nó như kẻ xa lạ, đôi khi nó cảm tưởng như có lỡ va quẹt vào không khéo nó là thằng ăn đòn nằm đường ngay lập tức. Đứa nào lịch sự tử tế hơn thì cũng mở miệng chào được một hai câu, nhưng cũng chỉ được một hai lần rồi cũng như xa lạ hết. Chẳng có đàn em nào là đàn em mãi mãi cả, nếu ngừng buông tiền ra nuôi đám đàn em, thì có thể bị chính chúng nó đập bất cứ lúc nào. Làm gì có cái gọi là tình nghĩa giang hồ trong cái thế giới ngầm nửa mùa này. Chỉ có đồng tiền mới là thứ mạnh nhất và làm chủ tất cả. Nhớ đấy...
- Mày đi đánh răng rửa mặt đi, nhìn mày bơ phờ quá. À lấy chị cái hộp trang điểm trên nhà luôn nhé. - Tiếng chị nhỏ nhẹ cắt ngang dòng suy nghĩ của nó, mẹ đã lên nhà từ khi nào.
- Vâng, chị cũng không ngủ được à? Mắt thâm quầng.
- Ai ngủ được, đánh tí phấn vào là hết mà, không sao đâu.
- Mọi chuyện nhanh quá, em không nghĩ tới.
- Chẳng biết dữ hay lành, tái ông thất mã. Thôi mặc mẹ đời xô đẩy tới đâu thì tới.
- Ừ, kệ mẹ đời, đợi em đi pha bát nước chấm khác.
- Thôi để đấy chị pha cho, mày đi đánh răng rửa mặt đi, nhanh rồi còn ra phường.
Nó lẳng lặng đi lên nhà, lời chị nói giờ cũng có chút suy tư như của mẹ "trong phúc có họa, trong họa có phúc, họa họa phúc phúc, phúc họa khó lường" thôi thì "kệ mẹ đời xô đẩy, tới đây thì tới" dẫu sao cũng nát lắm rồi, đi đánh răng đã không bánh cuốn nguội ăn mất ngon
(suutam)
 
Sửa lần cuối:
- Cuối tuần này anh qua nhà em ăn cơm nhé?
- Có việc gì thế? - Nó ngạc nhiên- Tính ra mắt chuẩn bị cưới à?
- Cưới cái gì mà cưới, hâm. Nhà em làm cơm mừng em trai em đỗ học viện cảnh sát rồi, Thừa điểm nhé- Cười tít
- Em hơn chị là nhà có phúc. - Nó cười ha hả trêu trọc- Hồi xưa em cộng tới mấy điểm mà trung cấp còn suýt trượt - Tin ấy không mấy ấn tượng lắm đối với nó khi mà nhà Thiên Di 3 đời làm trong ngành, ông bà, cô dì, chú bác nội ngoại, họ hàng gần xa bà con cuối phố, chưa kể cái khu nhà ấy cũng là khu tập thể cảnh sát luôn. Thêm một đứa nữa vào ngành cũng là bình thường.
- Bố em muốn anh cũng tới, đừng ngại có cả bạn bè của em với em trai và người quen nhà em nữa mà. Làm mấy mâm cơ, to như tập dượt ăn hỏi luôn. Hehe.
- Ừ, anh sẽ thu xếp qua.
Nó hững hờ cúp máy, thời gian qua có nhiều chuyện xảy ra khiến đầu óc nó căng như dây đàn, có lẽ tốt hơn nó nên đi cho thay đổi không khí, chưa kể ở đó có nhiều người, mở rộng thêm một chút quan hệ sau này biết đâu sẽ tốt cho việc làm ăn.
Một buổi tiệc chiêu đãi bình thường, nói chung cũng chẳng có gì đặc biệt, vài mâm cơm, lạ có, quen có ngồi cùng bàn hoặc chạy sang bàn khác chúc tụng nhau, rồi dặn dò thằng nhóc việc học hành này kia. Nhà Thiên Di đặt cơm hàng hết nên cũng chẳng phải sửa soạn hay lau dọn gì. Xong bữa mọi người ngồi uống nước rồi cũng vãn dần. Duy có đám thanh niên vẫn nhộn nhịp, thằng em Thiên Di tính kéo nhau đi hát hò cho có không khí vì nghe đồn vào trường rồi ở kí túc chắc mất tự do ít nhiều, phải xả phát cuối cho đã đời sau này đỡ thòm thèm. Thiên Di đang định kéo tay nó đi cùng thì bác trai gọi nó vọng từ trên tầng xuống
- Kiên ơi lên xem hộ bác cái máy tính với, sao lại không vào được báo thế này.
- Dạ, cháu lên ngay - Quay sang Thiên Di cười - Đợi anh tí anh xuống ngay.
Nó cũng định chạy lên cái xem sao cho phải phép rồi ù xuống ngay vì máy tính với nó cũng không phải là chuyên ngành cho lắm cơ mà bố vợ gọi chẳng lẽ lại không lên. Vừa bước vào phòng khách tầng 2 nó thấy bác đang ngồi pha trà, ngửi qua đã thấy thơm, chắc là ô long loại thượng hạng, trời ạ sửa hộ cái mạng thôi đâu cần đa lễ vậy chứ, xem ra nếu sửa không xong chắc mất mặt ghê lắm. Nó cười cười gãi tai
- Máy ở đâu hả bác để cháu qua xem, mấy anh chị em đang định đi hát bác ạ, bác đi cùng cho vui- Nó nhắc khéo ý chừng là cháu đang bận đi chơi đấy, bác nhanh nhanh hộ cháu cái nhé.
- Cứ ngồi xuống đây với bác cái đã, bác nói chuyện này nhanh thôi.
Nó hơi sững người chút. Bỏ mẹ, chuyện gì nghiêm túc thế này?hay là ông bác sợ con gái quá thì đang tính ép mình cưới cho nó song hỷ lâm môn. Nó hơi ngần ngừ chút rồi ngồi xuống ngay ngắn như sắp chụp ảnh thờ hai tay đưa ra đón lấy tách trà nóng
- Cháu với Di quen nhau bao lâu rồi nhỉ?
- Dạ cũng vài năm rồi bác - Nó trả lời vô thưởng vô phạt dò ý tứ người lớn, chậc chắc là định hỏi sao quen lâu rồi không xác định đi đây mà, nó nhẩm nhẩm tính hình như sang năm con bé kim lâu hay sao ý, nếu cưới gấp chắc là cuối năm nay quá.
- Hai đứa có xác định gắn bó lâu dài với nhau không?
- Dạ, bọn cháu lớn rồi bác ạ, cả hai đều xác định nghiêm túc.
