Đến giờ tao nhận ra là trong khoảnh khắc mà mình đau khổ dằn vặt bản thân mình rồi rơi những giọt nước mắt vì cô ấy , thì bản thân cô ấy không thấy thương xót mình tí nào đâu. Lúc đấy tao chỉ như thằng ngu trố mắt người ta trong tuyệt vọng thôi. Hãy buông bỏ và đầu tư thời gian cho bản thân rồi mọi thứ tươi đẹp sẽ lại đến. Không ai sống thiếu ai mà chết cả. Khi cô ấy rời đi thì nghĩa là cô đã có lựa chọn mới tốt hơn mình rồi. Tao nghĩ mình nên để họ có một cuộc sống mới và nhớ nhung hay luyến tiếc sẽ huỷ hoại tương lai bản thân. Có lẽ chỉ nên thầm lặng lẽ cầu nguyện những điều tốt lành sẽ đến với họ thôi.
Sau này khi lấy vợ rồi ở với họ cả đời, nhìn lại khoảng thời gian này cũng không có gì to tát, cũng không đau khổ đến thế. Nên là tốt nhất hãy học cách buông bỏ sớm. Con trai mà quỵ luỵ quá trong chuyện tìm cảm thì nó hèn con người ra. Nên là cố lên nhé !