14022023

Hà Đinh92

Con Chym bản Đôn
Mấy khổ thơ Xuân em bỏ dở lưng chừng.
Sài Gòn chúng ta - Uhm! Lưng chừng vốn dĩ.
Lưng chừng bao dung, rồi lưng chừng ích kỉ.
Đau yêu giờ này....... Cũng bởi lưng chừng thôi.

Ta bước vào đời đồng lần trắng như vôi.
Xen kẽ bể dâu vài vũng nhỏ yên bình.
Bằng trắc chông chênh giữa đôi bờ say tỉnh.
Ngước mắt lên trời mị hoặc lấy bản thân.

Chiều nắng trong veo ngôn từ lem vài ngấn.
Đếm những chung đôi qua lặng lẽ thường ngày.
Ther thẩn, linh tinh, viết dăm dòng chán ngấy.
Để đó lưng chừng, thời cuộc ngẫm cũng vui.

P/s:
- Dù gì đi nữa e vẫn thích tên Hà Đinh hơn @Linhtrang1992 các bác ạ!
- Chúc các bác Valentine vui vẻ ^_^

 
Sửa lần cuối:
Những phố mùa Xuân nào chớm lạnh
Le lói đèn màu hắt xuống sông
Ngói Nâu bây chừ rêu chất đống
Con Sẻ lạc đàn hót giọng khan

Dăm vũng thơ đau còn hữu hạn
Thôi nghía xem đời diễn phù du
Câu Kinh giáo đường vang tự thú:
Xót/sót nụ tình buồn nở trong Ta.

Hàng cây Tùng Bách giờ trụi lá
Xơ xác tiêu điều vài nhánh khô
Mưa thâm gió Bấc. Người ngang phố
Uẩn khúc luân hồi những môi say.

Ta tiếc cho em lần vụng dại
Mi mắt trong ngần đẫm sương mai
Quang GÁNH trên vai GỒNG đày ải
Vấp té trượt dài giữa thiên thai.

Vấp ngã mệt nhoài mãi hôm nay.
 
Mấy khổ thơ Xuân em bỏ dở lưng chừng.
Sài Gòn chúng ta - Uhm! Lưng chừng vốn dĩ.
Lưng chừng bao dung, rồi lưng chừng ích kỉ.
Đau yêu giờ này....... Cũng bởi lưng chừng thôi.

Ta bước vào đời đồng lần trắng như vôi.
Xen kẽ bể dâu vài khoảnh khắc yên bình.
Bằng trắc chông chênh giữa đôi bờ say tỉnh.
Ngước mắt lên trời mị hoặc lấy bản thân.

Chiều nắng trong veo ngôn từ lem vài ngấn.
Đếm những chung đôi qua lặng lẽ thường ngày.
Ther thẩn, linh tinh viết dăm dòng chán ngấy.
Để đó lưng chừng, thời cuộc ngẫm cũng vui.

P/s:
- Dù gì đi nữa e vẫn thích tên Hà Đinh hơn @Linhtrang1992 các bác ạ!
- Chúc các bác Valentine vui vẻ ^_^

Tên Linh Trắng hay mà em
 
Những phố mùa Xuân nào chớm lạnh
Le lói đèn màu hắt xuống sông
Ngói Nâu bây chừ rêu chất đống
Con Sẻ lạc đàn hót giọng khan

Dăm vũng thơ đau còn hữu hạn
Thôi nghía xem đời diễn phù du
Câu Kinh giáo đường vang tự thú:
Xót/sót nụ tình buồn nở trong Ta.

Hàng cây Tùng Bách giờ trụi lá
Xơ xác tiêu điều vài nhánh khô
Mưa thâm gió Bấc. Người ngang phố
Uẩn khúc luân hồi những môi say.

Ta tiếc cho em lần vụng dại
Mi mắt trong ngần đẫm sương mai
Quang GÁNH trên vai GỒNG đày ải
Vấp té trượt dài giữa thiên thai.

Vấp ngã mệt nhoài mãi hôm nay.
Một đêm phố gầy trong tiếng thở.
Mơ liêu trai thoát xác một lần.
Manh nha gió thổi đời mấy bận.
Hoạ bì nhàu, nát bấy dịch dung.

Tâm nghi kị dẫm đè lên bóng.
Gót chân thô nứt toác vệt dài.
Môi tiếu ý, nội tình hoang hoải.
Mặc mây chiều, loang lổ, vàng hoe.

Có mấy độ loài người hay kể.
Tích chuyện xưa lữ khách độc hành.
Hoa Bỉ Ngạn tay cầm vài nhánh.
Canh Mạnh Bà đãng trí ngàn thu.

Trách gì đâu những mùa thương cũ?
Lẽ tại ai? Cũng đã muộn rồi .....!!!
Duyên vàng phai nhuốm màu hấp hối.
Tình tang bồng, thế cục như vôi!
 
Sửa lần cuối:
Top