- Nghiêm túc như thế nào?Cháu nói bác nghe thử - Vừa nói ông vừa đẩy bao ba số qua phía nó - Làm điếu cháu, thuốc ngoại bác mang về đợt đi công tác đấy, bình thường không dám hút đâu.
- Dạ cháu xin- Nó tần ngần cầm điếu thuốc lên rồi đặt xuống bàn, cái này quen quen, sao giống mấy cái thủ thuật của mấy ông hỏi cung quá vậy trời, nhất định không để cán bộ làm cho mình dao động được - Cháu nghĩ là chuyện của hai đứa bác cũng biết ít nhiều, nhà cháu gần đây cũng gặp nhiều chuyện không hay nên cũng bấn, cháu sẽ cố gắng thu xếp để người lớn sang bên nhà nói chuyện sớm bác ạ.
- Cháu đã dự định bảo mẹ khi nào sang nói chuyện với hai bác chưa?
- Dạ cháu chưa, mẹ cháu cũng mới về, chuyện hai đứa cũng chỉ biết lờ mờ thôi, cháu muốn để mẹ cháu quen quen nhà cửa chút đã, chưa muốn nói chuyện lớn với mẹ vội.
- Thế này nhé Kiên- Ông bác dụi điếu thuốc tắt ngóm nhanh chóng rồi đổ nốt cả chén chè vào cái gạt tàn, nó thoáng thấy gương mặt ông bác có gì đó nhẹ nhõm nhưng rồi lại rất đáng sợ - Chỗ đàn ông cháu có đồng ý với bác là hai bác cháu mình nên vào thẳng vấn đề nhanh chóng được không?bác biết tính cháu, cháu là đứa không thích vòng vo.
- Dạ. - Nó ngẩng mặt lên nhìn ông bác đầy cảnh giác, mắt nó hơi nheo nheo lại, nếu người đối diện mà tinh ý chút nó như đang gườm gườm.
- Thằng con trai bác, cháu biết đấy, hồi xưa không biết nó nghe ai mà không chịu theo nghiệp bố, bác cứ nghĩ là nó sẽ đi du học. Nhưng may quá gần đây chả hiểu sao nó lại thay đổi tâm tính. Giờ thì nó đỗ vào học viện rồi, vừa rồi tới đây ăn cơm cũng có mấy ông thầy giáo trường nó, lại có mấy bạn học cũ của bác giờ làm trên bộ, nói chung là người trong ngành, ai cũng hứa là nâng đỡ nó, bác vui quá.
- Dạ cháu hiểu, cháu cũng mừng cho em và các bác
- Nhưng... Mọi người nói với bác rất nhiều lần về chuyện này, bác suy nghĩ rất kĩ, rồi mới dám nói ra, nói từ hồi con Di mới qua lại với cháu, bác cũng bỏ qua hết. Cháu biết đấy, nó là con gái, bác để nó tự do muốn làm gì thì làm, dù gì nó chỉ là một công chức quèn thôi, không cần thăng tiến nhiều, hồ sơ có xấu một chút cũng được, cơ quan điều tra lý lịch người yêu khắt khe tí cũng không sao, cùng lắm là lên hàm chậm một chút, hay bí quá thì ra khỏi ngành bác có thể cho nó ít vốn để vợ chồng làm ăn buôn bán, vì bác cũng biết gia đình cháu là gia đình kinh doanh
- Dạ -Nò lờ mờ đoán ra được chút ít câu chuyện nhưng chưa dám cắt lời.
- Nhưng chuyện bây giờ lại khác. Cháu phải biết là ngành của bác là ngành đặc thù, phải đảm bảo an ninh cho cả đất nước nên cực kì nghiêm ngặt, cho dù bác có chấp nhận là bỏ chuyện con Di ra cho nó tự lo liệu nhưng rồi còn thằng Khánh thì sao?Hồ sơ lí lịch của nó sẽ bị bôi ra thế nào nếu trong nhà có người từng phạm pháp- DÙ LÀ CÓ VÌ BẤT KÌ LÝ DO NÀO-mấy chữ đó được nhấn mạnh như thể nhắc nó rằng nguyên nhân sự việc nhà nó thế nào ai cũng biết, nhưng cái hồ sơ nó là giấy trắng mực đen chẳng ai sửa được.
 
- Cháu hiểu ý bác, cháu không định giải thích gì cả. - Nó sượng cả mặt khi bị hất nguyên cả chậu nước lạnh vào người
- Tốt, bác nghĩ cháu là một người đàn ông trưởng thành. Cháu cũng biết đấy, con đường bác vạch ra cho thằng Khánh đi, sẽ không được có tì vết gì hết, dù phải làm gì đi nữa - (Đe dọa à? - Nó nghĩ) - Gia đình này rất vì con cái nhưng con cái trong gia đình bác cũng phải thiết quân luật, cũng phải có trách nhiệm và nghĩa vụ theo gia đình. Nếu cháu yêu cái Di đừng bắt nó phải lựa chọn rồi lại dằn vặt và đau khổ, nó không dám trái ý bác nếu chuyện này ảnh hưởng đến người thân ruột thịt của nó. Cháu hiểu không, bác rèn dũa đào tạo nó từ bé là một đứa con biết suy nghĩ và nghe lời.
- Dạ cháu hiểu - Nó đứng bật dậy với tất cả sự tự ái của một thằng đàn ông- Cũng may cháu chưa nói chuyện với gia đình cháu về chuyện này một cách người lớn- Cháu biết bác muốn cháu làm gì rồi, đúng là nhà cháu giờ không môn đăng hộ đối - Ông bác định đính chính lại lời nó nói nhưng nó giơ ngón tay trỏ lên trời một cách hơi xấc láo chút biểu thị im lặng - Cháu sẽ không làm khó bạn cháu- Gằn giọng- Còn bây giờ muộn rồi cháu xin phép đi chơi với mọi người vì cháu đã hẹn trước. Chuyện kia bác cho cháu vài ngày, không phải để suy nghĩ mà để chấm dứt. Xong, chuyện bác cháu mình dừng lại ở đây. - Mặt nó đanh lại cứng rắn.
- Cháu đối mặt với chuyện này nhanh và bình thản hơn bác nghĩ, thôi được rồi. Bác mong cháu sớm dứt khoát, bác sẽ không nhắc lại chuyện này một lần nào nữa. Bác rất tiếc, vì bác cũng rất quý cháu, hy vọng cháu vẫn coi bác là bác, bác còn tại vị vài năm nữa, nếu có gì khó khăn hay khúc mắc trong làm ăn cháu cứ gọi bác như gọi người trong nhà. Cháu hiểu ý bác chứ, bác không muốn chuyện này ảnh hưởng đến quan hệ của hai bác, cháu với Di vẫn có thể là bạn, hai ta vẫn có thể là bác cháu. -Ông vữa nói vừa giơ tay ra tỏ ý muốn bắt tay nó
- Vâng, cháu xin phép. - Nó toan nói thêm vài câu tự ái cao kiểu như nhà cháu thiếu gì người mà phải gọi bác xong lại thôi, vì thật ra câu nói kia cũng chỉ là một câu xã giao chẳng có tí thành ý nào. Nó chạm nhẹ tay ông bác rồi quay lưng đi thẳng xuống dưới mặt vẫn lạnh tanh như tiền.
