Hoàn cảnh của thằng thớt chẳng khác đéo gì tao. Tao sinh ra trong một gia đình chẳng có gì để mất, đúng nghĩa là đéo có cái gì thật. Nhà tao có cái chòi lụp xụp, mưa thì dột mà nắng thì thôi khỏi cần bật đèn. Học hành đến lớp 2 tao nghỉ, lý do không phải vì ngu, mà vì nhà tao đéo đủ tiền mua sách với bút. Từ bé tao đã phải đi mót khoai, mót lúa, đứa nào ăn vụng bị bắt tao còn bị cả làng rượt. Lên phố hy vọng đổi đời, nhưng hóa ra tao chỉ đổi được chỗ ngủ - từ cái ổ rơm dưới quê lên cái gầm cầu đầy nước tiểu trên phố. Việc làm thì đéo có, cơ thể gầy còm, sức khỏe yếu, làm bốc vác tao bị đuổi sau một tuần vì khiêng cái bao gạo mà ngã sml, làm rửa chén thì vỡ nửa quán chén bát của người ta.Tuổi 30, tao vẫn chẳng có gì trong tay ngoài cái mùi hôi ám cả người vì chẳng đủ tiền mua xà bông tắm. Tao có yêu một lần, nhưng khổ nỗi cái cảnh nghèo lại còn yếu sinh lý, con nhỏ nó bảo "anh yêu em không đủ, anh phải yêu luôn bản thân em với đứa con của thằng khác." Từ đó tao đéo yêu ai nữa.
Năm nay tao gần 40 tuổi, sống trong một căn phòng trọ mà mỗi lần ngủ phải ôm chặt quần vì sợ thằng cùng phòng ăn cắp để bán. Cơm thì ăn cơm từ thiện, ngày nào may mắn lắm mới được bữa có thịt. Tao có cái ước mơ là một ngày nào đó được ăn buffet hải sản nhưng chắc cũng chỉ mơ vậy thôi, vì đời tao giờ còn đéo có nổi tiền mua nước mắm.
Mỗi ngày tao lên diễn đàn, đọc mấy dòng của anh em "winner" mà thấy cay. Nhưng cay thì cay, tao vẫn phải bám vào đây, vì đây là cái niềm vui duy nhất còn sót lại của tao. Nếu mai có thằng điên nào reset tao bằng một cú quét trúng gầm cầu, tao cũng chẳng oán gì. Tao chỉ tiếc là đời tao chưa có cơ hội ngẩng mặt một lần nào.