- Đây là chợ gỗ chỗ anh, mấy anh em hôm trước chú gặp là ở đây cả. Gần như trắc, gụ, hương cả miền bắc tập trung hết về mấy chợ gỗ quanh xã này. - Lão ấy cầm một cục gỗ con con lên đưa nó - Ngửi xem thơm không, cái này là gỗ trắc vụn, có giá lắm. Sau khi phân loại thì gỗ vụn được đưa về một chợ khác dưới Đồng Kỵ để gia công.
Nó lững thững đi sau lão Đức vào chợ chơi, đi qua đâu cũng thấy dân buôn già trẻ lớn bé kính cẩn chào lão như chủ chợ. Nghe đồn ông Phúc có bang hội cửu vạn lớn ở trong này, việc xuất nhập gỗ cũng như vận chuyển đều một tay do gia đình ông quán xuyến.
- Nhìn bọn anh bẩn bẩn thế này thôi nhưng trong này toàn đại trọc phú cả đấy em, em nhìn thằng da đen quắt quắt kia không – Lão chỉ về phía một ông đang đánh trần rít thuốc lào- Hồi đầu năm dánh chở nguyên 3 xe tải gỗ trắc lên Đồng Kỵ đánh xóc đĩa rồi đi xe bus về nhà đấy. Dân chơi ở đây không hút xách quần áo máu mè nhưng lên sới thì sợ là Hà Nội các chú đuổi không kịp.
- Dạ vâng.
- Dưới này là cơ ngơi ông già anh, tí nữa anh dẫn chú lên chùa Dận, đấy mới là cơ ngơi của anh. Anh đảm bảo làm chú sướng không khác gì vua chúa ngày xưa luôn. - Lão nháy mắt cười ha hả vỗ vai nó.
- Nếu mà nhậu thì em xin hầu anh chứ đá phò là em xin khiếu, em không khoái mấy cái món ấy.
- Ơ cái chú này, làm trai thế thì vất. Nhưng mà không sao anh vẫn tiếp được chú hết lo gì. Lượn lờ quanh đây chơi tí cho biết thế nào là đất Bắc Ninh nhà anh.
Nó với lão Đức lượn quanh chợ vài vòng, được lão chỉ cho ít nhiều về gỗ. Lim ta với lim lào khác Lim Nam Phi ở chỗ nào nó cũng sơ qua nắm được, rồi thì bộ bàn ghế gụ nhà nó độn dâu mấy phần, bởi lẽ gỗ dâu dính vôi cũng lên màu như gỗ gụ cả, lại có cả những cái lần đầu nó thấy như gỗ sồi Nga chính tông nhẹ như bông mà cứng như đá phơi nắng 10 năm không hỏng... Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn, nó được một bà buôn kỉ ngay một tràng hạt gỗ sưa có tuổi khi mà bà thấy nó đứng mân mê nhìn chiếc vòng của bả đang đeo. Lão Đức cứ cười tít mắt khoe nó đủ kiểu như là anh em họ hàng đã thân nhau từ lâu lắm vậy. Đến tầm chiều thì lão đánh xe đưa nó về chùa Dận, nói là cơ ngơi của lão quả không sai, tất cả việc làm ăn ở khu phố này đứng tên đích danh lão, như một ông vương trong cái đất nước do bố vợ làm vua. Có khoảng bốn chung cư phò to ngất ngưởng, mọi người cứ hình dung các khu chung cư 50-70 chục phòng dưới Hồ Tùng Mậu như thế nào thì ở đây nó cũng gần như vậy nhưng khang trang, sạch sẽ hơn, tất cả hoạt động gần như bán công khai có bảo kê đứng từ đầu đường vào đến cổng bảo vệ. Bãi đỗ xe riêng nằm sâu trong nhà có sức chứa được khoảng hơn chục xe dành riêng cho khách đi theo đoàn, khách lẻ sẽ được điều hàng qua đội taxi và xe ôm lúc nào cũng trực sẵn ngoài cửa. Gần như ở đây các quán karaoke đều nuôi gái nên không có tình trạng người vận chuyển chở cả tá hàng đánh võng như trên thủ đô. Các xe vào chung cư có xanh có trắng thậm chí cả đỏ, đa số là biển Hn hoặc Bn với BG nhưng cũng cá biệt có vài xe qua đường như 14, 34. Các em xinh tươi được sắp xếp tiếp khách tại chỗ. Mỗi xe vào chừng nửa tiếng là vội vã tốc thẳng, kha khá trong số các khách đã nồng nặc hơn men. Lão Đức chỉ kinh doanh gái, tuyệt nhiên không thấy có mảng nhà hàng và karaoke ở đây nhưng áng chừng với 4 cái chung cư với quân số ngót một tiểu đoàn thì số má của lão ở đất này không phải nhỏ. Bà Hằng có muốn ghen với lão thì cũng chẳng được khi mà công việc của lão mở mồm ra là có chữ phò.