Thiên Di cầm sẵn mũ bảo hiểm đợi nó cùng mọi người, mấy thằng ku bạn thằng Khánh la ó hét hò sao anh lâu thế, không có anh đi mất vui. Mọi người chẳng nhận ra dường như có dông bão mới nổ ra ở trên lầu, trừ nó. Nó cười nhạt. Bình thản, đúng rồi nó cực kì bình thản chuyện duy nhất nó nhớ về cái đêm đó là nó say, nó hát rất nhiều, gào đến khản cả cổ, vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Rồi phóng xe như một thằng điên từ Cổ Nhuế về Đại La, đi được vài quãng lại nôn rồi lại rú ga phóng tiếp.
Vài ngày sau, như vô tình, Thiên Di bắt gặp nó vào nhà nghỉ với một con phò rẻ tiền
Rồi vài ngày sau, hai đứa chia tay... Không trách móc... Không xin lỗi, dù nó biết chỉ cần nó mở lời nó có thể sẽ được tha thứ.
Nó bình thản đối diện với chuyện đó mà không chút mảy may, nó cứ nghĩ nó sẽ phải khóc, không-đm nước mắt đàn ông không rơi vì một con đàn bà không chung máu thịt, sẽ phải dằn vặt hay đau khổi lắm, cũng không. Thi thoảng có phóng xe bạt mạng cho quên sự đời, thi thoảng có nốc cả đống rượu vào rồi cũng nôn ra hết. Không sao, nó chịu được.
Nó nghĩ là nó lớn thật rồi.
"Tớ không muốn có bất kì một mối quan hệ nào với cậu, kể cả bạn bè"
Thiên Di, nếu có bao giờ đọc được những dòng này để biết tin nhắn cuối cùng hai đứa nhắn cho nhau với danh nghĩa có gì đó gắn kết, nó nhớ từng chữ một, và dù sau này có nhắn cho nhau rất nhiều tin khác hỏi han quan tâm, chúc tụng ngày lễ gì đó như một người bạn, những dòng chữ kia chẳng phai mờ chút nào trong tâm trí nó. Cái gì đó rất chua và chát trong từng dòng chữ cứ khiến nó cứ nhếch mép cười mãi thôi.
Nhưng đấy là chuyện xưa rồi, là bài học mà đời đã vả vào mặt nó một cái đau điếng.
Nó chỉ bình thản nhận lấy thôi. Đời cơ bản về sau này còn đâm chém đánh đám nó rất nhiều, rất đau thấm chi một cái "vả yêu". 27
 
Nó quay lại với công việc, trong một năm thì có hai đợt nhiều việc nhất đối với nó một là mùa bóng bánh+ thi đai học, hai là đợt cuối năm mọi người lo chốt sổ nợ. Ngoài ra cũng phải nhấn mạnh rằng thời điểm đó là thời điểm, quản lý thị trường, công an kinh tế, công an quận, công an phường, phòng cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao dòm ngó tới nó nhiều nhất. Có một chuyện rất nực cười, mặt hàng nó bán trong nước không sản xuất được, tuy rằng không cấm bán nhưng lại cấm nhập khẩu, âu cũng là một cách kích thích nền kinh tế phát triển của nhà nước chăng? Nó không hiểu lắm về quy luật kinh tế vi mô và vĩ mô nên chỉ biết tập trung cặm cụi vào công việc, cũng may vì thế chuyện riêng tư nó quên đi ít nhiều.
...
- Anh ở bên bán thiết bị quay lén phải không?
- Phải rồi chị, chị cần gì ạ
- Em muốn hỏi cài phần mềm gián điêp vào điện thoại
- Bên em không làm cái đó chị hỏi bên khác chị nhé.
Nó dập máy hơi cau mày khó chịu. Cái đó thì bên nó có làm nhưng gần như kín miệng chỉ làm cho khách quen nếu tự cảm thấy khách có đủ lực để theo, mấy đứa gọi đến tự nhiên hỏi nếu không phải công an cũng nhà báo, hoặc nếu không có nghe cái giá cũng ngất luôn rồi. Làm phần mềm gián điệp điện thoại lãi cao, không phải bảo hành nhưng rủi ro lớn, nhẹ thì sạt nghiệp nặng lại vào kia ngồi mấy tháng rồi ra. Chưa kịp để nó suy nghĩ tiếp thì số kia lại gọi đến
- Có chuyện gì nữa đây chị, bên em không làm mà? - Nó nói giọng không khỏi tỏ vẻ khó chịu
- Thôi được rồi, chị biết là bên em không làm cho khách lạ. Em cứu kiểm tra số điện thoại của chị đi, chị là dân buôn bán làm ăn có việc mới phải nhờ đến các em thôi. Chị trước có mua hàng của mấy bên A, B (mấy thằng đối thủ cạnh tranh với bên nó) nhưng không thấy có hiệu quả. Em cảm thấy ok thì điện lại cho chị.
- 20 triệu một năm chị có làm đươc không? - Nó nói giọng pha chút mỉa mai đuổi khách.
- Được miễn là hiệu quả. Tiền bạc với nhà chị không thành vấn đề. Em cứ nghĩ đi rồi gọi lại cho chị
Nó cúp máy, loanh quanh một lúc rồi quyết định bật zalo, viber, facebook và google lên kiểm tra số điện thoại, đúng là không có liên quan tới bên báo chí hay an ninh gì đó thật, mặc gì nhà nó cũng đã bo qua vài mối quan hệ nhưng không phải là an toàn tuyệt đối, chính vì thế nó luôn cảnh giác. Nắm sơ lược qua thì bà này cũng chỉ tầm tuổi nó, nhà chắc buôn đồ gỗ mỹ nghệ ở Từ Sơn, có chồng con rồi, có vẻ qua vài status mùi mẫn thì chồng đang có chút vấn đề tình cảm, nhìn ảnh bar bủng check in với đống đồ son phấn, quần áo thì cũng có vẻ là dân chịu chơi. Nói chung 20tr với nó bây giờ không phải là số tiền lớn mà là cực lớn, nó mạnh dạn bốc máy gọi lại
- Ok, bên em làm được chị ạ, gặp chị ở đâu?
