Don Jong Un
Địt xong chạy

Hạt nhân không phải vũ khí để thắng Mỹ mà là vũ khí để tất cả các nước tấn công Mỹ đều thua.

Một video giả lập gần đây trên kênh The Infographics Show đã khiến hàng triệu khán giả lạnh sống lưng: Nếu Mỹ bất ngờ bị Nga và Trung Quốc mở màn một cuộc tấn công hạt nhân toàn diện, chuyện gì sẽ xảy ra trong 20 phút đầu tiên?
Kịch bản giả định này không chỉ là giải trí, mà còn dựa trên các tính toán thực tế về lực lượng răn đe hạt nhân, cấu trúc bố trí vũ khí và hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ. Nó vạch ra một bức tranh u ám nhưng cũng cực kỳ đáng suy ngẫm: ngay cả siêu cường quân sự số 1 thế giới cũng không thể tránh khỏi sự mong manh khi đối mặt với vũ khí hạt nhân hiện đại.
Hai kiểu tấn công: tiêu diệt hay tê liệt
Trong chiến lược hạt nhân, các nhà quân sự phân biệt rõ hai mục tiêu chính của một đòn đánh:
1. Counterforce (đòn phủ đầu vào hạ tầng quân sự):
• Mục tiêu là phá hủy các hầm chứa tên lửa (silo ICBM) nằm rải rác khắp các bang miền Trung nước Mỹ.
• Vô hiệu hóa căn cứ không quân chiến lược có máy bay ném bom hạt nhân.
• Tấn công căn cứ hải quân nơi đặt các tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo.
• Ý đồ: cắt đứt khả năng trả đũa hạt nhân của Mỹ trước khi họ kịp phóng loạt phản công.
2. Countervalue (đòn vào “linh hồn quốc gia”):
• Tập trung đánh vào thành phố lớn, trung tâm kinh tế–tài chính–chính trị.
• Ví dụ: New York, Washington D.C., Los Angeles, Chicago.
• Mục tiêu không chỉ là gây thương vong dân sự cực lớn, mà còn làm tê liệt niềm tin và tinh thần chiến đấu của người dân Mỹ.
Trong kịch bản giả định, một cuộc tấn công toàn diện sẽ kết hợp cả hai: vừa triệt hạ quân sự, vừa đánh thẳng vào biểu tượng quốc gia.
Năm khu vực “tử huyệt” của Mỹ
Trong vòng vài phút, nước Mỹ sẽ biến thành một chiến trường khổng lồ với 5 khu vực bị nhắm đến trước tiên:
1. Đại Bình nguyên (Great Plains):
• Đây là “trái tim hạt nhân” của Mỹ, với hàng trăm hầm chứa tên lửa đạn đạo xuyên lục địa Minuteman III.
• Các silo cách nhau hơn 2 km, khiến kẻ tấn công buộc phải dùng nhiều đầu đạn MIRV để phá hủy toàn bộ.
• Nếu thành công, Mỹ mất phần lớn khả năng phản công hạt nhân từ đất liền.
2. Bờ Tây (West Coast):
• Các cảng thương mại chiến lược như Los Angeles – Long Beach.
• Thung lũng Silicon – trung tâm công nghệ toàn cầu.
• Một vụ nổ hạt nhân tại đây vừa là đòn kinh tế, vừa là đòn tâm lý khủng khiếp.
3. Trung Tây (Midwest):
• Dù ít căn cứ quân sự, nhưng lại có Chicago – thành phố công nghiệp, tài chính, giao thông bậc nhất nước Mỹ.
• Mất Chicago đồng nghĩa với việc cắt đứt một nút thắt giao thông đường sắt và đường bộ xuyên lục địa.
4. Miền Nam (The South):
• Khu vực này có nhiều căn cứ không quân và các nhà máy lọc dầu, cơ sở năng lượng.
• Nếu trúng đòn, Mỹ sẽ ngay lập tức đối diện khủng hoảng năng lượng và nhiên liệu, ảnh hưởng toàn quốc.
5. Bờ Đông Bắc (North East):
• Trái tim chính trị của Mỹ: Washington D.C., Nhà Trắng, Lầu Năm Góc.
• Căn cứ hải quân Norfolk – lớn nhất thế giới.
• New York – trung tâm tài chính và biểu tượng quốc tế.
• Nếu mất toàn bộ khu vực này, Mỹ không chỉ thiệt hại về quân sự, mà còn bị “chặt đầu” bộ máy chỉ huy.
Kịch bản giả định: Thảm họa bắt đầu từ Seattle
Trong video, kịch bản mở màn là một trận mưa tên lửa hạt nhân dội xuống Seattle. Thành phố nhanh chóng biến thành biển lửa, trong khi quân đội Trung Quốc (trong giả định) lợi dụng hỗn loạn để mở một đợt đổ bộ ven biển.
7 phút sau đòn tấn công đầu tiên:
• Hệ thống cảnh báo NORAD và radar cảnh giới tầm xa báo động đỏ.
• Toàn bộ không phận Mỹ đóng cửa cho máy bay dân sự – tình huống tương tự sự kiện 11/9, nhưng lần này quy mô lớn hơn gấp nhiều lần.
• Không quân Mỹ, Vệ binh Quốc gia huy động hàng trăm chiến đấu cơ F-15, F-16, F-22 và F/A-18 từ Massachusetts tới Hawaii.
• Lực lượng Vệ binh ở tất cả 50 bang lập tức kích hoạt, đưa gần 430.000 quân vào trạng thái sẵn sàng.
Không khí trong video mô phỏng căng thẳng đến ngạt thở: chỉ trong vòng một phần ba giờ đồng hồ, cả nước Mỹ rơi vào tình trạng tổng động viên khẩn cấp.
Phản công và chiến tranh lâu dài. Chưa kể Mỹ dùng hạt nhân đánh trả.
Khi Mỹ đã chặn đứng được mũi tiến công đầu tiên, giai đoạn hai bắt đầu: phản công toàn diện.
• Công nghiệp quốc phòng Mỹ được huy động 24/7, sản xuất vũ khí ở quy mô chưa từng thấy kể từ Thế chiến II.
• Mỹ phối hợp với các đồng minh áp đặt bao vây kinh tế toàn cầu với đối thủ: phong tỏa tài chính, cắt đường biển, cấm vận thương mại.
• Kết quả, các quốc gia mở màn chiến tranh dù có thể gây ra thiệt hại khủng khiếp trong 20 phút đầu, nhưng sau đó sẽ phải đối diện sự sụp đổ dần dần: thiếu nhiên liệu, mất điện, khan hiếm lương thực, nổi loạn trong dân chúng.
Thông điệp từ mô phỏng
Mô phỏng này không nhằm gieo rắc sợ hãi, mà muốn nhấn mạnh một sự thật:
• Trong 20 phút đầu tiên, nước Mỹ có thể gánh chịu tổn thất khủng khiếp.
• Nhưng bất kỳ quốc gia nào dám mở màn một cuộc chiến hạt nhân đều sẽ tự chuốc lấy sự diệt vong về lâu dài, bởi năng lực công nghiệp, quân sự, và mạng lưới đồng minh của Mỹ vượt xa mọi đối thủ.
Đây là một “lời nhắc nhở lạnh lùng”: hạt nhân không phải vũ khí để thắng Mỹ mà là vũ khí để tất cả các nước tấn công Mỹ đều thua.