Nó được lão Đức tiếp đón theo kiểu lịch sự, mấy anh em, đi ăn nhẹ rồi mát xa, sau đó đi tắm xông hơi cùng mấy con nhân viên, dĩ nhiên là có va chạm da thịt nhưng lão thấy nó không hào hứng lắm nên cuối cùng tất cả mấy anh em lại quyết định đi nhậu. Mẹ với chị Linh đã về Hn từ chiều, ông Phúc có xin cho nó ở lại đây chơi và tĩnh dưỡng mấy ngày nhưng thực ra ai cũng biết là để nó tiếp xúc với môi trường ở đây xem ra làm sao? Lão Đức có tí hơi men lè nhè giới thiệu nó với mọi người xong quay sang bảo nó
- Chú về ở với bọn anh, chỉ sợ chú không có sức, chứ không anh hứa là hôm nào cũng vui như hôm nay.
- Dạ. - Nó lâng lâng phê phê nâng cốc cụm ly với tất cả an hem.
Độ khoảng chục ngày thì vết thương của nó cũng lành. Trong thời gian đó nó cũng đã đồng ý với yêu cầu của ông Phúc. Việc của nó không phải là làm chợ gỗ cũng chẳng phải làm bảo kê chăn gái, dĩ nhiên là những công việc ấy chẳng thể bới được ra tiền, nếu kiếm được thì chắc là tiền bố thí của gia đình lão Đức cho nó không bao giờ nhận và cũng chẳng danh giá gì cho lắm. Nó nhận công việc phù hợp với năng lực của mình hơn- Hàng xáo.
Nó lững thững đi sau lão Đức vào chợ chơi, đi qua đâu cũng thấy dân buôn già trẻ lớn bé kính cẩn chào lão như chủ chợ. Nghe đồn ông Phúc có bang hội cửu vạn lớn ở trong này, việc xuất nhập gỗ cũng như vận chuyển đều một tay do gia đình ông quán xuyến.
- Nhìn bọn anh bẩn bẩn thế này thôi nhưng trong này toàn đại trọc phú cả đấy em, em nhìn thằng da đen quắt quắt kia không – Lão chỉ về phía một ông đang đánh trần rít thuốc lào- Hồi đầu năm dánh chở nguyên 3 xe tải gỗ trắc lên Đồng Kỵ đánh xóc đĩa rồi đi xe bus về nhà đấy. Dân chơi ở đây không hút xách quần áo máu mè nhưng lên sới thì sợ là Hà Nội các chú đuổi không kịp.
- Dạ vâng.
- Dưới này là cơ ngơi ông già anh, tí nữa anh dẫn chú lên chùa Dận, đấy mới là cơ ngơi của anh. Anh đảm bảo làm chú sướng không khác gì vua chúa ngày xưa luôn. - Lão nháy mắt cười ha hả vỗ vai nó.
- Nếu mà nhậu thì em xin hầu anh chứ đá phò là em xin khiếu, em không khoái mấy cái món ấy.
- Ơ cái chú này, làm trai thế thì vất. Nhưng mà không sao anh vẫn tiếp được chú hết lo gì. Lượn lờ quanh đây chơi tí cho biết thế nào là đất Bắc Ninh nhà anh.