Sau khi đã chốt qua loa về địa điểm gặp mặt và giá cả, nó mỉm cười và thở phào nhẹ nhõm, thực ra làm nghề như nó một năm chỉ cần kiếm được vài ba vụ thế này là cũng có rau cháo đắp đổi qua ngày rồi. Chẳng lẽ miếng ngon dâng đến tận miệng nó lại không húp lấy chăng?
Ba tiếng sau tại một quán cafe ở bên Long Biên
- Em thông cảm, gặp chị ở ngoài này không qua dưới chị được. Dưới ấy là đất nhà chị, ở đâu cũng có tai mắt chị không muốn rắc rối.
- Không sao chị ơi, gặp đây em cũng đỡ phải đi xa càng tiện chị ạ. Chị có mang máy của anh theo không em hướng dẫn chị cài luôn?
- Ban ngày ban mặt chạm vào máy ông ấy còn khó nói gì đến mang hả em?Chị nghe em bảo cái đó cũng dễ cài, em hướng dẫn chị cài qua được không?
- Vâng cũng dễ thôi chị, em gửi cho chị một đường link vào tin nhắn chị gõ vào trình duyệt máy là được. Sau khi cài xong chị nhập id với pass này vào, đây là bản dùng thử 3 ngày miễn phí, sau 3 ngày nếu chị quyết định mua thì chuyển khoản cho em, em sẽ gửi code cho chị nhập vào thế là ok thôi.
 
- Đơn giản vậy là tốt rồi, chị chỉ tranh thủ lúc nào ông ấy rảnh tay mới sờ được vào thôi, cái này em đảm bảo tất cả tin nhắn và cuộc gọi sẽ báo hết về máy mình chứ?
- Đem đầu em ra đảm bảo luôn đó chị, tất cả cuộc gọi nó ghi âm lại rồi chuyển vào tài khoản mail cho chị, tin nhắn thì lưu hết dưới dạng text, ngoài ra mọi thao tác khác như zalo hay vào web nó đều lưu dưới dạng nhật kí vào chuyển vào mail cho chị. Máy không sử dụng 3g, không gây tốn pin mà chỉ khi nào chồng chị sạc pin trong môi trường có wifi nó mới bắt đầu gửi và đồng bộ toàn bộ dữ liệu. Ngoài ra nếu cần chị có thể điểu khiển máy quay số, ghi âm, chụp ảnh, định vị từ xa bằng tài khoản đó luôn. Hơn nữa phần mềm này cũng hoàn toàn ẩn, nếu máy điện thoại có mang ra quán hay cài lại đều không bị phát hiện hay mất đi.
- Chị chỉ cần tin nhắn và cuộc gọi thôi. Mấy cái kia chị chẳng cần.
- Tốt nhất thi thoảng chị cứ ngó qua mấy phần đó một chút chị ạ, nếu là em, em sẽ dùng zalo hay ola gì đó nhắn tin với gái hơn chị ạ.
- Em nghĩ cái gì thế? - Bà chị bụm miệng cười - Nếu vì chuyện ghen tuông chị đâu phải bỏ cả đống tiền ra để theo dõi ông ấy làm gì. Chị đâu có ngu, hơn nữa chồng chị buôn gái dưới Chùa Dận, chị đã xác định từ lâu là nó như cái điếu cày, ai dùng cũng được rồi em ạ. Cái này là chuyện làm ăn riêng nhà chị thôi.
- Em xin lỗi em không định hỏi chuyện riêng nhà chị, em chỉ tiện mồm tư vấn thế để chị dùng cho hiệu quả thôi.
- Ok, em không có gì đâu. Uống nước đi em! Mà em tên gì nhỉ chị lưu danh bạ?
- Em tên Kiên chị ạ.
- Chị là Hằng. - Bà ấy cầm cái máy điện thoại lên ngắm nghía rồi chậc chậc lưỡi - Nguy hiểm quá nhỉ, giờ công nghệ phát triển quá. Nhiều cái đúng là mình không biết thì chỉ có chết.
- Vâng, tiền nào của ấy mà chị - Nó cười - bỏ đồng tiền ra nó phải đáng bát gạo chứ ạ.
- Thế này mà chồng chị giao dịch ngân hàng hay chuyển khoản qua điện thoại chắc em kiểm soát được hết nhỉ? Thậm chí là máy nào bị cài phần mềm là có thể mất trắng tài khoản ngân hàng luôn ấy?
- Dạ không chị. - Nó hơi giật mình - Tài khoản em đưa chị, chị hoàn toàn có thể đổi mật khẩu để em không truy cập được. Hơn nữa em không liều mà làm thế, tiền lấy được đáng bao nhiêu?em làm cái này đã phải chịu cái tội xâm phạm đời tư rồi giờ mà lại tham một tí thêm tội chiếm đoạt tài sản nữa thì đi trồng sắn biết bao giờ mới được về?
- Thế giả sử tài khoản chồng chị nó đủ nhiều thì sao?
- Thế này chị nhé! - Nó đanh mặt lại - Em với chị phải bàn lại thế này. Em đã từng làm cho rất nhiều khách, chuyện của chị, thông tin của chị có thể nó đáng giá với chị nhưng lại chẳng có giá trị gì với em cả, em không tò mò can thiệp vào, còn nếu chị chưa yên tâm về vấn đề bảo mật em sẽ hướng dẫn chị thiết lập các biện pháp bảo mật cần thiết. Còn chị cũng là người làm ăn chị cũng hiểu, ai cũng có thể phạm pháp vì lợi nhưng chắc chắn phải suy trước tính sau rất nhiều chứ không phải muốn hay có cơ hội thì sẽ làm. Ok chứ ạ?nếu chị đồng ý thì em với chị tiến hành. Còn không thì thôi.
- Chị trêu em vậy thôi. Không sao, chị cũng chẳng ngại gì, em còn ở đây thì trốn đi đâu được mà chị phải lo. Thôi thống nhất vậy nhé, em cứ yên tâm, được việc của chị thì chị không để em phải thiệt.
Sau 3 ngày dùng thử thì quả nhiên bà Hằng này chuyển khoản cho nó thật, nó sướng rơn, thế là có tiền đút túi ngon ơ. Nhẩm tính sơ qua thì vụ này lãi khối, nó chỉ bó có ít tiền trong thẻ visa ra mua code, còn lại mọi thứ chạy chắc chắn ổn định.
