Ông Nguyễn Phú Trọng có phải con ông cháu cha gì đâu. Mà vẫn thăng tiến đấy thôi. Quan trọng là mình có tư cách, có năng lực, và nhìn tướng có đủ sức để thăng thì rồi cũng sẽ có ngày phải thăng thôi mà.
Làm lãnh đạo trách nhiệm và rủi ro lắm. Cơ hội để làm được rất nhiều điều cho dân cho nước nhưng tự mình cũng phải chiến đấu với cái hèn nhát, tham lam bên trong rồi cái cám dỗ, đe dọa bên ngoài. Ai mà nghĩ chuyện làm lãnh đạo phải có chí lớn lắm. Chứ phèn như tui nghe tới hai chữ lãnh đạo là sợ té đái. Trộm vía tui mà lãnh đạo đất nước chắc mất nước trong vòng một tuần trăng.