có bò có trườn lếch gì đó cũng là tới đích.
Quang trọng là tới được đâu, còn sống ác sung sướng thành thói, hậu vận đau khổ trăm bề, miếng ăn ko nguyên vẹn, khi rách khi đầy thì đành bỏ.
như nhiều anh hào vỗ ngực rằng ta ăn nước đầu húp nước nhị. Nhưng đã là gì. Tuy đi sau nhưng về trước, bạc đầu răng long, viên mãn cuộc sống.