Năm nay có vẻ lộc lá, không thấy bị lực lượng chức năng hỏi thăm, lại có mấy đơn hàng dồn dập ập đến, độ sau vài ngày tự nhiên có cuộc điện thoại gọi đến đặt 5 cái máy nghe trộm giao sang Yên Viên, sau khi check choác qua loa, nó cũng tặc lưỡi nhắm mắt làm liều. Vì thật ra nó chi ngại bị bắt ở nội thành, không ai rảnh ra tận ngoại ô dàn trận bắt nó cho nhọc công như vậy. Hơn nữa cứ động tí cảnh giác thì ăn cám. Phóng bạt mạng khoảng nửa tiếng thì nó sang tới bên Cầu Đuống, gọi điện thoại cho khách thì thấy hẹn đi xuống 5 cây nữa anh ra đón. Nó tặc lưỡi đi bừa, dẫu sao cũng nên chiều chúng nó tí, 5 con máy nghe lén lãi cũng cả đống chứ không ít con như đi hóng gió chút. Ai ngờ chạy thêm tí nữa mà nó lại sang tận Từ Sơn luôn, cũng hơi hậm hực chút, Từ Sơn thì nói mẹ nó từ đầu để nó bảo xe ôm đi cho đỡ vất vả, cứ chài chài nó đi làm gì không biết. Ông khách đứng trong quán nét vẫy vẫy nó vào trong. Nó đỗ xe bên ngoài hiên, tính chạy vào đưa hàng, hướng dẫn chút rồi ra ngay nên chỉ kéo tạm cái le cho xe tắt máy, rồi rút chìa khóa ra mà không xoay chìa, ổ khóa nó bị chờn sau vài lần phá rồi thành ra mở máy hơi lạch cạch.
Mang tiếng quán nét nằm giữa đường của một thị xã vừa to vừa giàu mà nhìn nhếch nhác bẩn thỉu không tả được, ông khách mặc áo bò đội mũ nón sơn trắng ngồi đối diện một cái máy tính đang mở facebook đưa tay vỗ bồm bộp vào cái ghế bên cạnh ý chỉ nó ngồi xuống. Góc cuối có mấy thằng tầm tuổi nó chụm mặt vào hai cái máy tính chắc đang xem chơi game. Ông kia nhìn nó mặt lạnh tanh
 
- Đi xa thế có mệt lắm không em, làm cốc nước.
- Dạ cũng bình thường anh ạ, nhưng mà nếu biết đa xuống tận đây thì em để xe ôm mang hàng đi giao chứ đã không lặn lội xuống tận đây, anh nói với em là ở Yên Viên chứ xuống đây đáng lẽ em phải thu thêm 100k tiền ship nữa. Mới tuần trước em cũng xuống đây giao hàng một lần... - Nó liến thoắng nói một hồi không để ý thấy mặt ông khách hơi hầm hầm xuống
- Tuần trước xuống đây giao hàng à?
- Dạ vâng anh.
- Giao gì thế cu em?
- Dạ bán gì thì giao lấy thôi anh.
Nó chưa kịp trả lời xong thì nghe tiếng cửa xếp bên ngoài đập vào nhau đến rầm một cái, một thằng hộ pháp to như con tịnh đứng chắn trước cửa ngoài. Ba bốn thằng ngồi cuối dãy máy đã đứng dậy khoanh tay nhìn nó đầy sát khí. Ông kia cầm điếu cày rít lên sòng sọc, hai mắt lờ đờ miệng há hốc thở ra một hơi rồi cầm cả cái điếu gõ gõ lên sàn nhà và nói
- Thế tuần trước mày giao cho vợ tao cái gì?
Nó giật mình, mồ hôi hột lớn hột nhỏ ròng ròng trên trán, bỏ mẹ rồi, nó chưa nghĩ đến chuyện này, đúng là bị tiền che mắt mất rồi. Cứ đinh ninh chỉ cần thoát mấy ông cơ quan chức năng thôi mà quên mất rủi ro lớn nhất của cái nghiệp này là bị lộ. Thoáng chốc một ý định táo bạo nảy ra trong đầu nó, nếu đã bị úp sọt thế này bị đánh chỉ là sớm hay muộn thôi chẳng bằng liều là hơn. Nó nắn nắn chiếc dùi cui điện sau lưng, quay đầu lại áng chừng từ nó tới chỗ mấy thằng ngồi dưới kia tầm 4, 5m lại vướng bàn ghế chắn ngang còn từ chỗ nó tới thằng hộ pháp cũng chỉ hơn 1 tầm với tay 1 chút, nhưng nếu nó lao tới thì khác...
Nghĩ là làm nó bật dậy nhanh tay úp trọn cả xô thuốc lào lên đầu thằng ngồi đối diện, cát và bụi trong xô xả ra mù đầu thằng kia ôm đầu ho sặc sụa hai mắt nhắm nghiền, thằng hộ phát bất ngờ thấy vậy lao tới liền bị nó thuận tay kia rút dùi cui chọc một phát vào hông giật đùng đùng sùi bọt mép, cùng lúc đó mấy thằng đang ngồi máy cũng bật dậy chạy lại nhưng nó đã nhanh tay mở cửa lách rồi đóng sập lại tiện tay chèn luôn cái chìa khóa xe wave vào lỗ chốt (khóa xếp hay có một khuy dọc và một khuy ngang, đóng khuy ngang vào khuy dọc rồi lồng khóa ở lỗ khuy dọc thôi là được). Khoảng gần chục thằng nữa ngồi quán nước đối diện thấy nó vùng ra như vậy toan chạy lại nhưng may là vừa nãy vì lười mà nó không khóa xe nên thuận đà nó nhảy phát lên xe đá số lao thẳng ra đường cái, mấy thằng kia lại vội vàng chạy lại lao lên xe nổ máy đuổi theo.
Sự việc viết ra thì dài đọc có vẻ lâu nhưng nó áng chừng tất cả xảy ra chỉ tong chưa đến 30 giây nếu chậm chút thôi sợ cái mạng của nó không còn mà lết về đến Hà Nội.
Cả đoàn rồng rắn đuổi nhau từ dưới Từ Sơn chạy tới Yên Viên đúng với tốc độ bàn thờ, nó gần như kéo hết ga con xe ghẻ và bóp còi điên loạn không khác gì một đội bão, thoáng tới chỗ trường c3 Yên Viên nó thấy bóng dáng giao thông, cứ tưởng mấy ông sẽ lao ra chặn chúng nó lại, nó chấp nhận thà bị phạt còn hơn bị giết thì thấy ông áo vàng vừa chạy ra giơ gậy nhìn thấy chúng nó đã chạy vội vào chỗ xe thùng đứng ngắm đoàn như thể chẳng liên quan. Con mẹ nó, tiền thuế dân đóng, tiền thuế nó đóng một năm không biết bao nhiêu mà giờ thấy đoàn đua phá hoại trật tự trị an khu phố lại không thèm ra dẹp thế này thì có ức không chứ. Nó cố chạy tiếp, chỉ một đoạn nữa là qua cầu Đuống đến Long Biên rồi nếu may mắn nó có thể chạy vào công an phường gần nhất hoặc cố chạy thẳng lên quân cũng được, nó vẫn còn ông chú làm cốp ở bên này, chẳng lẽ không ai cứu. Thoáng cái thì đã đến chỗ cua vòng lên cầu, nó mới chạy lên đến cầu thì phanh gấp một phát nguyên một xe tải biển 99 với khoảng 20 người đứng chặn chốt luôn ở giữa, nó đạp phanh sau driff một vòng tròn đẹp mắt như dân đua chuyên nghiệp, nhìn lại đằng sau thì có xe đuổi đằng trước thì có xe chặn nó nhìn xuống thấy không cao lắm ôm đầu lao xuống sông.