Nó với lão Đức lượn quanh chợ vài vòng, được lão chỉ cho ít nhiều về gỗ. Lim ta với lim lào khác Lim Nam Phi ở chỗ nào nó cũng sơ qua nắm được, rồi thì bộ bàn ghế gụ nhà nó độn dâu mấy phần, bởi lẽ gỗ dâu dính vôi cũng lên màu như gỗ gụ cả, lại có cả những cái lần đầu nó thấy như gỗ sồi Nga chính tông nhẹ như bông mà cứng như đá phơi nắng 10 năm không hỏng... Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn, nó được một bà buôn kỉ ngay một tràng hạt gỗ sưa có tuổi khi mà bà thấy nó đứng mân mê nhìn chiếc vòng của bả đang đeo. Lão Đức cứ cười tít mắt khoe nó đủ kiểu như là anh em họ hàng đã thân nhau từ lâu lắm vậy. Đến tầm chiều thì lão đánh xe đưa nó về chùa Dận, nói là cơ ngơi của lão quả không sai, tất cả việc làm ăn ở khu phố này đứng tên đích danh lão, như một ông vương trong cái đất nước do bố vợ làm vua. Có khoảng bốn chung cư phò to ngất ngưởng, mọi người cứ hình dung các khu chung cư 50-70 chục phòng dưới Hồ Tùng Mậu như thế nào thì ở đây nó cũng gần như vậy nhưng khang trang, sạch sẽ hơn, tất cả hoạt động gần như bán công khai có bảo kê đứng từ đầu đường vào đến cổng bảo vệ. Bãi đỗ xe riêng nằm sâu trong nhà có sức chứa được khoảng hơn chục xe dành riêng cho khách đi theo đoàn, khách lẻ sẽ được điều hàng qua đội taxi và xe ôm lúc nào cũng trực sẵn ngoài cửa. Gần như ở đây các quán karaoke đều nuôi gái nên không có tình trạng người vận chuyển chở cả tá hàng đánh võng như trên thủ đô. Các xe vào chung cư có xanh có trắng thậm chí cả đỏ, đa số là biển Hn hoặc Bn với BG nhưng cũng cá biệt có vài xe qua đường như 14, 34. Các em xinh tươi được sắp xếp tiếp khách tại chỗ. Mỗi xe vào chừng nửa tiếng là vội vã tốc thẳng, kha khá trong số các khách đã nồng nặc hơn men. Lão Đức chỉ kinh doanh gái, tuyệt nhiên không thấy có mảng nhà hàng và karaoke ở đây nhưng áng chừng với 4 cái chung cư với quân số ngót một tiểu đoàn thì số má của lão ở đất này không phải nhỏ. Bà Hằng có muốn ghen với lão thì cũng chẳng được khi mà công việc của lão mở mồm ra là có chữ phò.
Nó được lão Đức tiếp đón theo kiểu lịch sự, mấy anh em, đi ăn nhẹ rồi mát xa, sau đó đi tắm xông hơi cùng mấy con nhân viên, dĩ nhiên là có va chạm da thịt nhưng lão thấy nó không hào hứng lắm nên cuối cùng tất cả mấy anh em lại quyết định đi nhậu. Mẹ với chị Linh đã về Hn từ chiều, ông Phúc có xin cho nó ở lại đây chơi và tĩnh dưỡng mấy ngày nhưng thực ra ai cũng biết là để nó tiếp xúc với môi trường ở đây xem ra làm sao? Lão Đức có tí hơi men lè nhè giới thiệu nó với mọi người xong quay sang bảo nó
- Chú về ở với bọn anh, chỉ sợ chú không có sức, chứ không anh hứa là hôm nào cũng vui như hôm nay.
- Dạ. - Nó lâng lâng phê phê nâng cốc cụm ly với tất cả an hem.
Độ khoảng chục ngày thì vết thương của nó cũng lành. Trong thời gian đó nó cũng đã đồng ý với yêu cầu của ông Phúc. Việc của nó không phải là làm chợ gỗ cũng chẳng phải làm bảo kê chăn gái, dĩ nhiên là những công việc ấy chẳng thể bới được ra tiền, nếu kiếm được thì chắc là tiền bố thí của gia đình lão Đức cho nó không bao giờ nhận và cũng chẳng danh giá gì cho lắm. Nó nhận công việc phù hợp với năng lực của mình hơn- Hàng xáo.