Nước đặc mùi phù sa sộc thẳng vào mồm và mũi cay xè, mắt nó nhắm tịt tay khua loạn xạ rồi ngoi lên được mặt nước ngước mắt lên nhìn thì thấy cả lũ kia chia nhau ra hai ngả chạy về phía hai bên bờ đê, mấy thằng còn lại hò nhau khênh cả con wave của nó ném đền uỳnh một cái xuống nước ngay gần chỗ nó đang bơi nước bắn tung tóe như có mìn nổ, nếu chúng nó thả chậm chút nữa thì nó đã vong mạng rồi vì tránh không kịp, hai bên bờ sông vô số gạch đá ném ầm ầm về phía nó khiến nó vội vàng lặn xuống bơi một hồi xa chỗ khác xa hơn rồi lại ngoi lên, nhưng cứ ngoi lên ở đâu chỗ đó lại ăn nguyên cả cơn mưa gạch đáp xuống túi bụi khiến nó tối tăm mặt mũi lại. May mắn cho nó chưa dính viên nào vì bọn kia thấy nó ngoi lên mới ném đá nên không xác định được điểm nó sẽ ngoi lên, hơn nữa từ bờ sông tới giữa sông cũng không phải là gần nhưng nếu cứ tiếp tục thế này thì nó sẽ chết vì mệt trước khi chết vì dính đá. Bên kia đã bắt đầu khôn ngoan hơn, sau khi chuyển phương án sang ném đá bừa và liên tục không cần biết nó sẽ trồi lên ở đâu thì bắt đầu ngừng ném chỉ cầm đá nhử nhử, có vài thằng bắt đầu cởi áo lao ùm xuống sông, nó hốt hoảng bơi vội về phía xuôi dòng nhưng không quên ước lượng điểm rơi xe để còn quay lại vớt. Trên bờ nó loáng thoáng nghe thấy tiếng hò hét:
- Lôi nó lên đập chết mẹ nó đi.
- Thằng nào bắt được tối anh Đức thưởng, mẹ nó dám đánh người nhà tao à.
Nhưng sức người bơi so sao được với sức người chạy hơn nữa lại có vài thằng hùng hục bơi đuổi theo nó đằng sau độ khoảng vài trăm mét thì nó kiệt sức kệ mẹ đời muốn đến đâu thì đến. Hai thằng bơi được lại gần nó, thằng ấn đầu thằng giữ tay khiến nó gần chết sặc. Nó thoáng thấy lão bị nó úp sọt lên đầu đứng trên bờ chỉ trỏ tay, hai thằng kia lôi nó như lôi một cái bị cát rách vào bờ rồi ném bịch nó lên bờ đê. Lão Đức thuận chân sút hai ba phát vào mồm nó khiến cả nước sông lẫn máu sồng sộc chảy ra. Một thằng đem con đao to và sáng loáng từ cốp xe xuống đưa cho lão, nó chắc mẩm quả này bỏ mạng nơi xứ người rồi một con oto đen bóng lao từ đên xuống bóp còi inh ỏi, trên xe một ông già áng chừng 50 tuổi dáng người béo đậm, đi theo sau là bà Hằng bước xuống. Nó suýt chút nữa thì hét lên vì sướng (nếu còn sức) ông giời đúng là không triệt đường sống của ai bao giờ, nhưng sốc hơn nữa là từ ghế sau mẹ nó cùng chị Linh cũng bước xuống xe luôn. Ông già vừa lại gần thì tất cả lũ choai choai giãn ra cúi mặt xuống kính cẩn, lão Đức nhìn thấy cũng dừng tay lại ném phịch thanh đao xuống nhổ một bãi nước bọt vào mặt nó rồi nhìn sang phía chiếc oto
 
- Con chào bố.
- Chúng mày- Ông già chi ngón tay lướt qua từng đứa- Chúng mày không sợ chết à mà tụ tập đánh người ở đây thế này, công an tới thì tao gánh được tội cho chúng mày không.
- Cái này bố hỏi con Hằng -lão Đức hậm hực nói - Nó thuê thằng này theo dõi con.
- Mỗi người mỗi phận, hằng nó thuê người thì con cô cũng chỉ làm theo phận sự riêng chứ đâu có tư thù gì với cháu mà cháu kéo ngần này người đến đánh nó.
- Bà biết cái gì mà nói - Lão đức sừng sộ - Tôi chưa kịp hỏi chuyện nó thì nó đã định xiên tôi rồi, còn vợ tôi nếu tôi dạy được thì hôm nay đã không phải gặp bà.
- Mày không được hỗn - Ông già dang tay tát văng mặt lão Đức sang một bên, cả lũ choai choai im re lảng lảng ra xa thêm một chút-Đây là bác Hạnh trên Hà Nội, con mẹ chúng mày, không biết kính trên nhường dưới gì cả. Không có bà ấy thì giờ có tao, có con Hằng có mày được như ngày hôm nay không.
- Bác... Bác là bác Hạnh ở phố... ạ... - Lão Đức sững sờ mắt trợn lên như lợn bị chọc tiết. - Cháu... Cháu...
Chưa kịp để lão ú ớ nói hết câu thì mẹ phẩy tay
- Thôi đưa thằng kiên vào viện đã, có gì từ từ nói. Cháu không biết cô không chấp các cháu.
Nó sờ lên tai mình, giờ sau khi hết bàng hoàng thì cơn đau mới sộc lên đầu nó, sờ lên đầu thì thấy một bên tai đã rách toạc ra từ lúc nào máu chảy ròng ròng xuống cổ, đầu nó nhói nhói lên từng cơn hai thái dương giật đùng đùng. Chị Linh rút vội mảnh khăn cầm máu cho nó rồi cùng mẹ xốc nách dìu nó lên ghế sau vào viện. Nó níu tay chị chỉ về phía gầm cầu
- Chị ơi, xe... Xe em ở dưới chị ơi.
- Chúng mày, ba thằng kia. Lặn xuống mò xe cho tao. - Lão Đức quát ầm lên chỉ tay cho mấy thằng đệ- Thằng nào ném xe nó xuống, tao bảo bắt người về nói chuyện thôi cơ mà.
- Thôi được rồi, cứ từ từ vớt. Cháu cũng lanh quá đấy, nếu thằng Kiên nó bị chuyện gì sợ cô cháu mình còn khó nhìn mặt nhau. - Nói rồi mẹ nó đóng sầm cửa xuống, đích thân bố vợ lão Đức chở thằng nó đến viện.
Đến giờ nó mới thật sự tin là mình còn sống. Ơn giời...
- Phúc tổ 70 đời nhà mày, mày còn càu nhàu tao hay để ý mày nữa không?
- Dạ... Con chừa rồi. Mẹ yêu là nhất. - Nó cười cầu tài
- Nhất cái con khỉ, mày học đâu cái thói dẻo mỏ thế. -Mẹ quấy quấy cặp lồng cháo rồi đặt lên bàn- Tự xúc lấy mà ăn. Tao mà không để ý chuyện buôn bán của mày thì giờ sao?Sao mày ngu thế hả con, làm gì cũng phải cảnh giác chứ, làm đéo gì có hai khách sộp nào ở cùng một chỗ lại mua gần nhau thế.
- Con cảnh giác cao độ chứ, có điều đầu tiên giao trong hà nội về sau bị dụ xuống dưới tận bắc ninh, có mỗi cái không cảnh giác là bị mẹ cài phần mềm vào điện thoại thôi, từ giờ con khiếu, con dùng 1280 luôn. - Nó đá đểu.
- Mày giỏi, mày thì giỏi rồi.
Có tiếng gõ cửa bên ngoài cắt ngang câu chuyện của nó với mẹ. Rồi cửa phòng mở ra vợ chồng lão Đức cùng ông bố vợ ôm giỏ quà to tướng lần lượt bước vào. Ông bố và mẹ nó chào hỏi nhau mấy câu qua loa rồi ông vỗ vai nó
- Thế nào?bác sĩ nói là lành nhanh thôi, không sao đâu cháu vẫn đẹp trai cháu ạ.
- Dạ vâng?bác là...
- Bác là Phúc, trước bác học cùng trường với bố cháu.
- Vậy ạ, bác cũng là ở Hà Tây cũ phải không ạ? - Nó ngây thơ hỏi.
Cả mẹ nó và ông Phúc cười ha hả, mẹ nó đập đập vai ông Phúc bảo nó
- Hà Tây cái gì chứ, trường Thanh Hóa đấy con ạ, trường giáo dưỡng, trường đời chứ trường học đâu mà mày tưởng đồng hương nhà mày đấy.
- Bác hồi xưa là ở cùng đội tăng gia sản xuất xách phân bón ruộng cùng bố cháu đấy. Hồi đấy là có cục phân bò phân trâu nào rơi vãi ra đường là anh em cũng chia đôi nhau, phân hồi ấy là hiếm lắm, tao chỉ mong bò nhà nào một ngày ỉa được 100 bãi để anh em tao đỡ khổ...
Ây dà ông này lại sắp sửa kể lể giống lão răng vàng nhà nó đây mà, nhưng mà cũng phải lắc đầu lè lưỡi về mối quan hệ của mẹ nó, vì nghe đâu ông Phúc này giờ có số má cực lơn ở chợ gỗ cũng như toàn bộ khu vực ngoài Bắc.
- Hồi ấy là ra tù, anh chị có cái nghề bán miến gia truyền còn em thì lẩn quẩn trên chợ người toàn được anh chị thuê về đi cắt miến, may mà nhờ cái đống vụn ấy mà em sống được qua ngày đến hết thời bac cấp luôn.
- Ui giời, Giờ thì ai bằng chú, chú nhắc chuyện xưa làm gì- Mẹ nó nguýt dài.
- Sao lại không nhắc. - Ông Phúc nghiêm giọng - Phải nhắc để cái bọn này nó nhớ chứ, chúng nó giờ sướng quá không biết cư xử gì cả, nếu ngày xưa em ăn cắp mấy trăm đồng tiền bán miến của anh chị về làm ăn mà anh chị cho người về Bắc Ninh đánh chết em thì giờ còn có em ở đây như hôm nay không?
- Rồi sau chú cũng trả đủ cả gốc lẫn lãi rồi, cũng không nợ nần gì nhà tôi nữa chuyện ấy cho qua đi.
- Chuyện của nhà chị em cũng nghe anh em nói qua qua, anh chị là người khẳng khái, lúc anh sinh thời thì sống vị tha hết mình, giờ anh em người thành đạt không phải là ít, mà lúc mất rồi thì lại đến chị khái tính, gặp cơn khó khăn chẳng chịu hé răng ra nói với ai. Thôi thế này nhé, vợ em nó yếu người không ra ngoài được, đáng lẽ ra hôm nay cả nhà em phải lên tạ lỗi với chị đây, nhưng thôi. Chuyện của bọn trẻ cứ để chúng nó tự lo, để em đánh xe đưa chị với cái Linh về dưới chỗ em, con vợ em ở nhà chỉ đạo bọn nhân viên sắp xếp đâu ra đó rồi, hôm nay chị em mình phải ôn cố tri tân một bữa. Từ dưới em lên nhà chị có đáng là bao, chị thì không bao giờ hạ cố xuống em mà em thì vì cái lỗi kia ai dám muối mặt bước vào nhà chị. Thôi chuyện hôm nay cũng là cái duyên trời cho chị em mình được gặp mặt nối lại nghĩa xưa. Chị mà từ chối thì đúng là coi thằng em này là thằng trộm cắp không ra cái gì cả rồi.
Ông Phúc nói một thôi một hồi không nghỉ, đúng là miệng lưỡi gian thương dẻo như kẹo kéo, mẹ nó đâu còn lời nào từ chối được nữa miễn cưỡng bị ổng đẩy ra cửa. Ông chỉ quay lại hất hàm với hai vợ chồng lão Đức hơi gằn giọng
- Chuyện ở nhà tao dặn thế nào lựa lời mà nói, xong rồi 3 đứa về ngay ăn cơm. Nhanh.
- Dạ. - Cả ông Đức và chị Hằng cúi đầu lí nhí.
Đợi khi tất cả mọi người ra ngoài xong xuôi thì lão Đức giơ tay ra định bắt tay nó, theo phép lịch sự nó cũng cầm tay lão lấy lệ lắc lắc mấy cái. Lão cười:
- Không đánh nhau không nhận họ hàng, thôi thì anh chị trước đến đây để xin lỗi em, sau là mong em thông cảm. Em cũng hiểu nếu em là anh, em chắc cũng làm như vậy. - Lão chỉ tay vào đầu cười cười ý muốn nhắc chuyện nó úp nguyên xô rác lên đầu lão cùng với chuyện đánh thằng đàn em khi mà chưa nói chuyện- Thôi coi như anh em mình hòa có được không?
- Em cũng mong anh thông cảm. - Nó nheo mắt- Em nghĩ trong hoàn cảnh của em thì anh hay bất kì ai cũng sẽ vậy thôi.
- Ok... Ok... Chú nói đúng. Anh tán thành. - Quay sang bà Hằng - Con này, gọt hoa quả cho em nó ăn đi ngồi nhìn à. Tại mày mà anh em tao phang nhau đấy.
- Này, nước mắm không phải lúc nào cũng hâm được đâu. - Bà Hăng trừng mắt - Liệu liệu cái mồm.
- Thôi anh xin vợ, gọt anh quả lê - Lão đẩy con dao cho vợ - Anh em mình nói chuyện nhỉ, anh tên Đức, chắc em biết rồi, còn đây chị Hằng, vợ anh. Thôi không cần giới thiệu, anh biết tên em luôn.
- Dạ vâng.
- Em làm cái này khá không, thông cảm anh hỏi hơi thô.
- Cũng tạm anh ạ.
- Trước anh nghe nói nhà em làm bar sàn, tín dụng cũng có số má. Sao giờ lại làm cái này?
- Dạ, thời vận mà anh.
Lão Đức nhìn nó rồi lại nhìn sang bà Hằng hất hàm, bà Hằng lúc này mới ngọt nhạt
- Thôi thế này Kiên ạ, chị với bố và anh cũng vừa bàn bạc với nhau ở nhà rồi, cũng nghe qua mẹ em với anh em trên kia nói chuyện nhà em, đúng là không may mắn. Nhưng cũng không tường tận bên trong như thế nào. Nếu em coi anh chị như người nhà, thì nói với chị xem chị có giúp được gì không? Cái này bố chị ở nhà đã dặn anh chị rồi, nhưng cũng tùy em nếu em không muốn nói chị cũng không ép.
 
Nó ngẩn người ra một lúc, đầu tiên thoáng chút nghi ngờ, nhưng nghĩ lại giờ nhà nó chỉ còn cái xác có cái gì nữa đâu mà người ta phải tha lôi cả gia đình đến diễn với nó làm gì. Thoáng chút ngần ngừ xong nó quyết định thổ lộ gần hết câu chuyện, từ lúc nhà nó gặp biến trên bar ra sao, đến việc chạy vạy thế nào rồi mẹ nó đi mất mấy năm ra sao. Dĩ nhiên cũng chỉ là kể khổ những chuyện bên ngoài mà ai thoáng qua cũng biết chứ sâu xa bên trong thì sống để bụng chết mang đi. Nghe xong lão Đức thì im lặng, bà Hằng thở dài đánh sượt một cái rồi nói
- Thôi nó cũng là cái số, ai cũng có lúc sa cơ lỡ vận. Nhưng bố chị có bảo để em và bác khổ như thế này bố chị không cam tâm. Giờ chị muốn nói với em thế này, nhà chị giờ không thiếu tiền, không thiếu quyền, chỉ thiếu người thôi. Nếu em về nhà chị, chị sẽ có cách sắp xếp ổn thỏa sao cho hợp lý. Trước là tạ lỗi với em sau là tạ ân với vong linh bác trai. Không biết ý em thế nào.
- Nhưng em...
- Em cứ bình tĩnh, chuyện này đã hỏi qua mẹ và chị em rồi. Hai người bảo tùy em quyết định, không can dự. Nếu em theo anh chị việc làm ăn trên kia chị Linh cũng không quản nữa mà mở cửa hàng nhỏ phụ cùng anh Bình sửa xe thôi. - Lão Đức nói xen vào- Em không cần thiết phải trả lời ngay, hãy cứ từ từ cho lành vết thương đã, suy nghĩ kĩ rồi trả lời. Anh chị không mất công đến đây để đẩy em vào chỗ chết, mà chỉ muốn mang lại cho em những gì mà trước đây em đã có thôi. Hiểu ý anh không?anh không hại chú, nhất định thế.
- Nhưng mà... - Bà Hằng ngập ngừng - Đã là đàn ông thì nên có chính kiến riêng cho mình, đừng nghĩ cho ai hết, hơn nữa cũng nên có tiền và quyền em ạ.
Nó im lặng hồi lâu, Lão Đức và bà hằng cũng không nói gì mà lặng lẽ gọt táo đưa nó. Nó cầm miếng táo cắn đến rột một miếng rồi nhai nhoàm nhoàm ra vẻ tự nhiên, thực ra nó đang mông lung lắm. Không biết hai ông bà này mang tới cái gì cho nó, cơ hội lại lại đẩy nó vào con đường cùng thêm một lần nữa. Lão đức giơ tay nhìn đồng hồ rồi cất lời trước
- Thôi cũng muộn muộn rồi, anh đã thu xếp với bác sĩ cho em ra ngoài một chút. Giờ anh chị muốn mời em về nhà, trước là ngắm qua cái cơ ngơi nhà anh, sau để em biết chút ít về việc làm ăn dưới đó cho em yên tâm rồi từ từ quyết định. Được không
- Dạ.
Bước ra phía hành lang, bên ngoài khoảng hơn chục thằng đứng dàn hai bên cửa như đội bảo vệ, nó còn thoáng thấy ông hộ pháp hôm trước bị nó chích điện trước còn nhìn nó hăm dọa giờ quay sang nhìn nó cười cầu tài. Ba người nó đi trước ra xe, theo sau là cả đoàn hộ tống như viên chức chính phủ. Ba con xe 7 chỗ xếp hàng ngoài ở sân bất chấp các xe khác phải để gọn vào bãi, nó lên chiếc xe ở giữa cùng vợ chồng lão Đức. Tất cả nổ máy chầm chậm phi ra cửa. Nó thoáng thấy người ta nhìn chúng nó xì xào, nó thoáng thấy mấy ông bảo vệ cúi người kính cẩn chạy ra nâng cái ba-ri-e, nó thoáng thấy sự thành kính và khúm núm của một lũ lâu la đi theo sau. Ôi, tiền và quyền, không phải những thứ đó làm nên điều này ư. Nó hơi dao động, không đúng hơn là lung lay tới tận rễ rồi, những lời vàng ngọc của hai vợ chồng lão Đức làm sao bằng cái ví dụ thực tế sừng sững trước mắt này được. Chỉ có tiền với quyền mới cho nó có được cái cảm giác này, cảm giác được trọng vọng, kính nể. Không, cảm giác của một thằng chủ như nó đã từng có trước đây. Cái tâm hồn tham sân si đầy đê tiện của nó cưỡng lại được sao?
28
 

Có thể bạn quan tâm

Top